Vô Tận Đan Điền

Chương 1919 : Cường giả chi tâm (Thượng)

    trước sau   
- Hỗn Độn hải dương vô biên vô hạn, thế giới như Cửu Thiên giới, nhiều như cát sông Hằng, là vô số kể! Chuyện cụ thể ta cũng không biết, chỉ biết Hỗn Độn Tụ Linh Châu là đồ vật A Dục Vương luyện chế, để vào trong Thiên Đạo không có ý thức, trải qua vô tận tuế nguyệt, Thiên Đạo có thể hội tụ ra ý thức, chỉ có điều, cái ý thức này bởi vì dung hợp Hỗn Độn Tụ Linh Châu, nên rất dễ dàng bị đối phương luyện hóa!

- Cái này giống như vỗ béo hoa mầu, đối phương lấy ra thứ tốt, để Thiên Đạo phát triển nhanh hơn, chờ đến thời gian nhất định sẽ thu hoạch!

Cửu Thiên Thiên Đạo truyền lại ý niệm.

- Vậy ngươi biết A Dục Vương sưu tập Thiên Đạo mục đích là gì không?

Nhiếp Vân có chút kỳ quái.

Nếu như vừa rồi trung niên nhân nói không sai, thực lực của A Dục Vương nên đạt tới viên mãn đỉnh phong, vì sao còn muốn sưu tập Thiên Đạo?


Thực lực của Tu La Vương bị đánh rớt xuống, sưu tập Thiên Đạo có thể tăng lên, này hợp tình hợp lý, thực lực của hắn cơ hồ không cách nào tiến bộ, còn không tiếc phá hư thế giới ổn định, sưu tập Thiên Đạo, thật sự để cho người kỳ quái.

- Ta không biết!

Cửu Thiên Thiên Đạo lắc đầu.

- Ngoại trừ Hỗn Độn Tụ Linh Châu có thể làm cho Thiên Đạo ngưng tụ ý thức bản thân, mặt khác còn có biện pháp nào không?

Nhiếp Vân tiếp tục hỏi.

- Mặt khác không có biện pháp... Bất quá...

Cửu Thiên Thiên Đạo do dự một chút nói tiếp:

- Chỉ cần thế giới đủ lớn, trật tự đủ mạnh, Thiên Đạo cũng rất dễ dàng hội tụ ý thức! Bất quá, một khi đủ mạnh, nhất định sẽ khiến cho A Dục Vương chú ý, tự mình động thủ!

- Thế giới đủ lớn, trật tự đủ mạnh, có thể tự chủ hội tụ ý thức? Vậy... cái ý thức này còn có ý thức lúc trước sao? Đạm Đài Lăng Nguyệt còn có thể nhớ rõ ta sao?

Vừa rồi Nhiếp Vân trầm ổn không thôi, lúc này nhẹ nhàng run rẩy.

Thế giới càng lớn, Thiên Đạo càng mạnh, đạo lý này rất sớm trước kia hắn đã biết rõ, chỉ là không biết nương theo thế giới tăng trưởng, ý thức của Thiên Đạo cũng có thể dần dần rõ ràng.

Thiên Đạo của Thiên Địa Lục Đạo là Đạm Đài Lăng Nguyệt biến thành, nếu như ý thức rõ ràng, khôi phục thành Lăng Nguyệt, cái kia còn dễ nói, nếu biến thành người khác, há không phải là tự tay giết chết Lăng Nguyệt sao?

Cho nên, mặc dù Nhiếp Vân biết rõ tin tức này, cũng không dám thử! Huống chi hiện tại không có vốn liếng tranh đấu với A Dục Vương, tăng lên Thiên Địa Lục Đạo phục sinh Đạm Đài Lăng Nguyệt, một khi khiến cho đối phương chú ý, thì càng phiền toái.


Lại hỏi vài câu, phát hiện đối phương biết có hạn, Nhiếp Vân đành phải ngừng lại.

- Những cái này hẳn là Tứ Phương Đỉnh a, có tác dụng gì?

Đưa tay thu Tứ Phương Đỉnh, Nhiếp Vân nhìn về phía Cửu Thiên Thiên Đạo.

- Tứ Phương Đỉnh là bảo vật trấn áp Chư Thiên duy trì trật tự, nếu như một thế giới không có Thiên Đạo, hoàn toàn có thể dùng thứ này duy trì trật tự, như vậy thế giới liền không sụp đổ!

Cửu Thiên Thiên Đạo giải thích.

- Ah? Cái này có thể là đồ tốt, ta giữ lại a!

Con mắt của Nhiếp Vân sáng ngời.

Về sau một khi để cho Đạm Đài Lăng Nguyệt lần nữa ngưng tụ ra, có thể dùng cái này trấn áp Thiên Địa Lục Đạo, duy trì trật tự, mà không đến mức sụp đổ.

- Vâng!

Cửu Thiên Thiên Đạo biết rõ người trước mắt này cường đại, không dám phản bác, hắn không dám, những người khác càng không dám nói.

Tinh thần khẽ động, luyện hóa Tứ Phương Đỉnh, Nhiếp Vân cảm ứng thoáng một phát, cấp bậc của đỉnh kia không bằng Thự Quang Kiếm, nhưng cũng siêu việt Tạo Hóa Tiên khí, nhịn không được hỏi:

- Binh khí trên Tạo Hóa Tiên khí làm sao phân cấp?

- Binh khí trên Tạo Hóa Tiên khí gọi là Hỗn Độn thần binh! Chia làm hạ phẩm, trung phẩm, thượng phẩm cùng cực phẩm!


Cửu Thiên Thiên Đạo giải thích.

- Ah? Chuôi Thự Quang Kiếm này của ta, ngươi xem là cấp bậc gì!

Nhiếp Vân không nghĩ tới siêu việt Tạo Hóa Tiên khí còn có nhiều phân loại như vậy, tay khẽ động, Thự Quang Kiếm xuất hiện ở trong lòng bàn tay.

- Đây là một thanh Hỗn Độn thần binh thượng phẩm! Trước kia thuyền lớn ngươi cưỡi là Hỗn Độn thần binh trung phẩm!

Cửu Thiên Thiên Đạo nhìn thoáng qua, cho ra phân loại.

- Hỗn Độn thần binh thượng phẩm, còn có cực phẩm... trên cực phẩm còn gì nữa không?

- Trên Hỗn Độn thần binh cực phẩm nên còn có cấp bậc, chỉ có điều những chuyện này không phải ta có thể biết được, vừa rồi A Dục Vương mà người kia nói, binh khí hắn sử dụng, khẳng định viễn siêu Hỗn Độn thần binh cực phẩm!

Cửu Thiên Thiên Đạo không biết không nói, biết gì nói nấy không lừa gạt.

- Thế giới của A Dục Vương tên gì, ở địa phương nào?

Nhiếp Vân tiếp tục hỏi.

- Gọi Tà Nguyệt Chí Tôn Vực, cách nơi này cực kỳ xa xôi, cần trải qua vô số Hỗn Độn thế giới, nếu như không phải xa như vậy. Trước kia Kim Giáp nhân đã tự mình đến, mà không chỉ là hàng lâm một tia ý niệm!

Cửu Thiên Thiên Đạo suy nghĩ một chút nói tiếp:

- Cụ thể ở địa phương nào, ta cũng không rõ lắm, ta chỉ biết Đại Thế Giới cách nơi này gần nhất là Đại Hiên Hỗn Độn giới! Thế giới kia so với nơi đây lớn gấp mấy vạn lần, có liên hệ với Tà Nguyệt Chí Tôn Vực, nghe nói còn có Truyền Tống Trận!


- Cho ta vị trí cụ thể của Đại Hiên Hỗn Độn giới!

- Vâng!

Trên đầu Cửu Thiên Thiên Đạo có một đạo quang mang lập loè, lập tức một tin tức mịt mờ liền rơi vào trong óc Nhiếp Vân.

- Quả nhiên rất xa...

Cảm ứng tin tức đối phương truyền lại thoáng một phát, Nhiếp Vân nhịn không được líu lưỡi.

Đại Hiên Hỗn Độn giới kia, hoàn toàn chính xác cách nơi này rất xa, so với trước từ Ngân Nguyệt thế giới đi tới nơi này, là xa gấp mấy trăm lần.

- Nhiếp Đồng, U Thương, chúng ta đi thôi!

Đứng tại nguyên chỗ, nhìn tin tức trong đầu một hồi, biết rõ chỉ có tiến vào thế giới này mới có thể tìm được phương pháp phục sinh Lăng Nguyệt, Nhiếp Vân một khắc cũng không muốn chậm trễ, lẳng lặng phân phó một tiếng.

- Tốt!

Nhiếp Đồng biết rõ cách nghĩ của ca ca, lúc này gật đầu.

- Nhiếp Vân tiền bối, bọn hắn... làm sao bây giờ?

Trần gia lão tổ thấy hắn muốn đi, vội vàng chỉ bọn người Tuất Triết.

- Bọn hắn? Giao cho Thiên Đạo a! Ngươi cứu được Thiên Đạo, về sau Trần gia các ngươi trở thành Cửu Thiên giới đệ nhất gia tộc ở trong tầm tay!

Nhiếp Vân khoát khoát tay, thấy hắn còn muốn nói chuyện, mỉm cười:

- Duyên phận giữa ta và ngươi, đến đây là kết thúc! Ta cứu ngươi, giúp ngươi, chỉ là tiện tay mà thôi, không cần ghi ở trong lòng!

- Vâng!

Trần gia lão tổ lộ ra vẻ ảm đạm.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.