Vô Tận Đan Điền

Chương 1952 : Quỷ Vực Huyền Long (Thượng)

    trước sau   
Chỉ thấy lão giả trước kia đánh chết U Mộc bay tới, vẻ mặt giận dữ.

- Tiểu tử, ngươi không nghĩ tới cũng sẽ không cách nào vượt qua kiểm tra a! Hừ, cái này là số mệnh, chết đi!

Lão giả gào thét một tiếng, lực lượng hủy diệt từ trong lòng bàn tay của hắn bắn ra, tựa như mặt trời chiếu rọi Cửu Châu, bất kỳ địa phương nào cũng không thể trốn tránh.

- Muốn ta chết, chỉ sợ ngươi cũng phải trả một cái giá lớn!

Thấy thực lực của đối phương, cũng không cường đại như Phục Nguyên kia, Nhiếp Vân nhẹ nhàng thở ra, Thự Quang Kiếm vũ động, một kiếm đâm ra.

Thiên Vũ Kinh Hồn!


Võ kỹ học được từ Thiên Huyền điện!

Tuy thời điểm học võ kỹ này, yêu cầu cấp bậc hoàn mỹ, nhưng Nhiếp Vân dĩ nhiên đạt tới Nhập Hóa, mũi kiếm nhẹ nhàng vẽ một cái, bầu trời như xuất hiện một vũ giả đẹp đẽ, tác động Cửu Thiên huyền khí, thẳng tắp đâm qua.

- Chút công kích ấy cũng muốn đối phó ta? Tìm đường chết!

Lão giả không thèm quan tâm, trong tiếng cười lạnh, ngón tay nhẹ nhàng bắn ra.

Vũ trụ chấn động, Tinh Thần vẫn lạc, Thiên Địa cùng không gian ở dưới một chỉ của hắn dần dần nứt vỡ, vũ giả phảng phất như gặp khắc tinh, phát ra kêu thảm thê lương, lập tức mất đi.

- Thật là lợi hại, làm sao sẽ mạnh như vậy...

Nhiếp Vân biến sắc.

Không có nghĩ đến thực lực của lão giả này rõ ràng cũng mạnh như vậy, cơ hồ không có bất kỳ chỗ thiếu hụt, không cách nào ngăn cản!

- Đi mau, nơi này có một lối đi...

Ngay thời điểm Nhiếp Vân ngăn cản không nổi, đột nhiên Phạm Trấn cách đó không xa truyền âm đến, quay đầu nhìn lại, chỉ thấy bên cạnh quảng trường, chẳng biết lúc nào xuất hiện một môn hộ, khúc kính thông u, không biết kéo dài tới đâu.

- Tốt!

Tuy không biết lối đi này thông đi đâu, nhưng hiện tại tiếp tục đợi ở chỗ này chỉ có thể bị đánh chết, chờ lãng phí thời gian, còn không bằng xông thoáng một phát, nghĩ thông suốt này điểm, Nhiếp Vân không chút do dự, thân thể tung một cái, Phượng Hoàng chi dực trên lưng lướt đi, lôi kéo Phạm Trấn nhảy vào cửa hông.

Huyết mạch của Tiểu Long cùng huyết mạch của U Minh Hoàng Vương dung nhập hai tay, Phượng Hoàng chi dực của Nhiếp Vân so với trước kia cường đại hơn quá nhiều, hai cánh như Hỗn Độn thần binh, thiết cát lấy không khí, phát ra tiếng vang ô ô, không cần một phần ngàn cái hô hấp, liền vọt vào cửa, lão giả thậm chí còn không kịp ra tay.


- Đáng giận!

Lão giả gào thét một tiếng, lực lượng đầy trời công kích môn hộ, chỉ bất quá tuy lực lượng của hắn mạnh, nhưng trận pháp bên ngoài môn hộ lại lợi hại hơn, một đạo bạch quang hiện lên, lập tức hóa giải tất cả công kích.

Hô!

Chứng kiến hắn xông không vào, lúc này Nhiếp Vân mới nhẹ nhàng thở ra, không hề để ý tới lão giả gào thét, quay đầu nhìn về phía Phạm Trấn.

Đối với Phạm Trấn, hắn vẫn rất có hảo cảm, tuy trước kia bởi vì sự tình Sư Viện Viện, từng ra tay với hắn, nhưng bản chất của người này không xấu, không giống con buôn như Gia Luật Mạc Hư.

- Nơi này là địa phương nào?

Vừa thoát hiểm, Phạm Trấn cũng nhẹ nhàng thở ra, quay đầu nhìn lại thế giới trong thông đạo.

Phía trước là thông đạo hẹp dài, sương mù um tùm, mang theo sắc thái quỷ dị, để cho người một mắt nhìn đi, linh hồn cũng cảm thấy rung động lắc lư.

- Người của Kim Diệp thương đoàn nhất định sẽ rất nhanh đuổi theo, nhanh đi thôi!

Ánh mắt của Nhiếp Vân ngưng tụ, tinh thần lắc lư liền vững chắc xuống, không sinh nửa điểm gợn sóng, ngẩng đầu mà bước, bay về phía tiền phương.

Mặc dù lối đi này nguy hiểm, cũng phải xông một chút, đã không có đường lui.

Sưu sưu sưu!

Đi tới không xa, tràng cảnh trước mắt đột nhiên biến hóa, như đi tới một không gian tĩnh mịch. Vô số quỷ ảnh đập vào mặt, giống như Dực Long, răng nanh thật dài, con mắt huyết hồng.


- Đây là Quỷ Vực Huyền Long, sinh vật trong Hỗn Độn, tàn nhẫn hiếu sát, đã xong. Đã xong...

Phạm Trấn biến sắc, chân lập tức mềm nhũn ra.

- Càng lợi hại cũng phải chiến đấu, dù sao chúng ta cũng không có đường lui rồi, đi thôi!

Không nghĩ tới đường đường nhi tử của Trấn Quốc Đại tướng quân, nhìn thấy thứ này lại sợ thành như vậy, không khỏi lắc đầu, thò tay nắm lấy hắn.

- Ta sợ...

Phạm Trấn như bùn nhão, thuận thế ôm lấy cánh tay của Nhiếp Vân.

- Ân?

Thấy động tác của hắn, Nhiếp Vân nhướng mày.

Đối phương ôm lấy cánh tay phải của hắn như vậy, một thân thực lực phát huy không ra một nửa, chẳng lẽ là cố ý sao?

Cúi đầu nhìn một chút, phát hiện khuôn mặt của đối phương khủng hoảng không giống giả bộ, không khỏi lắc đầu.

Cũng không phải thực lực của hắn yếu, nhát gan, mà là Quỷ Vực Huyền Long trong miệng hắn trùng kích linh hồn thật sự quá mạnh mẽ, người còn chưa bắt đầu chiến đấu, tinh thần đã bị đánh tan, không có tâm lý chiến đấu.

Phạm Trấn không có lực ý chí mạnh mẽ như hắn, cũng không có trải qua nhiều như hắn, ở loại đối kháng này, khẳng định không bằng mình, biến thành như vậy, cũng có thể lý giải.

- Ôm lấy cánh tay của ta, đừng buông tay, ta mang ngươi đi qua!


Minh bạch nguyên do, Nhiếp Vân không nói nhiều nữa, vứt bỏ hết thảy tạp niệm, hai mắt như ngọn lửa, thiêu đốt ra hào quang chiến đấu.

Ba vạn năm, hắn một mực yên lặng, không có nghĩa là nhiệt huyết trong cơ thể hắn đã hòa tan, trái lại, theo thời gian tích lũy, hỏa diễm trong cơ thể hắn càng để lâu càng sâu dày, một khi bộc phát, lực lượng tuyệt đối siêu việt trước kia.

Cổ tay khẽ đảo, Thự Quang Kiếm xuất hiện, vận chuyển thiên phú Thiên Thủ Sư, tay trái linh hoạt không khác gì tay phải, không trung hội tụ kiếm khí, tạo thành vô số ánh mắt rét lạnh, vọt tới Quỷ Vực Huyền Long.

Võ kỹ, Tuyệt Sát!

Đoạn đường này quá quan trảm tướng học tập không ít võ kỹ, bất quá đối với Nhiếp Vân mà nói, uy lực mạnh mẽ chính thức vẫn là chiêu số hắn tự nghĩ ra.

Bộ Tuyệt Sát này, là hắn kết hợp thiên phú Ám Sát sư sáng chế, thi triển ra, Tiên lực trong cơ thể hội tụ thành thích khách tuyệt đỉnh, mang theo Tuyệt Sát chi ý làm việc nghĩa không được chùn bước, thế không thể đỡ.

Tuy chiêu này kém Liên Nguyệt kiếm, nhưng là một trong các võ kỹ quần công cực tốt, lúc này không cần suy nghĩ, lập tức thi triển ra.

Ông!

Nguyên Khí chấn động, cả đám thích khách khảng khái liều chết, Thiên Địa vang lên liên tiếp bi ca.

PHỐC! PHỐC!

Quỷ Vực Huyền Long càng hung hãn không sợ chết, cùng thích khách va chạm, ra sức chém giết.

- Đi mau!

Thấy Tuyệt Sát ngăn trở được Quỷ Vực Huyền Long, Nhiếp Vân nhẹ nhàng thở ra, nắm Phạm Trấn cấp tốc đi về phía trước.

Nhìn bộ dạng của Quỷ Vực Huyền Long, vô cùng vô tận, không biết có bao nhiêu, tiếp tục chém giết xuống dưới, cho dù không bị giết chết, người của Kim Diệp thương đoàn ở sau lưng cũng có thể xông tới, đến lúc đó lại muốn chạy trốn cũng khó khăn.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.