Vô Tận Đan Điền

Chương 1997 : Khiêu chiến

    trước sau   
- Tốt! Đa tạ nhắc nhở!

Nhiếp Vân gật đầu.

Xem ra lễ vật không có đưa uổng phí a, chấp pháp giả này cáo tri tin tức, rất rõ ràng vượt ra giá trị vật phẩm mà hắn đua cho rất nhiều.

Thực lực một người, đơn thuần xem lĩnh ngộ bao nhiêu Đại Đạo, có binh khí gì, là phỏng đoán không ra, không nói cái khác, tựa như hắn, đến bây giờ còn không có lĩnh ngộ 500 Đại Đạo, nhưng thực lực chân chính ngay cả cường giả 1300 Đại Đạo cũng có thể đánh chết.

Cho nên, có hình ảnh chiến đấu quan sát phỏng đoán, đối với chiến đấu là cực kỳ có trợ giúp.

- Tốt rồi, nên nói ta đã nói, đại nhân đừng lo, hy vọng có thể có một thành tích tốt, thuận lợi tiến vào khảo hạch!


Chấp pháp giả nói.

- Đa tạ!

Nhiếp Vân gật đầu, nhấc chân đi vào khu khảo hạch.

Gian phòng Khôi Lỗi khảo hạch không lớn, cũng không có bóng người nào, vừa tiến vào trong đó, cảm thấy một cổ hàn khí đập vào mặt, ánh lửa đột nhiên thắp sáng, chiếu lên bốn phía.

Nhiếp Vân nhìn thoáng qua bốn phía, chỉ thấy mỗi góc đều treo một viên thủy tinh không lớn, hẳn là đồ vật ghi chép hình ảnh, phía trước là một Khôi Lỗi, thấy hắn tiến đến, chậm rãi đứng dậy.

Khôi Lỗi này cũng không phải thi thể cải tạo, mà là một loại binh khí đặc thù, hẳn là một ít luyện bảo sư lợi hại, dùng thủ pháp đặc thù luyện chế, nhất cử nhất động mang theo uy thế không hiểu.

- Thực lực 1300 Đại Đạo...

Nhìn thoáng qua, Nhiếp Vân đã biết rõ Khôi Lỗi này có được thực lực 1300 Đại Đạo, nếu như thả ra, được cho là một phương quan to rồi.

- Khảo hạch bắt đầu, ngươi động thủ đi, hơn ta, thông qua, thất bại, rời khỏi, hoặc là... chết!

Con mắt Khôi Lỗi lập loè, trên mặt không có chút biểu lộ nào, cánh tay hất lên, trong không khí phát ra tiếng vang ba ba, lòng bàn tay nhiều ra một thanh trường kiếm.

Trường kiếm hàn mang bắn ra bốn phía, chỉ là Hỗn Độn thần binh trung phẩm bình thường, xem ra người phụ trách khảo hạch cũng sợ Khôi Lỗi ở trên binh khí chiếm ưu thế, để cho khảo hạch không cách nào thông qua.

- Đến đây đi!

Nhiếp Vân cũng không lấy ra Tri Thu, mà lấy Húc Nhật kiếm ra.


Cho dù luyện chế Khôi Lỗi tốt ra sao, cũng không có khả năng giống người, có được ý thức chiến đấu cùng năng lực lĩnh ngộ võ đạo độc lập, đối phó một Khôi Lỗi lại lấy ra át chủ bài, thật sự là xấu hổ chết người rồi.

Tay run lên, Húc Nhật kiếm hóa thành cuồng phong, đâm về phía trước.

...................................................

Nhiếp Vân tiến vào gian phòng Khôi Lỗi khảo hạch, trong một gian phòng trung tâm nhất khu Địa phẩm ngồi hai lão giả, nhìn quần áo trang sức, cùng trên người ẩn ẩn phát ra khí tức, hẳn là cường giả của Quy Khư Hải.

Trước mặt bọn họ là một Thủy Tinh Cầu cự đại, chiếu rọi toàn bộ hình ảnh khảo hạch ở bên trong.

- Lại có người đến khảo hạch rồi!

Thấy Nhiếp Vân tiến vào gian phòng, lão giả bên trái cười nhạt một tiếng.

- Ta nhìn xem... Ân? Tiểu tử này như thế nào chỉ là Tru Thiên cảnh sơ kỳ? Loại thực lực này, hỗn loạn vào để làm gì?

Lão giả bên phải tinh thần lan tràn, như gió đảo qua toàn bộ khu Địa phẩm, đột nhiên sững sờ, nhíu mày.

Có thể tới tham gia khảo hạch, thấp nhất là Thiết Giáp vệ, cũng là Tru Thiên cảnh đỉnh phong, lĩnh ngộ 500 Đại Đạo. Như thế nào toát ra Tru Thiên cảnh sơ kỳ?

- Có thể là ẩn dấu thực lực đi à nha!

Lão giả bên trái cũng nhướng mày, rất hiển nhiên, thời điểm đối phương phát hiện vấn đề, hắn cũng phát hiện.

- Ẩn dấu thực lực? Dạng pháp quyết gì ẩn dấu thực lực có thể dấu diếm được ta và ngươi?


Lão giả bên phải hừ một tiếng, nhìn thoáng qua hình ảnh thủy tinh:

- Được rồi, tự gây nghiệt không thể sống, chết thì chết a!

- Loại người này có thể có được phù lục danh ngạch, đã xem như vạn hạnh rồi. Rõ ràng còn dám đến khu Địa phẩm, quả thực... À?

Lão giả bên trái gật gật đầu, cực kỳ nhận thức đối phương nói, đang cảm khái, đột nhiên thét lên một tiếng, ngữ khí thất thố.

- Làm sao vậy?

Lão giả bên phải nhướng mày.

Hắn và người này nhận thức không dưới mấy ngàn năm, đối phương gần đây làm việc trầm ổn, rất ít bối rối, sao đột nhiên thất thố như thế?

- Ngươi xem!

Chính đang kỳ quái, chợt nghe lão giả bên trái chỉ thủy tinh trước mặt. Lão giả bên phải nghi hoặc nhìn thoáng qua, cũng sửng sờ.

Chỉ thấy trong phòng thủy tinh chiếu rọi, đã không có nửa cái bóng người, Khôi Lỗi thì đang nằm ở trên mặt đất, nửa chết nửa sống, rất hiển nhiên bị trọng kích, đã mất đi tác dụng.

- Chuyện gì xảy ra? Chẳng lẽ là tiểu tử vừa rồi kia đánh?

Lão giả bên phải tìm một vòng không tìm được Nhiếp Vân, kỳ quái.

- Điều tra hình ảnh không phải được sao...


Lão giả bên trái tựa hồ còn trong lúc khiếp sợ.

Nghe nói như thế, ngón tay của lão giả bên phải điểm một cái, hình ảnh vừa rồi thu liền xuất hiện lần nữa ở trong thủy tinh cầu, chỉ thấy tiểu tử Tru Thiên cảnh sơ kỳ kia, trường kiếm duỗi ra, nhẹ nhàng vẽ một cái.

Một đạo huyền ảo để cho người khó có thể lĩnh ngộ hiện lên, lập tức... Khôi Lỗi ngã xuống đất!

- Cái này... Đây rốt cuộc là chuyện gì xảy ra?

Đừng nói Khôi Lỗi không hiểu, ngay cả hai người bọn họ là cường giả vượt qua 2000 Đại Đạo cũng không hiểu ra sao.

Thiếu niên này đến cùng thi triển thủ đoạn gì?

Đây rốt cuộc là kiếm thuật gì? Có thể làm cho bọn hắn ngay cả xem cũng không hiểu?

- Mau nhìn xem, hắn có tiếp tục khiêu chiến hay không...

Hai người nhìn nhau một hồi, liên tục nhìn hình ảnh trong thủy tinh ba lượt, kết quả đều không nhìn ra cái gì, lão giả bên trái đột nhiên nhớ tới gì đó, một tiếng la lên.

- Không sai!

Hắn vừa nói, một người khác cũng hiểu được.

Hiện tại khu Địa phẩm đã ở đầy người rồi, muốn vào ở, khẳng định phải tiến hành khiêu chiến, vừa rồi dùng chiêu số nhìn không ra, lại nhìn một hồi, hẳn có thể nhìn ra cái gì.

Nghĩ như vậy, bàn tay của lão giả bên phải trảo một cái, nhẹ nhàng khẽ động.

Ông!

Hình ảnh trong thủy tinh cầu lập tức thay đổi, biến thành một luận võ tràng.

Cái luận võ tràng này cực kỳ rộng lớn, phía trên quả nhiên đứng hai người, một người trong đó, chính là thiếu niên vừa vặn chứng kiến.

Mà đối diện hắn, là một trung niên nhân cao gầy, hai mắt đen nhánh, trên mặt có vẻ ác lạnh.

- Trực tiếp khiêu chiến Bối Húc ở phòng số 91 gian? Lá gan thật là lớn, Bối Húc lĩnh ngộ 1350 Đại Đạo, một đôi thiết quyền cương mãnh vô song, nhất là lực lượng, cuồng bạo đến cực điểm, người khiêu chiến trước kia đều bị hắn một quyền đang sống đánh chết!

- Đúng vậy a, nghe nói Bối Húc này được Nhiễm Minh trưởng lão cực kỳ coi trọng, đừng nói hắn, cho dù ta cũng cảm giác là một thiên tài!

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.