Vô Tận Đan Điền

Chương 1968 : Phó Viêm (Thượng)

    trước sau   
Vừa rồi nếu không phải thân thể hắn mạnh mẽ, không hề phòng bị tiến vào đây, mạch máu tuyệt đối sẽ phá tan, lập tức bạo thể mà chết!

Dù vậy, trong cơ thể hắn cũng đã biến thành hỗn loạn, kinh mạch đoạn thất thất bát bát, không sai biệt lắm sắp phế đi.

- Mộc Sinh chi khí trị liệu!

Trong nội tâm khẽ động, Mộc Sinh chi khí chậm rãi vận chuyển ở trong người, nội tạng bị thương khôi phục như lúc ban đầu, Tiên lực trong cơ thể bắt đầu khởi động, bảo vệ kinh mạch, bàn tay Nhiếp Vân vỗ trên mặt đất.

- Đại Lực Đan điền, lực lượng một trăm lần!

Hô!

Thân thể bắn ra, đứng lên, nhìn động tác cùng bộ dáng của hắn, không giống như nơi này có trọng lực gấp trăm lần chút nào, mà như ở ngoài đại sảnh.

- Ồ?

Đúng lúc này, một thanh âm kỳ quái từ trong đại điện vang lên.

Phó Viêm là một vị Tà Nguyệt tướng sĩ Thiết Giáp ở Đại Mạc thành Tà Nguyệt các, phụ trách khảo hạch Đo Lực sảnh.

Đo Lực sảnh là không gian gấp trăm lần trọng lực, là một cửa khảo hạch Tà Nguyệt tướng sĩ rất khó, cái gọi là khảo hạch, là ở trong một tháng thời gian, từ lối vào đại sảnh đi đến lối ra.

Cửa vào, lối ra chỉ cách không tới trăm mét, nhưng gấp trăm lần trọng lực, huyết mạch của thân thể con người tùy thời bạo tạc nổ tung, mặc dù Tru Thiên cảnh đỉnh phong lĩnh ngộ năm trăm Đại Đạo, tiến vào trong đó, cũng sẽ ốc còn không mang nổi mình ốc, khó có thể hành động.

Lúc này, nằm trên mặt đất bất động là lựa chọn chính xác nhất, một khi di động tiêu hao thể năng, thân thể nhất định sẽ trở nên càng thêm suy yếu, gia tốc tử vong!

Chính bởi vì như thế, Đo Lực sảnh này là ác mộng chi địa của tất cả người bị khảo hạch, rất nhiều người đều bị trọng lực tươi sống đè chết, không có khả năng xoay người.

Mặc dù là hắn, lúc trước thời điểm đi thông đạo này, cũng không dám đứng lên, cứ thế mà bò hết toàn bộ hành trình.

Bất quá, tuy trọng lực này đáng sợ, nhưng đối với cơ bắp, tu hành rất có trợ giúp, thời gian dài ở trong đó tu luyện, có thể làm cho gân cốt chắc chắn, lực lượng càng thêm hùng hậu.

Cũng chính nguyên nhân này, hắn mới tiếp nhận công tác, mỗi sáng sớm rời giường, trước ngồi ở chỗ này điều chỉnh một canh giờ, sau đó bò vào tu luyện nửa canh giờ, lại nghĩ biện pháp leo ra.

Tuy chỉ tu luyện nửa canh giờ, với hắn mà nói đã tiến bộ rất lớn rồi, ngắn ngủn ba năm, da thịt toàn thân chắc chắn gấp đôi, thân thể cũng cường tráng rất nhiều, cùng người thực lực tương tự trước kia chiến đấu, đối phương ngay cả một quyền của hắn cũng đỡ không nổi.

Có thể nói, từ khi trở thành người phụ trách Đo Lực sảnh, thực lực của hắn tiếp cận tăng gấp bội!


Dưới tình huống không lĩnh ngộ thêm Đại Đạo, thực lực gấp bội, loại tiến bộ này có thể nói nghe rợn cả người.

Hô...

Điều chỉnh một canh giờ, Phó Viêm đứng dậy, hai mắt tinh quang thiểm thước, lần nữa đi đến Đo Lực sảnh.

Mỗi lần tiến vào Đo Lực sảnh, hắn đều bỏ rất nhiều thời gian điều chỉnh, cũng không phải nhát gan, mà là chuẩn bị.

- Những kẻ đần đến đây khảo hạch kia, cả đám không biết trời cao đất rộng, không điều chỉnh liền trực tiếp tiến vào. Trong nháy mắt sẽ bị thương, dưới tình huống toàn lực thông qua thông đạo này cũng khó khăn, đừng nói bị thương, khó trách người đến đây khảo hạch, mười không còn một, căn bản không coi nơi này là chuyện quan trọng, nhất định sẽ không may!

Nhớ tới một ít người đến đây khảo hạch, trên mặt Phó Viêm lộ ra vẻ cười lạnh.

Người lần thứ nhất đến đây khảo hạch, mặc kệ ngươi lĩnh ngộ năm trăm, hay sáu trăm Đại Đạo, mới đầu đối với nơi này đều không coi trọng, trực tiếp đi tới, loại tình huống này đối với bọn họ mà nói, không thể nghi ngờ là trí mạng.

Đột nhiên lâm vào trọng lực lớn như thế, thân thể không chịu nổi trọng áp, huyết mạch trong nháy mắt văng tung tóe, cơ bắp xé rách, bản thân bị trọng thương.

Không bị thương cũng khó thông qua, bị thương lại muốn thông qua, khó càng thêm khó!

Phương pháp chính xác là giống như hắn, điều chỉnh một canh giờ, sau đó chậm rãi leo vào, giảm bớt trọng lực đột nhiên biến hóa mang đến tổn thương.

Làm như vậy mặc dù có chút khó coi, nhưng lại có thể bảo chứng không bị thương, thân thể thủy chung bảo trì ở trạng thái đỉnh phong.

Vài bước vào trước cửa phòng đo lực, đang muốn đi vào, liền chứng kiến một thiếu niên đi nhanh tới, không chút do dự, nhấc chân đi vào.

- Hừ, lại tới một nhân vật mới! Như vậy đi qua, quả thực muốn chết!


Chứng kiến động tác của hắn, Phó Viêm lộ ra khinh thường.

Loại nhân vật mới này, gần đây cho rằng trời đất bao la ta lớn nhất, cái gì cũng không để ý, ngẩng đầu ưỡn ngực đi vào, tuyệt đối muốn chết!

- Vào xem thằng này làm sao mất mặt!

Nghĩ đến điểm này, Phó Viêm đi tới trước cửa, nằm rạp trên mặt đất, từng chút một dịch đi vào.

Vừa tiến vào trong đó, lập tức cảm thấy trọng lực lần nữa đè xuống, mặc dù nằm sấp cũng có chút thở không nổi, ngẩng đầu nhìn lên, quả nhiên thấy thiếu niên kia đã nằm sấp ở phía trước, sắc mặt dữ tợn, cơ bắp toàn thân run rẩy.

- Hắc hắc, không biết trời cao đất rộng, đáng đời không may!

Thấy bộ dáng của đối phương, Phó Viêm chẳng muốn đi nói, đương nhiên, ở dưới trọng lực cường, hắn cũng rất khó nói ra thoại ngữ nguyên vẹn, giãy dụa nhúc nhích về phía trước, đang muốn đưa hết cả người vào, liền chứng kiến thiếu niên nằm rạp trên mặt đất đột nhiên trong mắt lòe ra một đạo quang mang, ý định đứng lên.

- Nằm mơ!

Trong lòng thầm nhũ một câu, Phó Viêm đình chỉ nhúc nhích, muốn xem đối phương chê cười.

Hắn ở chỗ này luyện ba năm rồi, cũng không thể đứng lên, tiểu tử này vừa mới tiến đến liền muốn đứng lên, thật sự là không biết trời cao đất rộng.

Hô!

Bất quá, loại ý nghĩ này của hắn còn không có chấm dứt, liền thấy một màn để cho cái cằm hắn thiếu chút nữa rơi xuống.

Bàn tay của thiếu niên vỗ mặt đất, trực tiếp nhảy dựng lên!

Không sai, là nhảy dựng lên, không phải... đứng lên!

Không chỉ như thế, hắn còn nhảy nhót tại nguyên chỗ, phảng phất như gấp trăm lần trọng lực đối với hắn không có ảnh hưởng gì.

- À?

Một màn này, để cho hắn điên rồi, nhịn không được nữa trực tiếp hô lên.

Thanh âm của hắn vừa vang lên, lập tức đưa tới thiếu niên phía trước chú ý, vội vàng quay đầu qua.

- Ách, ngươi cũng tới khảo hạch! Cái trọng lực này có chút cổ quái, ngươi phải cẩn thận!

Thiếu niên chứng kiến bộ dáng của hắn, còn tưởng rằng cũng là đến khảo hạch, hảo tâm nhắc nhở một câu.

Nghe nói như thế, Phó Viêm thiếu chút nữa thổ huyết.

Khảo hạch? Khảo hạch muội muội ngươi a! Lão tử là người phụ trách khảo hạch ở đây... Luyện ba năm vẫn nằm sấp đi vào... Con mẹ nó ngươi đến không tới ba giây rõ ràng nhảy dựng lên, còn có phải là người hay không?

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.