Vô Tận Đan Điền

Chương 2018 : Đối chiến Nguyệt Trảm (Hạ)

    trước sau   
- Thứ không tán thưởng!

Biết rõ cái này xem như mất mặt xấu hổ rồi, sắc mặt Nguyệt Trảm càng thêm âm trầm, hất tay, cũng không để ý tới biểu lộ của mọi người, vừa vặn đến phiên hắn tỷ thí, trực tiếp nhảy lên đài tỷ thí.

Trận đấu phía sau không cần tiếp tục rút thăm, người thắng cùng người thắng tỷ thí, thất bại tự động đào thải, tỷ như hai người rút thăm được Giáp nhất, người thắng sẽ cùng Giáp nhị chiến thắng giao đấu, người thắng Giáp tam sẽ cùng người thắng Giáp tứ đấu.

Đều là người thắng giao thủ, từng sân thi đấu, tổng cộng không có mấy cuộc tranh tài.

Người cùng Nguyệt Trảm tỷ thí, tuy thực lực rất lợi hại, nhưng so với hắn vẫn chênh lệch một tí, rất nhanh liền bại trận.

Về phần thi đấu với Nhiếp Vân, là người thắng Bính nhất, vị này trước kia chỉ là người khu Địa phẩm, vừa rồi tráng hán cùng Nhiếp Vân tỷ thí hắn cũng thấy, biết không phải đối thủ, lên đài liền trực tiếp nhận thua.


Dù sao thua cường giả cũng không mất mặt.

Trận đấu thực lực cách xa tiến hành vô cùng nhanh, Nhiếp Đồng là cái thứ nhất tiến vào trận chung kết.

Đối chiến với hắn là một người đã từng ở khu Thiên phẩm, nghe nói người này xếp đến vị trí thứ tư khu Thiên phẩm, thực lực chừng 1600, tiếp cận 1700 Đại Đạo, Nhiếp Đồng chiến đấu hắn nhìn rất rõ ràng, biết thiếu niên trước mắt này thực lực không yếu hơn hắn, cho nên vừa lên đài, liền trực tiếp thi triển ra tuyệt chiêu mạnh nhất.

Tuyệt chiêu của hắn không ở binh khí, mà là một loại năng lực đặc thù, một quyền đánh ra, luận võ tràng như là lâm vào đêm tối.

- Là Mặc Hắc Quật Hắc Ám trầm luân!

- Ta nhận thức người này, hắn gọi Mặc Thanh, là đệ tử thiên tài nổi danh Mặc Hắc Quật!

- Mặc Hắc Quật xem như thế lực nổi danh rồi, nghe nói một thi triển ra chiêu Hắc Ám trầm luân này, phương viên phạm vi nhất định sẽ lập tức biến thành đêm tối, đây không phải Hắc Ám bình thường, mà là Hắc Ám tuyệt đối, mặc dù con mắt lại sáng cũng nhìn không tới, chỉ có phần bị đánh!

- Đúng vậy, thật đáng sợ, nếu ta gặp được, khẳng định hẳn phải chết không thể nghi ngờ!

- Ngươi đương nhiên hẳn phải chết không thể nghi ngờ, nhưng Nhiếp Đồng đại nhân lại không nhất định, chờ xem...

Chiêu này vừa xuất hiện, người dưới đài lập tức nghị luận nhao nhao, mỗi người lộ ra vẻ kinh ngạc.

Hắc Ám tuyệt đối, loại tình huống này, mắt thường cái gì cũng nhìn không tới, làm sao chiến đấu?

Đăng đăng đăng đăng!

Thời điểm mọi người ở đây không biết trên đài tỷ thí đến cùng chuyện gì xảy ra, một tiếng bước chân vang lên, lập tức, liền chứng kiến một bóng người nhảy xuống đài tỷ thí.


- Nhiếp Đồng đại nhân...

Lúc này trên mặt Nhiếp Đồng không có bất kỳ biểu lộ, đi tới bên người Nhiếp Vân.

Hô!

Đợi hắn dừng lại, mọi người mới phát hiện, khói đen trên đài tỷ thí biến mất, Mặc Thanh nằm dưới đất, đã biến thành một cỗ thi thể.

- Thật lợi hại...

Tất cả mọi người thế mới biết, tuy Hắc Ám trầm luân của Mặc Thanh lợi hại, nhưng Nhiếp Đồng mới là người cười đến cuối cùng.

Danh ngạch đài tỷ thí Giáp tự đã có, danh ngạch của đài tỷ thí Ất tự cũng sắp có kết quả.

Là một thanh niên rất ít nói chuyện, trước kia Nhiếp Vân cũng không chú ý, nhưng một chiêu ra tay, lập tức bộc phát ra hào quang chói mắt, thực lực trọn vẹn đạt tới 1800 Đại Đạo!

- Vị này đã từng ở gian phòng số một khu Thiên phẩm, mặc dù Nguyệt Trảm hung hăng càn quấy, cũng không dám khiêu chiến qua, thực lực mạnh đáng sợ...

Nhiếp Đồng đã sớm thăm dò được thân phận người này, lặng lẽ truyền âm.

- Tên thứ nhất Khu Thiên phẩm, Tạ Đào thua không oan...

Nhiếp Vân gật đầu.

Tạ Đào cũng ở khu vực này, bất quá đợt thứ hai đã bị loại, ra tay đúng là người này.


Danh ngạch khu vực Ất tự xuất hiện, đón lấy liền đến phiên Nhiếp Vân cùng Nguyệt Trảm.

Trước kia Nguyệt Trảm muốn giết Nhiếp Vân, đã sớm truyền khắp toàn bộ khu khi đấu, lúc này hai người đụng ở trên luận võ đài, lập tức trở thành tiêu điểm nghị luận.

- Các ngươi nói ai có thể thắng?

- Đây còn phải nói, đương nhiên là Nhiếp Vân đại nhân!

- Cái này khó nói, Nguyệt Trảm đã từng là người thứ hai khu Thiên phẩm, thực lực không thể khinh thường!

- Nếu như hắn lợi hại mà nói, vừa rồi sẽ không tìm người hối lộ rồi, nhất định là sợ hãi!

- Cái này khó mà nói, chiến đấu không tới cuối cùng, ai cũng không biết, hư tức là thực, thực chính là hư, vạn nhất hắn cố ý làm như vậy, mê hoặc đối thủ thì sao?

...

Các loại ý niệm lập loè ở trên không trung, có cảm thấy Nhiếp Vân sẽ thắng, có lòng tin với Nguyệt Trảm cũng có khối người.

- Hiện tại nhận thua còn kịp, một khi bắt đầu chiến đấu, ta sẽ không lưu tình!

Đối với dưới đài nghị luận nhao nhao, hai người trên đài hoàn toàn không bị ảnh hưởng, con mắt Nguyệt Trảm nheo lại, khí thế trên người chậm rãi tăng lên, thanh âm trầm thấp âm lãnh.

- Vậy thì bắt đầu a!

Biết rõ tuy thực lực của mình tiến bộ rất nhiều, nhưng đối phương cũng không kém, Nhiếp Vân chẳng muốn nói nhảm, bàn tay khẽ động, trường kiếm hoạch xuất ra một đạo huyền ảo đặc thù, thẳng tắp đâm về phía trước.


- Hừ!

Chứng kiến kiếm pháp của đối thủ, hắn căn bản xem không hiểu, da mặt co lại, cơ bắp toàn thân Nguyệt Trảm kéo căng, một thanh trường thương đâm tới.

Hắn tuyển binh khí là trường thương, từ nhỏ luyện thương, để cho thương pháp của hắn kinh người.

Mũi thương run lên, thương ảnh đầy trời, mũi thương hội tụ thành vô số cái bóng hư ảo.

Vách tường như hoàn toàn do thương hội tụ thành, căn bản nhìn không ra chuôi nào là thực, chuôi nào là giả.

Nguyệt Trảm biết rõ Nhiếp Vân cường đại, vừa ra tay liền thi triển ra tuyệt kỹ sở trường nhất.

- Lợi hại!

Thấy đối phương có thể thi triển ra loại chiêu số này, thần sắc của Nhiếp Vân dần dần trở nên ngưng trọng.

Không hổ là người thứ hai của khu Thiên phẩm, để cho nhiều người cam tâm làm tiểu đệ của hắn như vậy, thực lực so với bọn người Lang Tà thì cường đại hơn nhiều lắm, hoàn toàn không thể so sánh nổi!

Hô!

Trong nội tâm khiếp sợ, trên mặt lại không có chút biểu lộ nào, thân thể nhẹ nhàng trượt, như cưỡi gió mà đi, trường kiếm của Nhiếp Vân vung lên.

Đinh đinh đinh đinh!

Trường kiếm cùng mũi thương ở trên không trung gặp nhau, phát ra thanh âm như mưa to, tất cả công kích của Nguyệt Trảm bị Nhiếp Vân ngăn cản ở bên ngoài.

- Đáng giận!

Thương nặng kiếm nhẹ, theo lý thuyết mỗi một lần đối bính, người cầm kiếm nên cảm thấy cực kỳ cố sức, nhưng Nguyệt Trảm lại cảm giác mỗi lần thương kiếm va chạm, thân thương đều truyền đến một loại ám kình, để cho bàn tay hắn như nhũn ra.

Một thương một kiếm, cộng lại dài chừng hơn ba mét, vậy mà lực lượng thông qua hai dạng đồ vật này truyền đến, đây là cái công phu gì? Sao đáng sợ như thế!

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.