Vô Tận Đan Điền

Chương 2036 : Cửu Tiên trưởng lão lo lắng (Thượng)

    trước sau   
Tiểu Linh là khí linh của Thiên Huyền điện, sống không biết bao nhiêu năm, kiến thức nhiều, so với Nhiếp Vân chỉ mạnh không yếu, thực lực càng vượt qua Kim Giáp Tướng bình thường, ngay cả hắn cũng không có nắm chắc, đủ thấy Thượng Tuyền này đáng sợ.

Loại nhân vật đáng sợ này hôm nay hạ bái thiếp tới, là muốn làm gì?

- Đệ tử hạch tâm Thượng Tuyền, đặc biệt đến bái phỏng!

Trong nội tâm đang nghi hoặc, thanh âm sáng sủa vang lên, ngoài điện có một bóng người cao gầy đi tới.

- Thượng Tuyền sư huynh khách khí, mời ngồi!

Nhiếp Vân đứng dậy, cười nghênh đón.


Mặc kệ ý đồ của đối phương đến cùng như thế nào, cấp bậc lễ nghĩa là không thể thiếu.

Phân chủ khách ngồi vào chỗ của mình, Nhiếp Vân chẳng muốn phỏng đoán, trực tiếp mở miệng hỏi:

- Thượng Tuyền sư huynh... Không biết hôm nay đột nhiên đến tìm hiểu là cần làm chuyện gì?

- Là như thế này, ta cả đời say mê kiếm thuật, từng tốn hao mười vạn năm thời gian, du lãm Tà Nguyệt Chí Tôn Vực, bái phỏng danh sư học tập các loại kiếm thuật! May mắn để ta lĩnh ngộ vụn vặt đối với kiếm đạo, sáng chế ra mấy kiếm chiêu! Chỉ có điều bộ kiếm pháp kia có thiếu hụt, ta một mực đang hoàn thiện... Nghe nói Nhiếp Đồng sư đệ am hiểu dụng kiếm, cho nên sinh hứng thú, muốn cùng Nhiếp Đồng sư đệ chiến đấu một hồi, hy vọng có thể từ trong chiến đấu thu hoạch lĩnh ngộ mới... Không biết sư đệ có đồng ý không!

Thượng Tuyền nói xong đứng dậy, đưa tới một tấm chiến thiếp màu hồng, nhìn về phía Nhiếp Đồng, trong mắt chiến ý sáng quắc.

- Chiến đấu, luận võ?

Nhiếp Vân sững sờ, mày nhíu lại.

Đệ tử hạch tâm thi đấu, cực kỳ nguy hiểm, hơi không cẩn thận sẽ có tổn thương, tuy Nhiếp Đồng là Tu La Vương, tiến bộ cực nhanh, nhưng đến Tà Nguyệt Chí Tôn Vực thời gian thật sự quá ngắn, so sánh với Thượng Tuyền, khẳng định còn kém không ít.

Vạn nhất trong chiến đấu có chỗ tổn thương...

- Ca ca, không cần lo lắng, đáp ứng a!

Ngay thời điểm Nhiếp Vân do dự, bên tai truyền đến Nhiếp Đồng truyền âm.

- Ngươi có nắm chắc không?

Nhiếp Vân nghi hoặc.


- Nắm chắc? Ca ca, lúc trước quyết chiến với Tu La Vương có nắm chắc không? Ngươi muốn khiêu chiến chư phong, có nắm chắc không?

Nhiếp Đồng hỏi.

- Cái này...

Nhiếp Vân lắc đầu.

Lúc trước quyết chiến với Tu La Vương, hắn không có một chút nắm chắc, trước kia tuyên bố khiêu chiến chư phong, cũng không có nắm chắc quá lớn... Bất cứ chuyện gì, nếu như chờ có nắm chắc lại làm, trinh nữ đã thành đàn bà rồi.

Làm tu luyện giả phải không ngừng khiêu chiến, khiêu chiến cực hạn của sinh mệnh, khiêu chiến Thiên Đạo, chống lại thiên địa! Nếu như ngay cả tâm khiêu chiến cũng không có, vậy có tư cách gì nói mình là cường giả?

- Thượng Tuyền này, thực lực của ta bây giờ không có nắm chắc có thể chiến thắng, lại có lòng tin chiến một trận!

Nhiếp Đồng nói.

- Tốt!

Nghe được đệ đệ quyết tâm, Nhiếp Vân biết rõ không cách nào ngăn trở, tiếp nhận chiến thiếp của Thượng Tuyền:

- Tiếp chiến thiếp, ngươi cho thời gian cùng địa điểm đi!

- Sảng khoái!

Thượng Tuyền thấy Nhiếp Vân đáp ứng, sắc mặt vui vẻ:


- Vậy thì ba ngày sau, ở Thiên Chiến Phong!

- Thiên Chiến Phong?

Nghe được cái tên này, Tiểu Linh khẽ chau mày.

- Làm sao vậy? Có vấn đề?

Nhiếp Vân nhìn sang.

- Chủ nhân, Thiên Chiến Phong là nơi luận võ cấp bậc cao nhất Quy Khư Hải, một khi ước chiến, toàn bộ Quy Khư Hải sẽ biết, chiến đấu ở chỗ này, ta sợ còn chưa bắt đầu đã vạn chúng chú mục...

Tiểu Linh chậm rãi nói.

- Vạn chúng chú mục, như vậy càng có thể kích phát huyết khí chi dũng, cứ quyết định như vậy đi!

Nhiếp Vân cười nói.

- Ách...

Nghe được chủ nhân an bài, Tiểu Linh lắc đầu, vẻ mặt bất đắc dĩ. Trong nội tâm xông ra hai chữ… tên điên!

Tiểu chủ nhân là Tiểu Phong Tử, đại chủ nhân là Đại Phong Tử... Tóm lại, đều là tên điên!

- Vậy ta đi chuẩn bị!


Thượng Tuyền ôm quyền nhìn về phía Nhiếp Đồng:

- Hi vọng ba ngày sau chiến một trận, chúng ta có thể từng người đạt được ước muốn!

Bọn hắn đạt tới loại cấp bậc này, võ đạo đã trở thành truy cầu, mặc dù chết ở trong tay đối phương, cũng sẽ cảm thấy vui vẻ.

Thượng Tuyền đến nhanh, đi cũng nhanh, tiến vào Liên Nguyệt Phong tổng cộng không đến 10 phút, cũng đã phiêu nhiên xuống núi.

Bất quá hắn mới đi không lâu, toàn bộ Quy Khư Hải Đốn nhấc lên sóng to gió lớn.

Đệ tử nội môn Trương Hạo, là đệ tử chấp sự của Quy Khư Hải Thiên Bi Cung. Hắn trùng kích Thất Thập Nhị Phong mấy lần, đều không có thành công, biết rõ kiếp này vô vọng, liền xin đi chỗ Thiên Bi cung làm việc.

Thiên Bi cung, phụ trách quản lý Quy Khư Thiên Bi, công tác rất đơn giản, mỗi ngày quét dọn vệ sinh, truyền chuyện phát sinh ở trên Thiên Bi thượng lại chư phong, bán một cái nhân tình.

Quy Khư Thiên Bi, Quy Khư Hải sinh ra đời liền xuất hiện một Hỗn Độn kỳ bảo, không có người biết rõ tài liệu gì cấu thành, cũng không có người biết rõ lai lịch, chỉ biết chỉ cần Quy Khư Hải phát sinh đại sự, mặc dù không cần nói, cũng sẽ tự nhiên khắc lên, thật giống như tấm bia đá này giám sát và điều khiển toàn bộ Quy Khư Hải.

Lần trước nhân vật mới tên là Nhiếp Vân đến liền lĩnh ngộ Hỗn Độn cổ ngữ, phía trên liền cho thấy, hào quang vạn trượng, sáng chói chói mắt.

Bất quá trong khoảng thời gian này một mực không có chuyện gì, trôi qua cực kỳ bình thản, không hề bận tâm.

Hôm nay hắn cũng như bình thường, chán đến chết đi qua chỗ Quy Khư Thiên Bi.

- Thật nhàm chán a...

Hét một tiếng, vặn eo bẻ cổ chậm rãi đi về phía trước.

Thực lực của hắn, bằng vào lĩnh ngộ mà nói đã tới cực hạn, tài liệu đầy đủ mà nói, ngược lại có thể gia tăng một ít, lúc trước hắn xin đến đây, trên thực tế chính là vì chỗ tốt của những nhân tình này mà đến.

Khống chế Thiên Bi cung, trước tiên biết Quy Khư Hải phát sinh đại sự, hắn hội tụ thành tin tức truyền lại ra ngoài, rất nhiều đệ tử hạch tâm, đệ tử nội môn, thậm chí trưởng lão cũng sẽ cực kỳ cam tâm tình nguyện biết.

Đạt được tin tức của hắn, nếu như trọng yếu, chỗ tốt tự nhiên cũng không thiếu được, không thể không nói có thể ở chỗ này chấp sự, tuyệt đối là chức quan béo bở.

Đương nhiên, nếu như thời gian dài không có tin tức, bọn hắn sẽ không có thu nhập, thời gian sẽ trôi qua cực kỳ nhàm chán.

Lần trước tuy Nhiếp Vân lĩnh ngộ Hỗn Độn cổ ngữ là đại sự, nhưng gây ra động tĩnh quá lớn, mặc dù không cần hắn nói, tất cả mọi người cũng biết rồi, không có kiếm được chỗ tốt gì, lần này chỉ mong có thể có tin tức gì tốt, để cho hắn kiếm lớn một số.

Trong nội tâm đang suy nghĩ, đột nhiên dưới chân dừng lại, con mắt rơi vào tấm bia đá trước mắt.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.