Vô Tận Đan Điền

Chương 1928 : Một cái tát rút bay

    trước sau   
Thiếu niên trước mắt này vừa nói có thể trị liệu, nếu như bị giết, lại đi nơi nào tìm người cứu mẫu thân?

Đang muốn ra tay ngăn cản, liền chứng kiến thiếu niên một mực không nhúc nhích, trên mặt lộ ra biểu lộ không kiên nhẫn.

- Ta nói cái gì, chẳng lẽ ngươi nghe không hiểu? Cút sang một bên, đừng chậm trễ ta cứu người!

Nhiếp Vân tiến về phía trước một bước, tiện tay rút tới một cái tát.

BA~!

Nam Thiên Y Thánh trang bức vô hạn, còn không có kịp phản ứng, trên mặt liền xuất hiện năm thủ ấn rõ ràng, thân thể mềm nhũn bị tát bay ra ngoài, dọc theo cửa phòng biến mất ở bên ngoài, đầu cắm trên mặt đất.


- Cái gì?

Sư Thừa Tướng cùng Sư Viện Viện đang muốn ra tay, thiếu chút nữa không có trực tiếp ngất đi.

Nam Thiên Y Thánh hưởng dự tôn vinh ở Đại Hiên Hỗn Độn giới nhiều năm, tuy sức chiến đấu của bản thân không phải đặc biệt mạnh, nhưng dù sao cũng là cường giả Tru Thiên cảnh, lạc đà gầy còn lớn hơn ngựa bèo, hơn nữa hắn trị liệu nhiều năm, bảo vật vô số, thủ đoạn cũng nhiều, mặc dù cường giả Tru Thiên cảnh trung kỳ bình thường muốn đả thương, cũng cần tốn hao không ít tay chân.

Thiếu niên ở trước mắt một cái tát đập bay hắn, như đập con ruồi, loại trình độ này, cho dù Sư Thừa Tướng cũng làm không được!

- Chân nhân bất lộ tướng, đây mới thực sự là cao thủ...

Liếc mắt nhìn nhau, Sư Thừa Tướng cùng Sư Viện Viện đồng thời cười khổ.

Vốn còn tưởng rằng thực lực của người này không được tốt lắm, hiện tại xem ra, đây mới thực sự là cao thủ!

Nhất là Sư Viện Viện, hai con ngươi đen nhánh hào quang bắn ra bốn phía, làm cho nàng đối với thiếu niên trước mắt này càng ngày càng hiếu kỳ.

Đối với Nhiếp Vân mà nói, thực lực của Nam Thiên Y Thánh hoàn toàn chính xác không được tốt lắm, tuy là cường giả Tru Thiên cảnh, nhưng thực muốn động thủ, cho dù là Nhiếp Đồng, trong vòng ba chiêu cũng có thể đánh chết!

Đánh bay loại này đối thủ, với hắn mà nói, cũng không có cảm giác thành tựu gì, cho nên làm xong chuyện cái này, hắn đi thẳng tới trước mặt Lão phu nhân mê man. Bàn tay lăng không trảo một cái, một đạo Mộc Sinh chi khí hội tụ thành Thiên Hà, rơi xuống.

Mộc Sinh chi khí hình thái thứ năm, tương đương Trị Liệu Đại Đạo nguyên vẹn, dọc theo kinh mạch tiến vào trong cơ thể đối phương, linh hồn nguyên bản đã tiều tụy, lập tức nhận được ân cần săn sóc.

- Ân? Linh hồn của nàng rõ ràng còn không trọn vẹn?

Ân cần săn sóc, đồng thời Nhiếp Vân phát hiện một tia không đúng.


Vị Lão phu nhân này chẳng những linh hồn tiều tụy, tựa hồ còn có chút không trọn vẹn, giống như bị người dùng thủ pháp đặc thù, bắt đi một tia linh hồn.

Ba hồn bảy vía, bắt đi một hồn, hơn nữa hai cái còn lại tiều tụy, khó trách không có người có thể chữa tốt.

Bất quá, đối với người khác mà nói không cách nào hoàn thành, nhưng với hắn mà nói không khó khăn lắm.

Ngón tay nhẹ nhàng đưa về phía trước, không trung xuất hiện một Trường Hà linh hồn, ngón tay bắn ra, một đạo hồn phách cô lập chui vào trong cơ thể nàng.

Thiên phú Linh Hồn sư!

Thiên phú Linh Hồn sư ngay cả linh hồn nghiền nát cũng có thể gọi trở về, thì đừng nói chỉ là thiếu hụt.

Đạo hồn phách này tiến vào thân hình, sắc mặt của Lão phu nhân vốn hơi có vẻ tái nhợt, liền mắt thường có thể thấy được khôi phục hồng nhuận phơn phớt, hô hấp cùng tim đập cũng mau lên, chưa đủ mười cái hô hấp, mí mắt động đậy, chậm rãi mở mắt.

- Nãi nãi...

Thấy lão nhân tỉnh lại, Sư Viện Viện vội vàng tiến lên, mặt mũi tràn đầy hưng phấn.

- Mẹ...

Sư Thừa Tướng cũng có chút ngoài ý muốn, nhưng tận mắt thấy mẫu thân bệnh lâu nhiều năm cơ hồ khiến người tuyệt vọng tỉnh lại, vẫn khó có thể che dấu nội tâm hưng phấn, đi tới trước mặt Nhiếp Vân nói:

- Vị đại sư này, đa tạ ngươi trị tốt gia mẫu, ngươi muốn cái gì, cứ việc nói! Cho dù muốn kết hôn nữ nhi bảo bối của ta, ta cũng đáp ứng!

- Ách?


Không nghĩ tới đường đường Thừa Tướng lại có thể nói như vậy, Nhiếp Vân vốn sững sờ, lập tức hiểu được.

Thằng này không hổ là càng già càng lão luyện, mưu trí cao viễn.

Những lời này cũng không phải thuận miệng nói ra, mà là cố ý nói ra, tiện tay hắn đánh Nam Thiên Y Thánh sinh tử không biết, hình dáng như cho chết, nói rõ thực lực cùng thiên phú, nhẹ nhõm trị được quái bệnh mà mỗi người bó tay, nói rõ năng lực!

Nhân vật như thế, nếu như có thể mời chào, thế lực khẳng định còn có thể gia tăng, địa vị Thừa Tướng sẽ càng thêm củng cố!

Lúc này nói ra, trong đó mang theo ý tứ nửa nói giỡn, vạn nhất hắn không đồng ý, cũng có đường lui, nếu như đồng ý, tự nhiên tốt nhất!

Thời gian nháy con mắt, liền nghĩ nhiều như vậy, hơn nữa nói ra chuyện đó, có thể lên làm Thừa Tướng, quả nhiên đa mưu túc trí.

Thanh âm của hắn không nhỏ, Sư Viện Viện tựa hồ cũng đã nghe được, nghe được phụ thân rõ ràng thuận miệng đáp ứng loại sự tình này, cầm hạnh phúc của mình làm trò đùa, đôi mi thanh tú nhăn lại, nhìn về phía Nhiếp Vân.

Nàng thực có chút sợ thiếu niên ở trước mắt đáp ứng.

- Thừa Tướng nói giỡn, ta chỉ muốn một thân phận quý tộc Nhị phẩm, tham gia sinh nhật yến hội ngày mai của Mã Nhã công chúa mà thôi!

Nhiếp Vân thản nhiên nói.

- Thân phận quý tộc Nhị phẩm cùng thiệp mời yến hội? Cái này đơn giản!

Thấy đối phương cự tuyệt, Sư Thừa Tướng không khỏi có chút thất vọng.

- Cha này...

Hắn thất vọng, trong nội tâm Sư Viện Viện không khỏi có chút tức giận.

Nếu như đối phương đáp ứng, nàng nhất định sẽ cảm thấy rất khó chịu, nhưng không đáp ứng, nàng cảm thấy càng khó chịu.

Đối phương trực tiếp cự tuyệt phụ thân, chỉ vì muốn một thiệp mời tham gia Mã Nhã công chúa, chẳng lẽ nàng kém Mã Nhã công chúa nhiều như vậy?

- Gia hỏa đáng giận!

Sắc mặt trầm thấp, bàn chân giẫm mặt đất, sắc mặt của Sư Viện Viện không vui.

Nếu như cho Nhiếp Vân biết rõ nữ nhân này đang ở sau lưng mắng hắn, tuyệt đối sẽ cười ha ha.

Đáp ứng sinh khí, không đáp ứng cũng sinh khí, mặc kệ ngươi tức giận hay không, cùng ta không có quan hệ gì cả.

Sư Thừa Tướng quả nhiên là người giữ chữ tín, một lát sau, liền để cho người mang lệnh bài thân phận quý tộc Nhị phẩm cùng thiệp mời qua, đưa cho Nhiếp Vân cười nói:

- Gia mẫu thức tỉnh, là ngày phủ Thừa Tướng ta vui mừng lớn nhất, đêm nay cử hành yến hội, mấy người các ngươi cũng đừng đi, cứ ở lại đây, cho dù muốn tham gia yến hội của công chúa, cũng phải đến ngày mai, đến lúc đó ta phái người chuyên môn đưa các ngươi qua!

- Tốt!

Nhiếp Vân gật đầu.

Nếu có Thừa Tướng tự mình phái người đưa qua, khẳng định tiếp xúc địa vị càng cao, lại càng dễ nhìn thấy thương đoàn kia.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.