Vô Tận Đan Điền

Chương 2001 : Ca ca, ta đến rồi! (Hạ)

    trước sau   
Thời điểm trong lòng hắn suy tư, hai người trên đài tỷ thí động.

Sở dĩ người ở gian phòng số 95 dám khiêu chiến, là vì phòng ngự vô địch, cái gọi là vô địch, cũng không phải thân thể hắn mạnh mẽ, mà là bên ngoài thân mặc một khôi giáp phòng ngự chắc chắn.

Khôi giáp là Hỗn Độn thần binh thượng phẩm, mặc ở bên ngoài thân, hắn thật giống như một con rùa đen giấu ở trong mai, vô luận công kích cường thịnh trở lại, cũng khó có khả năng đả bại hắn.

Chính bởi vì có dựa vào này, hắn mới dám khiêu chiến, không sợ hãi chút nào, muốn bài trừ thần thoại của Nhất Kiếm Phong Hầu, để cho thanh danh của mình tăng nhiều.

Hô!

Vừa động thủ, hắn liền kích hoạt khôi giáp, hàn mang bắn ra bốn phía, chỉ từ phẩm chất mà nói, cái khôi giáp phòng ngự này cho dù người 2000 Đại Đạo đến cũng chưa hẳn có thể phá vỡ.


- Vô sỉ...

- Này làm sao gọi vô sỉ, binh khí cũng là một bộ phận của thực lực, hắn có khôi giáp phòng ngự liền không được dùng sao!

...

Dưới đài lập tức vang lên hai loại thanh âm, một loại vì gian phòng số 95 vô sỉ mà cảm thấy bất đắc dĩ, một loại cảm thấy không sao cả.

Bất quá hai loại quan điểm đối với hai người trên đài đều không ảnh hưởng, cường giả gian phòng số 95 cười lạnh, khôi giáp xuất hiện, đã có dựa vào, rống to một tiếng vọt tới Nhiếp Đồng, binh khí là hai thanh đồng chùy.

Hai cái đại chùy này lực lượng cuồng mãnh, một khi bị đánh trúng, người cường thịnh trở lại cũng sẽ bị đánh chết.

Thời điểm mọi người ở đây cảm thấy không công bình, thì thiếu niên tên Nhiếp Đồng động, bàn chân rút lui một bước, đột nhiên xuất kiếm.

Không có người nhìn rõ ràng kiếm từ chỗ nào đâm ra, cũng không có người nhìn rõ ràng, kiếm này đến cùng là chuyện gì xảy ra.

Kiếm ra, kiếm thu.

Phù phù!

Gia hỏa ở gian phòng số 95 té trên mặt đất, máu tươi từ lồng ngực không ngừng phun ra, người đã đoạn tuyệt hô hấp.

- Đây là có chuyện gì?

- Xảy ra chuyện gì?


Tất cả mọi người điên rồi.

Bọn hắn nghĩ tới, Nhất Kiếm Phong Hầu có thể sẽ thắng, nhưng không nghĩ tới thắng nhẹ nhõm như thế, đơn giản như thế.

Cường giả gian phòng số 95, trên người mặc khôi giáp trầm trọng, dựa theo loại tình huống này, căn bản đâm không vào a, làm sao có thể một kiếm đánh chết?

Đến cùng xảy ra chuyện gì?

- Mau nhìn!

Đột nhiên trong đám người không biết ai hô một tiếng, mọi người khiếp sợ ngẩng đầu lên, lúc này mới phát hiện, khôi giáp trên người cường giả gian phòng số 95, không biết vì sao rơi lả tả trên đất, biến thành một đống sắt vụn.

- Vừa rồi kiếm của Nhất Kiếm Phong Hầu, dùng tốc độ nhanh nhất đâm vào khe hở của khôi giáp!

- Không chỉ như thế, còn đánh gãy kết nối của khôi giáp, lúc này mới biến thành như vậy...

Có người hiểu được.

Khôi giáp cường thịnh, lại nghiêm mật, cũng có khe hở, không phải chỉnh thể, nếu không sẽ ảnh hưởng hoạt động, nhưng thời điểm chiến đấu, đối thủ không ngừng di động, một kiếm đâm trúng khe hở của giáp phiến, không có chút sai lầm nào, đây là thực lực cùng độ chính xác như thế nào?

Người đang xem cuộc chiến, từng cái đều lộ ra kinh hãi, không ngừng run rẩy.

Thật đáng sợ!

Đổi lại bọn hắn, tuyệt đối ngăn không được một kiếm của thiếu niên.


Nhất là Tạ Tử Ngọc, chứng kiến kiếm này hắn chỉ cảm thấy lạnh cả người, sắc mặt tái nhợt.

- Mau nhìn, yêu nghiệt số 51 tới...

- Cái này có trò hay để nhìn, hai yêu nghiệt đối bính, ngươi nói bọn hắn có đánh nhau hay không?

Đang thời điểm Tạ Tử Ngọc cảm thấy sợ hãi, đột nhiên có người hô lên, ngẩng đầu nhìn lại, chỉ thấy Nhiếp Vân đã đi tới.

- Bọn hắn thật muốn đánh nhau?

Nhiếp Vân sớm không hiện ra muộn không hiện ra, rất nhiều người luận võ đều không đến xem, lúc này lại đột nhiên thò đầu ra, chẳng lẽ nghe nói qua yêu nghiệt này, muốn chiến đấu với hắn?

Nghĩ đến điểm này, Tạ Tử Ngọc chẳng biết tại sao, trong nội tâm đột nhiên sinh ra một loại khát vọng.

Bất quá, sự tình hắn tưởng tượng không có xuất hiện, Nhất Kiếm Phong Hầu Nhiếp Đồng, từ tỷ thí đài nhảy xuống, nhìn về phía Nhiếp Vân, vẻ mặt mỉm cười, thanh âm nhẹ nhàng quanh quẩn toàn bộ khu Địa phẩm, lại tựa như sấm sét nổ vang trong lòng mọi người.

- Ca ca, ta đến rồi!

- Bọn hắn lại là huynh đệ?

- Ca ca? Đệ đệ? Người một nhà?

Nghe được Nhiếp Đồng xưng hô, trong lúc nhất thời toàn bộ khu Địa phẩm lâm vào điên cuồng.

Một biến thái thì thôi, hai huynh đệ đều biến thái, làm sao có thể?


Nhất là Tạ Tử Ngọc, trước kia vẫn còn cười nhạo người khác, nói Nhiếp Vân, Nhiếp Đồng không có khả năng nhận thức, trong nháy mắt, đối phương liền huynh đệ tương xứng, để cho hắn thiếu chút nữa sụp đổ.

Đến cùng là gia tộc nào, có thể nuôi dưỡng được hai quái thai như thế?

- Đi thôi!

Không để ý tới người chung quanh ngốc trệ, Nhiếp Vân gật gật đầu, quay người đi đến gian phòng số 51.

Nhiếp Đồng theo sát phía sau.

Hai người vừa ly khai, đài tỷ thí liền tạc mở nồi, nhìn xem cường giả gian phòng số 95 đã tử vong nằm trên đài, tất cả mọi người hiểu được, hiện tại khu Địa phẩm có hai người không thể khiêu chiến, hơn nữa, bọn hắn còn là huynh đệ!

Đối với mọi người cuồng nhiệt, hai người Nhiếp Vân không để ý tới, rất nhanh tiến vào tiểu viện.

Tiểu viện số 51 cũng không lớn, bất quá dù sao cũng là tiểu viện độc lập, hai người tiến vào trong đó, sẽ không cảm thấy chen chúc chút nào, về phần độ dày linh khí... Đối với hai người bọn hắn mà nói, đã không trọng yếu.

- Ngươi gần đây có chỗ lĩnh ngộ?

Tiến vào tiểu viện, ngồi vào chỗ của mình, Nhiếp Vân cười nhìn về phía đệ đệ.

Thực lực của đệ đệ càng cường, hắn càng cao hứng, chỉ là không nghĩ tới tiến bộ của đối phương nhanh như vậy mà thôi.

- Ân! Đến Tà Nguyệt Chí Tôn Vực thời gian càng dài, ta càng cảm thấy kỳ quái, nhất là gần đây luyện kiếm, đột nhiên có loại cảm giác có thể khống chế không gian, một kiếm đâm ra, thật giống như không gian thời gian chung quanh thân kiếm, đều có thể bị ý niệm của ta khống chế!

Tuy thực lực tiến bộ, nhưng Nhiếp Đồng đối với tại sao lại xuất hiện loại tình huống này vẫn còn có chút mê hoặc, nhìn thấy ca ca, nhịn không được hỏi.

- Ý niệm khống chế?

Nhiếp Vân sững sờ.

- Vâng. Thật giống như chỉ cần kiếm ở trong tay ta, thời không chung quanh thân kiếm sẽ nghe theo mệnh lệnh của ta, tùy ý cải biến, thậm chí có thể cho kiếm đâm ra ngoài, không cần phải dùng thời gian, đi thẳng tới địa phương muốn đâm trúng!

Nhiếp Đồng nói.

- Cái này...

Nghe được hắn thuyết minh, Nhiếp Vân kinh ngạc, con mắt sáng ngời, vội nói:

- Ngươi thi triển kiếm pháp cho ta xem một chút!

- Tốt!

Nhiếp Đồng đứng dậy, thân thể nhoáng một cái đi vào trong nội viện, trường kiếm đâm ra.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.