Vô Tận Đan Điền

Chương 2177 : Nội chiến (1)

    trước sau   
Đương nhiên, nếu như cho hắn thời gian, tìm được hạch tâm có lẽ không khó nhưng đám người Tô Lâm chắc chắn không cho hắn thời gian này!

Những người này đều là thiên tài, thượng cổ đại năng chuyển thế, tâm trí rất mạnh, nếu như vừa rồi không phải biến ảo thành Đạm Thai Lăng Nguyệt, chỉ sợ đi ra trước tiên không phải là hắn mà là đối phương.

- Ân? Chẳng lẽ là hình vuông có cổ quái?

Cẩn thận tìm kiếm, không thu hoạch được gì, mắt thấy đám người Tô Lâm sắp đi ra, Nhiếp Vân nóng lòng như lửa đốt, đang suy nghĩ nên ẩn nấp hay không, không luyện hóa thạch đồ, đột nhiên trong nội tâm khẽ động, đôi mắt nhìn vào khe hở trên thạch đồ.

Khe hở hình vuông giống như bị móc ra khỏi thạch đồ, chợt nhìn không biết là cái gì, cẩn thận suy nghĩ đã cảm thấy không đúng.

Dựa theo tình huống bình thường, thạch đồ là chỉnh thể nguyên vẹn, tại sao nó lại thiếu hụt, chẳng lẽ điểm thiếu hụt chính là hạch tâm của nó?


Nghĩ vậy sắc mặt Nhiếp Vân ngưng trọng, tinh thần chậm rãi dò xét nơi thiếu hụt đó.

Nếu như đây là hạch tâm thì khó mà luyện hóa.

Bởi vì hắn không có khả năng tìm được vị trí thiếu hụt kia, tìm không thấy thì không có khả năng luyện hóa, thạch đồ này vẫn là vật vô chủ, với hắn mà nói không có bất cứ tác dụng gì.

- Ân? Độ lớn như vậy...

Tinh thần dò xét điểm thiếu hụt trên thạch đồ, sắc mặt Nhiếp Vân biến thành cổ quái.

Điểm thiếu hụt sử dụng mắt thường dò xét sẽ không nhìn ra cái gì, nhưng tinh thần lực cảm ứng lại không sai lầm chút nào.

Hô!

Hắn lật cổ tay, một tấm bia đá xuất hiện trong lòng bàn tay, nó chính là tấm bia đá phong ấn kim hiên bí cảnh tại thần chi di tích.

- Đi lên!

Ngón tay nâng lên, tấm bia đá trong lòng bàn tay bay lên, nó chậm rãi tiến vào điểm thiếu hụt trên thạch đồ.

Ầm ầm ầm...

Vừa mới khảm vào bên trong đã dung hợp hoàn mỹ không có hke hở chút nào.

- Thì ra cái gọi là kim hiên bí cảnh chính là chìa khóa mở ra bức thạch đồ này.


Nhiếp Vân sững sờ, lập tức mừng như điên.

Tấm bia đá trong kim hiên bí cảnh là bảo bối hắn đạt dược trước khi bước vào thập tuyệt cổ địa, vốn tưởng rằng liên lụy một cường giả lưu lại truyền thừa, nằm mơ cũng không nghĩ tới đây là chìa khóa mở thạch đồ, cũng không ngờ nó lại liên quan tới thạch đồ trên cổ chiến trường, hoàn toàn là ở hai thế giới khác nhau.

- Luyện hóa!

Tìm được chìa khóa mở thạch đồ, muốn luyện hóa nó cũng vô cùng đơn giản, mấy giây sau lại luyện hóa thạch đồ là xong.

- Thạch đồ chỉ có thể tạm thời giam cầm, căn bản không cách nào đánh chết hắn.

Luyện hóa thạch đồ, Nhiếp Vân cũng hiểu ra.

Hắn muốn dựa vào thạch đồ này có thể trực tiếp đánh chết Tô Lâm nhưng hiện tại xem ra căn bản không có chuyện này, hút vào bên trong chỉ là khảo hạch, muốn đánh chết đối phương sẽ gặp khó khăn lớn hơn.

Nếu như vậy không nên đánh rắn động cỏ.

Tinh thần khẽ động, Nhiếp Vân lại ẩn nấp lần nữa, đồng thời bàn tay mở ra, thạch đồ thu nhỏ lại và biến vào trong cơ thể của Nhiếp Vân.

Vù vù vù vù vù vù!

Thạch đồ bị hắn lấy đi, lúc này mặt đất chấn động, bảy đạo quang mang hiện ra, đám người Tô Lâm xuất hêện, bọn chúng thở hổn hển và chật vật không chịu nổi.

- Thạch đồ đâu? Ai luyện hóa?

Hít sâu vào cái, Tô Lâm ngẩng đầu nhìn lên không trung, đồng tử co rụt lại, ánh mắt mang theo hàn quang nhìn sang đám người.


Bọn họ còn chưa khảo hạch xong đã bị thạch đồ bài xích ra ngoài, nói rõ nó đã bị chủ nhân luyện hóa.

- Là ai?

Sắc mặt Phục Giang vương tử cũng khó coi, đôi mắt mang theo huyết sắc nhìn chằm chằm vào mọi người nơi đây.

Thạch đồ là thứ tốt, tất cả mọi người đều muốn chiếm làm của riêng, hiện tại bị người ta luyện hóa mà không biết, hắn làm sao không căm tức.

- Chỉ có mấy người chúng ta, vừa rồi tất cả mọi người đi vào, ai luyện hóa thì thừa nhận đi, không cần phải che giấu!

Thích Huân nhíu mày mang theo thần thái không vui.

- Không nên che giấu, nếu ta luyện hóa sẽ khẳng định nói ra!

Thấy ánh mắt đám người tập trung nhìn hắn, Mặc Nghiêu hừ lạnh.

- Cũng không phải ta!

Còn lại Trương Lân, Trịnh khải, Hồ Tuyền đồng thời lắc đầu.

- Đều không thừa nhận... Xem ra liên minh của chúng ta không cần tồn tại rồi.

Thấy sáu người đều lắc đầu, ngược lại đều giả ra bộ mặt vô tội, Tô Lâm tức muốn điên lên.

Hai mắt sáng ngời hữu thần, cẩn thận nhìn chằm chằm vào mặt đám người, muốn xem ai là người nói dối, lại phát hiện sắc mặt mỗi người không thay đổi, làm mọi người không nhìn ra sâu cạn.


Thực lực mọi người không kém nhau bao nhiêu, mỗi người đều có vô số thủ đoạn, thật không muốn thừa nhận, trừ phi vạch mặt, bằng không thì không tra ra đâu.

- Tô Lâm, ngươi không cần giả, ngươi là người vào khảo hạch đầu tiên, ngươi hiểu thạch đồ nhiều nhất, nhất định là ngươi luyện hóa lại làm ra vẻ không thừa nhận.

- Loại chuyện này không thể giấu diếm người khác, không thể giấu diếm ta được.

Phục Giang vương tử tiến về phía trước một bước, sau lưng thay đổi bất ngờ, không gian chung quanh vặn vẹo như lỗ đen.

Nhìn thấy động tác của Phục Giang vương tử và những người khác, đám người Mặc Nghiêu đều sững sờ, nghi hoặc nhìn về phía Tô Lâm.

Muốn nói ai có thể luyện hóa, Tô Lâm thật sự có hiềm nghi lớn nhất, hắn là người tiến vào đầu tiên, ai cũng hoài nghi hắn bước ra đầu tiên và luyện hóa trước mọi người.

- Cái gì? Ngươi hoài nghi ta?

Thấy động tác của hắn giống như một lời không hợp sẽ đánh đập tàn nhẫn, Tô Lâm cau mày.

- Ngươi không nói ta còn không hoài nghi, muốn nói trong chúng ta ai có thể luyện hóa thạch đồ nhất, không phải ngươi không ai có thể hơn!

- Thạch đồ này tương tự Kiền Huyết vương triều Kiền Huyết Long Ấn, ngươi tất nhiên biết rõ nên luyện hóa như thế nào.

- Luyện hóa bảo bối còn giả mù sa mưa như vậy, vừa ăn cướp vừa la làng, có ý tứ gì? Chẳng lẽ muốn ăn thêm phần?

- Rất tốt, ta thật muons nhìn ngươi có năng lực nuốt thạch đồ vào trong bụng hay không.

Phục Giang vương tử thấy đối phương không thừa nhận còn “trả đũa “, chẳng muốn nói nhảm, hai tay như móc sắt tấn công.

Phong vân sau lưng hắn như bị đao quang xé rách, từng đạo khí kình đen kịt giống như lôi đình giáng xuống, càng giống như Thiên Đạo thét dài.

- Muốn bịt miệng ta sao? Vậy phải xem ngươi có được năng lực này hay không.

Tô Lâm đã sớm không kiềm nén được và xuất quyền.

Hắn vẫn không ra tay cho nên không nhìn ra thực lực cụ thể, lúc này vừa động thủ, Nhiếp Vân lập tức phát hiện thực lực của gia hỏa này còn mạnh hơn Phục Giang vương tử phối hợp Chủ Tể Phù Ấn, mặc dù mình đấu một với hắn cũng không có khả năng thắng.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.