Rể Quý Trời Cho

Chương 1215 : Chuyện này để tôi xử lý

    trước sau   
myecm Thanh Diệcnupn nhìeogtn Lưigskơoqotng Cung Nhạiugvn Sưigskơoqotng cóqpzi vẻprwy xấbpazu hổcoui trưigsktruec mặkwxqt.

Thậdwfut khóqpziigskaqmtng tưigskvkting, lầloldn đvgifloldu anh gặkwxqp côamzkbpazi Đenowovtzo Quốgbggc nàfiqxy, côamzk ta đvgifâmyecy vẻprwy kiêepuau ngạiugvo, còyvjun cóqpzi mấbpazy bứdvjzc ảovtznh nóqpzing bỏigskng trêepuan đvgifiệcnupn thoạiugvi.

Nhữwenfng đvgifiềarhcu nàfiqxy đvgifarhcu đvgifgbggi lậdwfup vớtruei Lưigskơoqotng Cung Nhạiugvn Sưigskơoqotng hiệcnupn tạiugvi.

Theo Lâmyecm Thanh Diệcnupn, tấbpazt cảovtz mọdjpei thay đvgifcouii bắlvvyt đvgifloldu từuvad khi anh bịcouiamzkng Tôamzkn Thắlvvyng đvgifábpaznh trọdjpeng thưigskơoqotng, hai ngưigskcouii lưigsku lạiugvc đvgifếojuvn nhàfiqx mộvgift ngưigskmyecn.

Khoảovtzng thờcouii gian đvgifóqpzi, cóqpzi thểssmdqpzii Lưigskơoqotng Cung Nhạiugvn Sưigskơoqotng thay tâmyecm đvgifcouii tíiugvnh, sădvjzn sóqpzic Lâmyecm Thanh Diệcnupn hếojuvt lòyvjung hếojuvt dạiugv, ngay chíiugvnh Lâmyecm Thanh Diệcnupn cũksezng cảovtzm đvgifvgifng vìeogtamzkbpazi nàfiqxy.

Nếojuvu… lúidihc đvgifloldu ngưigskcouii anh gặkwxqp trưigsktruec làfiqxamzk ta, cóqpzi lẽixwz


Nghĩnuhd đvgifếojuvn đvgifâmyecy, Lâmyecm Thanh Diệcnupn cũksezng giậdwfut mìeogtnh.

Anh vộvgifi lấbpazy tấbpazm hìeogtnh lúidihc sắlvvyp đvgifi, Hứdvjza Bíiugvch Hoàfiqxi đvgifãiugv đvgifưigska cho mìeogtnh ra.

Nhìeogtn thấbpazy Hứdvjza Bíiugvch Hoàfiqxi vàfiqx Nặkwxqc Nặkwxqc trong hìeogtnh, Lâmyecm Thanh Diệcnupn bấbpazt giábpazc mỉeogtm cưigskcouii.

“Đenowâmyecy làfiqxeogt vậdwfuy, cho tôamzki xem nàfiqxo.”

igskơoqotng Cung Nhạiugvn Sưigskơoqotng hỏigski.

myecm Thanh Diệcnupn nhìeogtn hai mẹhqjr con trong hìeogtnh, cưigskcouii nóqpzii: “Đenowâmyecy làfiqxeogtnh Bíiugvch Hoàfiqxi vàfiqx con gábpazi tôamzki”

Vừuvada nóqpzii xong, chợvktit cảovtzm nhậdwfun đvgifưigskvktic mộvgift làfiqxn hưigskơoqotng thoábpazng qua mũksezi.

myecm Thanh Diệcnupn vộvgifi xoay đvgifloldu, suyt chúidiht hộvgifc mábpazu.

Khôamzkng biếojuvt từuvad khi nàfiqxo, Lưigskơoqotng Cung Nhạiugvn Sưigskơoqotng đvgifãiugv đvgifdvjzng sau Lâmyecm Thanh Diệcnupn.

idihc nàfiqxy, tưigsk thếojuvamzk ta hơoqoti mậdwfup mờcoui, khom ngưigskcouii, chỗvucg khiêepuau khíiugvch ngưigskcouii ta kia nhưigskqpzi nhưigsk khôamzkng cọdjpefiqxo vai Lâmyecm Thanh Diệcnupn, gòyvjubpaz chỉeogtbpazch Lâmyecm Thanh Diệcnupn khôamzkng tớtruei vàfiqxi phâmyecn.

Nếojuvu khôamzkng phảovtzi Lâmyecm Thanh Diệcnupn phảovtzn xạiugv nhanh, thìeogtbpazi xoay đvgifloldu vừuvada nãiugvy e làfiqx sẽixwzamzkn ngay chóqpzic.

“Côamzk đvgifcouinh… Lâmyecm Thanh Diệcnupn mau chóqpzing trábpaznh sang bêepuan.

“Thậdwfut làfiqx mộvgift côamzkbpazi đvgifábpazng yêepuau.”


igskơoqotng Cung Nhạiugvn Sưigskơoqotng nhìeogtn tấbpazm hìeogtnh trong tay Lâmyecm Thanh Diệcnupn, trong mắlvvyt côamzk ta đvgifâmyecy thíiugvch thúidih, đvgifkcztng thờcouii cũksezng xen chúidiht ghen ty.

“Cóqpzi thểssmd cho tôamzki xem chúidiht khôamzkng?”

igskơoqotng Cung Nhạiugvn Sưigskơoqotng hỏigski.

qpzii xong, côamzk ta đvgifãiugv duỗvucgi tay ra, đvgifcouinh giậdwfut tấbpazm hìeogtnh trong tay Lâmyecm Thanh Diệcnupn.

Phảovtzn xạiugv củyoaha Lâmyecm Thanh Diệcnupn nhanh cỡmukrfiqxo, anh thuậdwfun thếojuv cấbpazt đvgifi, hoàfiqxn toàfiqxn trábpaznh thoábpazt.

Trong mắlvvyt anh cóqpzi vẻprwy phiềarhcn chábpazn, đvgifưigskơoqotng nhiêepuan, anh rấbpazt khôamzkng vừuvada ýwczt vớtruei hàfiqxnh đvgifvgifng nàfiqxy củyoaha Lưigskơoqotng Cung Nhạiugvn Sưigskơoqotng.

“Sao chứdvjz, xem chúidiht cũksezng khôamzkng đvgifưigskvktic hảovtz?” Lưigskơoqotng Cung Nhạiugvn Sưigskơoqotng hỏigski. Côamzk ta bĩnuhdu môamzki, nhìeogtn cóqpzi vẻprwy tủyoahi thâmyecn.

“Lâmyecn nàfiqxy tôamzki ra ngoàfiqxi, đvgifâmyecy làfiqx vậdwfut quan trọdjpeng nhấbpazt vớtruei tôamzki, chỉeogt khi câmyecm trêepuan tay tôamzki mớtruei an toàfiqxn nhấbpazt, bấbpazt kỳwirt ai cũksezng khôamzkng thểssmd lấbpazy nóqpzi đvgifi, xin thứdvjz lỗvucgi”

myecm Thanh Diệcnupn nóqpzii vớtruei giọdjpeng lạiugvnh lùbxtjng.

“Khôamzkng ngờcoui anh nhỏigsk nhen nhưigsk vậdwfuy, chẳfxging qua tôamzki chỉeogt muốgbggn xem coi Nặkwxqc Nặkwxqc giốgbggng anh nhiềarhcu hơoqotn hay giốgbggng Hứdvjza Bíiugvch Hoàfiqxi nhiêepuau hơoqotn thôamzki” Lưigskơoqotng Cung Nhạiugvn Sưigskơoqotng nóqpzii.

myecm Thanh Diệcnupn cẩkcztn thậdwfun từuvadng ly từuvadng tíiugv cấbpazt tấbpazm hìeogtnh vàfiqxo bóqpzip: “Xin lỗvucgi.

amzki đvgifãiugvqpzii tấbpazm hìeogtnh nàfiqxy rấbpazt quan trọdjpeng vớtruei tôamzki, sau nàfiqxy cóqpzioqot hộvgifi, tôamzki cóqpzi thểssmd dẫcnupn côamzk đvgifi gặkwxqp Nặkwxqc Nặkwxqc, con bésfhp thậdwfut sựqbvr rấbpazt đvgifábpazng yêepuau.”

igskơoqotng Cung Nhạiugvn Sưigskơoqotng gậdwfut đvgifloldu, lặkwxqng lẽixwz đvgifếojuvn mộvgift bêepuan, uốgbggng cạiugvn rưigskvktiu vang trong ly.


“Lâmyecm Thanh Diệcnupn, anh biếojuvt vìeogt sao tôamzki thíiugvch anh khôamzkng?”

Đenowvgift nhiêepuan Lưigskơoqotng Cung Nhạiugvn Sưigskơoqotng hỏigski.

“Suy nghĩnuhd củyoaha côamzk sao tôamzki biếojuvt đvgifưigskvktic chứdvjz

myecm Thanh Diệcnupn thuậdwfun miệcnupng nóqpzii.

igskơoqotng Cung Nhạiugvn Sưigskơoqotng cưigskcouii khổcoui: “Đenowưigskơoqotng nhiêepuan anh sẽixwz khôamzkng hiểssmdu, ban đvgifloldu, thựqbvrc ra tôamzki đvgifcouinh trêepuau đvgifùbxtja anh, xem coi rốgbggt cuộvgifc anh cóqpzieogt khábpazc nhữwenfng ngưigskcouii đvgifàfiqxn ôamzkng kia, khôamzkng ngờcoui, anh mộvgift lòyvjung mộvgift dạiugv vớtruei Hứdvjza Bíiugvch Hoàfiqxi, đvgifiềarhcu nàfiqxy khiếojuvn tôamzki rấbpazt kinh ngạiugvc, trưigsktruec đvgifâmyecy tôamzki đvgifãiugv từuvadng gặkwxqp rấbpazt nhiềarhcu ngưigskcouii đvgifàfiqxn ôamzkng, nhưigskng khôamzkng cóqpzi ngưigskcouii nàfiqxo nhưigsk anh vậdwfuy. Tôamzki cũksezng khôamzkng biếojuvt vìeogt sao, lạiugvi đvgifgbggi vớtruei anh..”

qpzii đvgifếojuvn đvgifâmyecy, trong mắlvvyt Lưigskơoqotng Cung Nhạiugvn Sưigskơoqotng lộvgif vẻprwy bi ai, cóqpzi đvgifiềarhcu, côamzk ta nhanh chóqpzing mỉeogtm cưigskcouii.

“Bỏigsk đvgifi, hiệcnupn giờcouiqpzii nhữwenfng chuyệcnupn nàfiqxy cũksezng vôamzk nghĩnuhda, íiugvt nhấbpazt hiệcnupn giờcoui anh đvgifang ởaqmtbxtjng tôamzki đvgifâmyecy, nhỉeogt

eogtnh tiếojuvt chuyểssmdn biếojuvn nhanh thếojuvfiqxy khiếojuvn Lâmyecm Thanh Diệcnupn hơoqoti bấbpazt lựqbvrc, vộvgifi chuyểssmdn chủyoah đvgifarhc: “Đenowúidihng rồkczti, Thưigskvkting Sam Tinh Vũksez đvgifâmyecu? Khôamzkng phảovtzi côamzk ta ởaqmtbxtjng côamzk sao?”

igskơoqotng Cung Nhạiugvn Sưigskơoqotng liếojuvc xésfhpo Lâmyecm Thanh Diệcnupn: “Sao nàfiqxo? Mộvgift ngưigskcouii đvgifhqjrp nhưigskamzki ởaqmtepuan anh khôamzkng đvgifyoah, còyvjun nhớtrue đvgifếojuvn ngưigskcouii khábpazc. Lúidihc nãiugvy tôamzki còyvjun nóqpzii anh chung thủyoahy đvgifóqpzi?”

“Tôamzki chỉeogt tiệcnupn miệcnupng hỏigski thửwenf

Lam Thanh Diệcnupn trảovtz lờcouii, tựqbvr nhủyoah, dùbxtjamzki chung thủyoahy, cũksezng chỉeogt chung thủyoahy vớtruei mìeogtnh Bíiugvch Hoàfiqxi.

“Đenowưigskvktic rồkczti, Tinh Vũksez đvgifi làfiqxm chúidiht chuyệcnupn. Lábpazt nữwenfa làfiqx vềarhc tớtruei” Lưigskơoqotng Cung Nhạiugvn Sưigskơoqotng cưigskcouii, nóqpzii.

“Làfiqxm việcnupc, làfiqxm việcnupc gìeogt vậdwfuy?”


“Lẽixwzfiqxo anh thậdwfut sựqbvr nghĩnuhdfiqxamzki khôamzkng quan tâmyecm lầloldn dịcouich bệcnupnh nàfiqxy sao?”

igskơoqotng Cung Nhạiugvn Sưigskơoqotng nóqpzii: “Hai ngàfiqxy nay tôamzki đvgifãiugv bảovtzo Tinh Vũksez đvgifi đvgifiềarhcu tra. Tôamzki muốgbggn thửwenf xem suy đvgifbpazn củyoaha mìeogtnh cóqpzi đvgifúidihng khôamzkng”

“Côamzkqpzii, côamzk hoàfiqxi nghi cóqpzi ngưigskcouii cốgbgg ýwcztmyecy lan, đvgifúidihng chứdvjz” Lâmyecm Thanh Diệcnupn nóqpzii.

igskơoqotng Cung Nhạiugvn Sưigskơoqotng gậdwfut đvgifloldu, biểssmdu cảovtzm nghiêepuam túidihc: “Anh… biếojuvt côamzkng hộvgifi luyệcnupn kim côamzkng hộvgifi luyệcnupn kim khôamzkng?”

“Côamzkng hộvgifi luyệcnupn kim?”

myecm Thanh Diệcnupn nhíiugvu màfiqxy, mớtruei hôamzkm nay, anh vừuvada biếojuvt đvgifếojuvn tổcoui chứdvjzc nàfiqxy từuvad miệcnupng Linh Trầloldn Tửwenf, khôamzkng ngờcoui, Lưigskơoqotng Cung Nhạiugvn Sưigskơoqotng cũksezng biếojuvt.

“Khôamzkng sai, tôamzki nghe nóqpzii hôamzkm nay anh đvgifãiugv vạiugvch trầloldn âmyecm mưigsku củyoaha Linh Trầloldn Tửwenf, đvgifúidihng chứdvjz” Lưigskơoqotng Cung Nhạiugvn Sưigskơoqotng hỏigski.

Quảovtz nhiêepuan, cábpazi thôamzkn nàfiqxy nhỏigsk thậdwfut, tin tứdvjzc gìeogtksezng chỉeogt trong mộvgift ngàfiqxy đvgifãiugv truyềarhcn đvgifi cảovtz.

“Côamzkqpzii, Linh Trầloldn Tửwenffiqx ngưigskcouii củyoaha côamzkng hộvgifi luyệcnupn kim?” Lâmyecm Thanh Diệcnupn mỉeogtm cưigskcouii, nóqpzii: “Khôamzkng thểssmdfiqxo, nếojuvu đvgifúidihng làfiqx vậdwfuy, ôamzkng ta cũksezng sẽixwz khôamzkng làfiqxm thuốgbggc giảovtz lừuvada ngưigskcouii”

“Huốgbggng hồkczt, chíiugvnh miệcnupng ôamzkng ta nóqpzii, ôamzkng ta đvgifãiugv bịcoui đvgifuổcouii khỏigski côamzkng hộvgifi luyệcnupn kim côamzkng hộvgifi luyệcnupn kim từuvadmyecu”

myecm Thanh Diệcnupn nóqpzii.

“Nhưigskng..”

igskơoqotng Cung Nhạiugvn Sưigskơoqotng nóqpzii tiếojuvp: “Ôwirxng ta, còyvjun cóqpziigsk phụdvqi


“Sưigsk phụdvqi?”

“Đenowúidihng vậdwfuy!” Lưigskơoqotng Cung Nhạiugvn Sưigskơoqotng khẳfxging đvgifcouinh: “Tuy Linh Trầloldn Tửwenf khôamzkng phảovtzi ngưigskcouii củyoaha côamzkng hộvgifi luyệcnupn kim, nhưigskng sưigsk phụdvqi ôamzkng ta thìeogt ngưigskvktic lạiugvi: “Côamzk nghỉeogt ngờcoui, làfiqxigsk phụdvqi củyoaha ôamzkng †a giởaqmt tròyvju?” Lâmyecm Thanh Diệcnupn nhíiugvu màfiqxy, nếojuvu đvgifúidihng làfiqx vậdwfuy, ngưigskcouii sưigsk phụdvqifiqxy củyoaha Linh Trầloldn Tửwenf thậdwfut đvgifábpazng chếojuvt màfiqx!

“Vìeogt vậdwfuy, hai hôamzkm nay, Tỉeogtnh Vũksez cứdvjz đvgifiềarhcu tra suốgbggt, cóqpzi đvgifiềarhcu khôamzkng biếojuvt cóqpzi tra đvgifưigskvktic gìeogt khôamzkng” Lưigskơoqotng Cung Nhạiugvn Sưigskơoqotng nóqpzii.

Ngay lúidihc hai ngưigskcouii đvgifang tròyvju chuyệcnupn, ngoàfiqxi cửwenfa cóqpzi tiếojuvng châmyecn nhẹhqjr nhàfiqxng.

“Lâmyecm Thanh Diệcnupn côamzkng tửwenf, làfiqx anh hảovtz?”

Cửwenfa phòyvjung mởaqmt ra, Lâmyecm Thanh Diệcnupn nhìeogtn thấbpazy mộvgift côamzkbpazi mặkwxqt mũksezi đvgifiềarhcm đvgifiugvm.

Mấbpazy ngàfiqxy khôamzkng gặkwxqp, Thưigskvkting Sam Tinh Vũksez đvgifãiugvfiqxng xinh đvgifhqjrp tuyệcnupt trầloldn hơoqotn, dưigskcouing nhưigskiugvnh cábpazch cũksezng hoạiugvt bábpazt hơoqotn.

“Côamzkng tửwenf. Quảovtz nhiêepuan anh đvgifãiugv đvgifếojuvn, rốgbggt cuộvgifc cũksezng khôamzkng uổcouing côamzkng Lưigskơoqotng Cung tiểssmdu thưigsk chờcoui đvgifvktii, đvgifưigskvktic nhưigsk ýwczt nguyệcnupn rồkczti” Thưigskvkting Sam Tinh Vũksezqpzii.

sfhpt mặkwxqt Lưigskơoqotng Cung Nhạiugvn Sưigskơoqotng phiếojuvm hồkcztng, suyt côamzk ta: “Còyvjun nóqpzii tôamzki nữwenfa, khôamzkng phảovtzi côamzkksezng vậdwfuy sao, mỗvucgi tốgbggi trởaqmt vềarhc đvgifarhcu hỏigski Lâmyecm Thanh Diệcnupn cóqpzi đvgifếojuvn khôamzkng”

myecm tưigsk bịcoui vạiugvch trầloldn, Thưigskvkting Sam Tinh Vũksezksezng hơoqoti ngạiugvi ngùbxtjng.

myecm Thanh Diệcnupn bấbpazt lựqbvrc lắlvvyc đvgifloldu, kiểssmdu phiềarhcn nãiugvo vui vẻprwyfiqxy, bảovtzn thâmyecn anh khôamzkng cóqpzi phúidihc hưigskaqmtng.

“Đenowưigskvktic rồkczti, Tinh Vũksez, nóqpzii chuyệcnupn chíiugvnh trưigsktruec đvgifi”

igskơoqotng Cung Nhạiugvn Sưigskơoqotng nóqpzii: “Hôamzkm nay cóqpzi thu hoạiugvch gìeogt khôamzkng”

“Vẫcnupn khôamzkng cóqpzi, nhưigskng cũksezng khôamzkng thểssmdqpzii làfiqxamzkng cốgbggc”

Thưigskvkting Sam Tinh Vũksezqpzii: “Tôamzki đvgifãiugv biếojuvt đvgifưigskvktic, vịcouiigsk phụdvqi kia củyoaha Linh Trầloldn Tửwenfepuan làfiqx Trầloldn Minh Thu, gầloldn đvgifâmyecy ôamzkng ta đvgifúidihng làfiqxqpzi xuấbpazt hiệcnupn ởaqmt thôamzkn chúidihng ta, cóqpzi đvgifiềarhcu, hàfiqxnh tung củyoaha ôamzkng ta bíiugv mậdwfut, dùbxtjamzki đvgifãiugv huy đvgifvgifng ngưigskcouii củyoaha khábpazch sạiugvn nhưigskng vẫcnupn khôamzkng tìeogtm đvgifưigskvktic ôamzkng ta”

“Thậdwfut sao?”

igskơoqotng Cung Nhạiugvn Sưigskơoqotng cũksezng cũksezng hơoqoti tứdvjzc tốgbggi: “Hay làfiqx, tôamzki lậdwfup tứdvjzc đvgifiềarhcu thêepuam mấbpazy ngưigskcouii từuvad Đenowovtzo Quốgbggc đvgifếojuvn nhỉeogt, dùbxtjeogt đvgifôamzkng ngưigskcouii làfiqxm việcnupc hiệcnupu quảovtzoqotn: “Nhưigskng, hiệcnupn giờcouifiqx thờcouii đvgifiểssmdm đvgifkwxqc biệcnupt, e làfiqx ngưigskcouii củyoaha Đenowovtzo Quốgbggc khôamzkng đvgifếojuvn đvgifưigskvktic” Thưigskvkting Sam Tỉeogtnh Vũksezqpzii.

Thấbpazy hai ngưigskcouii khóqpzi nghĩnuhd, Lâmyecm Thanh Diệcnupn đvgifdvjzng dậdwfuy cưigskcouii cưigskcouii, đvgifếojuvn trưigsktruec mặkwxqt họdjpe.

“Chuyệcnupn nàfiqxy đvgifãiugvqpziamzki” Lâmyecm Thanh Diệcnupn nóqpzii.

“Côamzkng tửwenf, anh cóqpzi thểssmdfiqxm đvgifưigskvktic sao? Tôamzki đvgifãiugv đvgifiềarhcu tra mấbpazy ngàfiqxy rồkczti, cábpazi têepuan Trầloldn Minh Thu nàfiqxy quábpaz gian xảovtzo, ai cũksezng khôamzkng biếojuvt ôamzkng ta ởaqmt đvgifâmyecu” Thưigskvkting Sam Tinh Vũksezqpzii.

myecm Thanh Diệcnupn khẽixwzigskcouii.

“Ngưigskcouii khábpazc khôamzkng biếojuvt, lẽixwzfiqxo đvgifkczt đvgifcnup củyoaha ôamzkng ta cũksezng khôamzkng biếojuvt sao?”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.