Vô Tận Đan Điền

Chương 1937 : Thành tích của Nhiếp Đồng

    trước sau   
Thấy cừu hận kéo không sai biệt lắm, đột nhiên lời nói xoay chuyển, nhìn về phía hai người Nhiếp Vân:

- Nếu như hai vị không muốn làm bạn với chúng ta, có thể tới kiểm tra một chút, để cho chúng ta nhìn xem nhị vị đến cùng lĩnh ngộ đến cấp bậc gì hay không. Để chúng ta mở mang tầm mắt...

- Ngươi...

Sư Viện Viện cảm thấy phổi sắp tức điên.

Đối phương trước tiên kéo cừu hận, sau đó cố ý ngáng chân, lúc này nếu như hai người Nhiếp Vân tiến đến khảo hạch, một khi thành tích không tốt mất mặt xấu hổ, hắn nhất định có rất nhiều lời nói châm chọc! Nếu như không tham gia, là xem thường mọi người, bị người lên án.

Gia hỏa thật ác độc!


Sư Viện Viện có chút hối hận, trước kia không có khắc chế đi tìm Nhiếp Vân, nếu như không phải nàng tìm đối phương, muốn hắn ngồi phía trước, làm sao để cho Gia Luật Mạc Hư cừu hận?

Còn hai người bọn họ có thể bỗng nhiên nổi tiếng hay không, Sư Viện Viện căn bản không nghĩ qua.

Nàng chuyên chú nhìn nửa canh giờ, cũng mới lĩnh ngộ đến tinh thuần, hai người này một mực uống rượu, ngay cả thạch bích nhìn cũng chưa từng nhìn, làm sao lại có thành tích tốt?

- Được rồi, một đám quý tộc ở chỗ này cãi lộn, còn thể thống gì nữa!

Thấy Sư Viện Viện có chút xuống đài không được, Mã Nhã công chúa nhíu mày, quát lớn một câu:

- Phục Lưu công tử khảo thí thiên phú, chỉ là nhằm vào Thời Không Vực, có người nguyện ý đi, có người không muốn đi, không muốn đi, không muốn tham gia khảo hạch cũng không có gì, cần gì ở chỗ này cãi lộn?

Lời của nàng không có vấn đề gì, nhưng nghe vào tai người có ý chí liền không giống.

Khóe miệng của Gia Luật Mạc Hư giương lên, nhìn về phía hai người Nhiếp Vân, ánh mắt lộ ra xem thường:

- Công chúa giáo huấn phải, vừa rồi hai người kia hung hăng càn quấy lợi hại, ta còn tưởng rằng là nhân vật lợi hại, nguyên lai chỉ là nhát gan sợ chết, không có đảm lượng mà thôi!

- Tu luyện giả chúng ta nghịch thiên mà đi, kháng thiên làm việc, tuy Thời Không Vực nguy cơ trùng trùng, nhưng chỉ cần tồn tại một đường sinh cơ, cũng sẽ không lui về phía sau, dũng cảm tiến tới, như vậy mới có thể có đại quyết tâm, đại thành tựu! Còn không có đi qua, biết rõ nguy hiểm liền bó tay bó chân, tất nhiên khó thành đại sự!

Hắn nói nghĩa chính ngôn từ, để mọi người gật đầu.

Hắn vừa nói như vậy, tương đương nói hai người Nhiếp Vân sợ chết, không có đảm lượng.

Quả nhiên, hắn vừa mới nói xong, tất cả mọi người nhìn về phía hai người Nhiếp Vân, ánh mắt lộ ra xem thường, ngay cả công chúa Mã Nhã cũng nhịn không được lắc đầu.


Trước kia thời điểm nàng đến, cùng Nhiếp Vân đối mặt, cảm thấy người này để cho nàng ngạc nhiên, nên rất có phách lực, lại không nghĩ rằng kết quả sẽ như vậy.

Trong ánh mắt khó tránh khỏi lộ ra khinh thị.

- Nói bậy! Bọn hắn mới không phải sợ hãi!

Thấy mọi người bị Gia Luật Mạc Hư đầu độc, Sư Viện Viện giận dữ.

Muốn nói ai khác nhát gan sợ phiền phức, không dám tham gia khảo hạch, nàng còn tin tưởng, nhưng Nhiếp Vân, nàng một vạn lần cũng không tin!

Sợ hãi?

Nhiếp Vân một tát đánh bay Nam Thiên Y Thánh, cho tới bây giờ không nể mặt nàng, cái này gọi là đảm lượng nhỏ?

Nếu như cái này cũng gọi đảm lượng nhỏ, còn có cái gì gọi đảm lượng lớn?

- Không phải sợ hãi thì là cái gì? Để cho bọn họ tới khảo hạch thoáng một phát thử xem!

Gia Luật Mạc Hư cười nói.

- Ngươi...

Sư Viện Viện hất tay, quay đầu nhìn về phía Nhiếp Vân:

- Ngươi liền khảo hạch thoáng một phát cho hắn nhìn xem, để cho hắn câm miệng!


- Khảo hạch? Coi như được rồi, khảo hạch này, ta cảm thấy còn không thống khoái bằng uống rượu, Thời Không Vực... Không có hứng thú!

Nhiếp Vân duỗi lưng một cái.

Mục đích hắn tới đây, là nghĩ biện pháp tìm được con đường tiến về Tà Nguyệt Chí Tôn Vực, tiến vào Đại Thế Giới này, tìm kiếm phương pháp cứu Đạm Đài Lăng Nguyệt, phục sinh các đại năng vì Thiên Địa Lục Đạo hi sinh, không có rảnh tiến vào Thời Không Vực gì kia.

Cho dù Thời Không Vực này có chỗ tốt, có thể vượt Tà Nguyệt Chí Tôn Vực sao?

Cho nên cái khảo hạch này, hắn không muốn tham gia, cũng lười so sánh.

Về phần Gia Luật Mạc Hư, ở trong mắt hắn chỉ là tôm tép nhãi nhép, so đo với loại người này, hoàn toàn không cần thiết.

- Ngươi... Ngươi làm sao sẽ không có hứng thú, trong Thời Không Vực này, có không ít bảo vật, có không ít Hỗn Độn thần binh trung phẩm...

Sư Viện Viện vội vàng nói.

- Không có hứng thú!

Nhiếp Vân khoát tay.

Hỗn Độn thần binh trung phẩm, đối với người khác mà nói cực kỳ trân quý, nhưng với hắn mà nói không coi vào đâu, lúc trước vô số Địa Ngục Hàn Tinh còn không có sử dụng hết, dùng thứ này phối hợp một ít khoáng thạch, luyện chế ra thượng phẩm rất khó, nhưng luyện chế trung phẩm thần binh, lại vô cùng đơn giản.

Phải biết rằng Cổ Long Chu là một kiện Hỗn Độn thần binh trung phẩm đỉnh phong.

- Đúng rồi, nếu như ta đoán không sai, Thời Không Vực này còn có linh hồn Hỗn Độn Vương Thạch! Chẳng lẽ ngươi không có một chút hứng thú?


Thấy hắn lý cũng không lý, Sư Viện Viện bất đắc dĩ, đang muốn buông tha, đột nhiên nghĩ đến nãi nãi nói, vội vàng truyền âm.

Phục Lưu công tử nói Thời Không Vực, nếu như đoán không sai, hẳn là nơi nãi nãi nói

Nếu như không phải như vậy, Phục Lưu công tử không có khả năng đối mặt Gia Luật Mạc Hư hung hăng càn quấy lại một câu không nói, ngược lại có chút dung túng.

Rất có thể không chỉ hai người bọn họ sớm liên lạc qua, thậm chí ngay cả công chúa cũng biết.

Bằng không thì sinh nhật yến hội của công chúa, làm ra loại khảo hạch này, còn không tức giận?

- Linh hồn Hỗn Độn Vương Thạch?

Nhiếp Vân vốn không thèm để ý đột nhiên ngưng trọng, lông mi nhảy dựng, trong mắt bắn ra một đạo quang mang.

Linh hồn Hỗn Độn Vương Thạch, đúng là bản thể của Tuyết Tĩnh Nhi lúc trước, Nhiếp Đồng cũng chính bởi vì thứ này mới tách ra Tu La Vương!

Nếu như có thể tìm được thứ này, vô cùng có khả năng để cho Di Tĩnh phục sinh, làm cho linh hồn tiêu tán của nàng triệt để trở về.

- Đúng vậy, ta nghe nãi nãi nói, là Thời Không Vực này, nếu như muốn đạt được loại bảo vật đó, đây là một cơ hội!

Sư Viện Viện vội nói.

Nãi nãi bàn giao, người trước mắt này nhất định phải lôi kéo, lần này vừa lúc là một cơ hội.

- Nếu có loại bảo vật này, Thời Không Vực kia nhất định phải đi rồi...

Nhiếp Vân nở nụ cười, để chén rượu trong tay xuống, nhìn về phía đệ đệ:

- Nhiếp Đồng, ngươi đi qua thử xem, xem có thể đạt tới mấy điểm!

- Vâng, ca ca!

Nhiếp Đồng đứng dậy, thân thể giãn thoáng một phát, đi tới trước mặt Khảo Sát Thạch, cánh tay chấn động, một đạo lực lượng huyền ảo từ lòng bàn tay kích xạ ra, ầm ầm đánh một quyền!

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.