Vô Tận Đan Điền

Chương 1938 : Nhiếp Vân ra tay!

    trước sau   
Ông!

Hào quang bắn ra bốn phía, một con số chậm rãi xuất hiện ở trước mặt mọi người.

Tám!

Lại là tám!

Toàn bộ đại sảnh trong nháy mắt lặng ngắt như tờ.

Khảo Sát Thạch, bình thường là một, thuần thục là hai, tinh thuần là ba, sơ thành là bốn, đại thành là năm, đỉnh phong là sáu, hoàn mỹ là bảy, tám là cái gì?


- Hắn ăn gian, nhất định là ăn gian, đại thành mới là năm, làm sao có thể xuất hiện tám? Tuyệt đối là giải!

Gia Luật Mạc Hư vốn sững sờ, lập tức điên cuồng rống lên.

Hắn vừa rống, tất cả mọi người từ trong khiếp sợ tỉnh táo lại, hoàn toàn chính xác, bình thường võ kỹ tu luyện, đạt tới đại thành là đến đỉnh rồi, cho dù có đỉnh phong, hoàn mỹ, cái kia cũng là lão quái vật không biết đắm chìm bao nhiêu năm mới có thể làm được... Từ xem võ kỹ này đến tu luyện tổng cộng dùng nửa canh giờ, hơn nữa hai người kia một mực uống rượu dùng bữa, làm sao thời gian nháy con mắt liền tu luyện tới cấp bậc thứ tám?

Người khác chăm chú tu luyện, thành tích cao nhất mới ba, hắn không nhìn thoáng qua, thì đến được tám... tuyệt đối là ăn gian!

- Đúng vậy, nhất định là ăn gian, đừng nói cấp bậc hoàn mỹ, cho dù tu luyện võ kỹ tới đỉnh phong, không có trên vạn năm khổ luyện cũng khó có khả năng! Nửa canh giờ liền luyện đến, tuyệt không có khả năng!

- Hoàn mỹ mới là cấp bậc thứ bảy, đạt tới hoàn mỹ nói rõ vận dụng chiêu số này đạt đến tình trạng không người có thể bằng, chẳng lẽ còn có thể vượt qua loại cấp bậc này sao? Cho dù sợ mất mặt, cũng không nên làm ra con số như vậy đến lừa gạt mọi người chứ...

Tùy tùng của Gia Luật Mạc Hư vội vàng hét lớn.

Thanh âm của ba người bọn họ thật lớn, mọi người vốn giật mình, quả nhiên cũng hiểu được rất không có khả năng, trong ánh mắt mỗi người lộ ra cổ quái.

- Phục Lưu công tử, hắn công nhiên ăn gian, ngươi xem...

Thấy mọi người đã tin tưởng hắn nói, Gia Luật Mạc Hư vội vàng nhìn về phía Phục Lưu.

- Câm miệng!

Bất quá lời của hắn còn chưa nói hết, chợt nghe một tiếng quát lớn, trên mặt vốn bình tĩnh của Phục Lưu công tử không có nửa phần bình tĩnh nữa, hai mắt lòe lòe sáng lên, như thấy được một đống vàng, hưng phấn đến sắp nhảy dựng lên:

- Đây là... Truyền kỳ... cấp bậc Truyền Kỳ!


- Truyền kỳ?

Tất cả mọi người sững sờ.

- Võ kỹ tu luyện tới cấp bậc hoàn mỹ, chỉ chứng minh tương tự cường giả sáng chế bộ võ kỹ này, đạt đến trình độ như đối phương! Nhưng người sáng chế võ kỹ, chẳng lẽ không có sai lầm?

Thấy tất cả mọi người đều mê hoặc, thanh âm của Phục Lưu công tử hưng phấn đến có chút rung động lắc lư.

- Cái này...

Trong lòng mọi người chấn động.

Hoàn toàn chính xác, võ kỹ là cái gì, cuối cùng là người sáng tạo ra, người sáng chế bộ võ kỹ này, đã bị thực lực, kiến thức hạn chế, có thể thi triển ra rất mạnh, trên thực tế cũng tồn tại không ít sai lầm.

Cho nên, mặc dù một bộ võ kỹ tu luyện tới cấp bậc hoàn mỹ, cũng chỉ tương đương hoàn toàn lĩnh ngộ tinh túy của người sáng lập, cùng bản thân lĩnh ngộ không có nửa phần quan hệ.

- Đúng vậy, khẳng định có sai lầm! Cho nên... trên hoàn mỹ còn có một cấp bậc, trong cấp bậc này, tu luyện giả sáp nhập cảm ngộ của mình vào, sửa chữa chiêu này thành bản lãnh của mình, để chiêu thức càng cường đại hơn, càng thêm lợi hại, là cấp bậc Truyền Kỳ!

Phục Lưu công tử một hơi nói xong cấp bậc Truyền Kỳ, nhìn về phía Nhiếp Đồng khó có thể ngăn chặn tán dương trong lòng:

- Có thể ở trong thời gian ngắn lĩnh ngộ vượt qua hoàn mỹ, dung nhập tư tưởng của mình đạt tới truyền kỳ. Cho dù ở Tà Nguyệt Chí Tôn Vực cũng không có bao nhiêu, không nghĩ tới ở chỗ này nhìn thấy một cái, thật sự là quá may mắn...

- Cái này...

Nghe được Phục Lưu công tử giới thiệu, tất cả mọi người trợn tròn mắt, nhất là Gia Luật Mạc Hư, càng khó chịu giống như ăn phải con ruồi.


Ngươi cười nhạo người ta ngay cả một cũng lĩnh ngộ không ra, trên thực tế đối phương đã lĩnh ngộ vượt qua hoàn mỹ rồi!

Vốn muốn đánh mặt người khác, kết quả lại bị tát một chầu, nóng rát khó chịu.

- Hắn... Hắn lĩnh ngộ đến tám, là vì thiên phú của hắn cao, ta không tin Nhiếp Vân này cũng lĩnh ngộ đến như vậy!

Sắc mặt lúc đỏ lúc trắng, đột nhiên Gia Luật Mạc Hư lần nữa nhìn về phía Nhiếp Vân.

Hắn muốn nhằm vào chính là Nhiếp Vân, không phải là vị thiếu niên này, năng lực lĩnh ngộ của hắn mạnh, có thể nói yêu nghiệt. Gia Luật Mạc Hư không tin Nhiếp Vân kia cũng khủng bố như thế!

- Thằng này muốn xong đời...

Nghe được hắn nói, người khác vẫn còn nghi hoặc, Nhiếp Đồng lại dùng ánh mắt thương cảm nhìn sang, không ngừng lắc đầu.

Nói năng lực lĩnh ngộ, tuy hắn rất mạnh, nhưng so với ca ca Nhiếp Đồng, còn kém không phải nhỏ tí tẹo.

Nếu như không phải như vậy, ca ca cũng không có khả năng không đến hai năm, từ Khí Hải Đại Lục trở thành cường giả siêu cấp của toàn bộ Hỗn Độn hải dương!

- Nếu như Nhiếp Vân cũng lĩnh ngộ rất lợi hại thì sao?

Đối mặt đối phương nhiều lần cố tình gây sự, Sư Viện Viện có chút tức giận rồi.

Ngươi làm cái gì?

Thấy người ta uống rượu ăn thịt liền nói người ta lĩnh ngộ không được, thấy người ta lĩnh ngộ đến truyền kỳ, còn nói Nhiếp Vân không ra gì, ngươi mới lĩnh ngộ đến hai, có tư cách gì nói này nói kia, chỉ trích người khác?

- Nếu như hắn... lĩnh ngộ vượt qua vị tiểu huynh đệ này, Gia Luật Mạc Hư ta cam nguyện lấy ra một thanh Hỗn Độn thần binh trung phẩm làm tiền đặt cược!

Gia Luật Mạc Hư cắn răng.

Kỳ thật hắn nói mang theo âm mưu, Nhiếp Đồng lĩnh ngộ đến tám, là truyền kỳ, đã siêu việt hoàn mỹ đạt tới đỉnh phong nhất rồi, siêu việt hắn, ít có khả năng, cho nên hắn lưu lại đường lui cho mình, mặc kệ có thể thắng hay không, ít nhất sẽ không thua.

- Ngươi... vô sỉ!

Người khác không phải người ngu, nghe nói như thế, ở đâu không biết chuyện gì xảy ra, Sư Viện Viện gầm lên một tiếng.

Truyền kỳ đã là đỉnh phong nhất rồi, làm sao có thể vượt qua?

- Làm sao? Có dám hay không? Không dám mà nói, thì đừng nói nhảm, dám mà nói, cứ tới lấy Hỗn Độn thần binh trung phẩm đi!

Thấy Sư Viện Viện hổn hển, Gia Luật Mạc Hư nhẹ nhàng thở ra, cười lạnh.

- Ngươi nói là thật? Vậy trước tiên lấy ra Hỗn Độn thần binh trung phẩm đi, ta sợ ngươi qua một hồi sẽ quỵt nợ!

Thấy có người muốn bị đánh mặt, Nhiếp Vân cười nhạt một tiếng đi tới.

Vốn đối với tôm tép nhãi nhép như vậy hắn không muốn để ý tới, đã lúc này vươn mặt ra, muốn bị đánh, nếu như không đánh, thì thật sự không có ý tứ.

- Quỵt nợ? Nói đùa gì vậy, ta sẽ quỵt nợ?

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.