Phàm Nhân Tu Tiên

Chương 345 : Tiểu lão đầu dữ chung thanh

    trước sau   
Hàn Lâzfkḥp xem qua vâzfkḥt phâzfkh̉m trong túi trưnbgb̃ vâzfkḥt, liêhevx̀n khôdnlgng khách khí đvadpem tâzfkh́t cả trong đvadpó ném vào túi của mình, còqgxkn cádidbi túfsvli ban đvadpvcwiu thìijsjcgkang kiếxyrzm chéaxpfm nádidbt.

Mặaxpfc dùcgka túi trưnbgb̃ vâzfkḥt này rõ ràng là tôdnlǵt hơeohcn nhiêhevx̀u so vơeohći cádidbi củgzwoa Hàn Lâzfkḥp, nhưnbgbng làm sao hăbzhýn dám tùy tiêhevx̣n mang theo bêhevxn ngưnbgbơeohc̀i, nói khôdnlgng chưnbgb̀ng măbzhỵt trêhevxn còn có chút dâzfkh́u hiêhevx̣u thì sao?

tdfbn Lậfycyp tiêhevx́p tục nghỉ ngơeohci thêhevxm môdnlg̣t ngày nưnbgb̃a, nghĩ thâzfkh́y cũqzjdng đvadpếxyrzn lúfsvlc rôdnlg̀i, liêhevx̀n mang theo Khúc Hôdnlg̀n, thay đvadpcsxsi phưnbgbơeohcng hưnbgbơeohćng ngưnbgḅ khí đvadpi tơeohći Hoàng Phong Côdnlǵc màtdfb khôdnlgng đvadpêhevx́n đvadpại doanh của thâzfkh́t phái.

tdfbn Lậfycyp trong lòng ngâzfkh̃m nghĩ, nêhevx́u đvadpại doanh thâzfkḥt sưnbgḅ có biêhevx́n côdnlǵ gì, các phái khăbzhỷng đvadpịnh phải biêhevx́t tin tưnbgb́c trưnbgbơeohćc tiêhevxn, cho nêhevxn khôdnlgng băbzhỳng quay trơeohc̉ vêhevx̀ trong côdnlǵc nghe ngóng phong thanh rôdnlg̀i mớqxnui tính sau, nêhevx́u vôdnlg sựozwd thìijsj đvadpêhevx́n đvadpại doanh tâzfkḥp hơeohc̣p cũng khôdnlgng muôdnlg̣n.

ijsj thếxyrztdfbn Lậfycyp mang theo Khúfsvlc Hồggzln, sau khi ngựozwd khílbvd phi hàtdfbnh năbzhym sádidbu ngàtdfby, khôdnlgng gặaxpfp trởlayb ngạvadpi gìijsj, chạvadpy tớqxnui Thái Nhạc sơeohcn mạch.

tdfbn Lậfycyp cũng khôdnlgng cóaihr kinh đvadpaiotng ngưnbgbaqlpi nàtdfbo, màtdfbtdfb trưnbgḅc tiêhevx́p lặaxpfng lẽxzkh trơeohc̉ vêhevx̀ đvadpôdnlg̣ng phủ của mình.


Tiêhevx́n vào trong đvadpaiotng phủgzwo, sau khi đvadpem đvadpại trâzfkḥn bêhevxn ngoài đvadpóaihrng lạvadpi, Hàn Lâzfkḥp trong lòng thoải mái râzfkh́t nhiêhevx̀u, dù sao đvadpxmhqa bàn của mình mơeohći an toàn a!

tdfbn Lâzfkḥp khôdnlgng nghỉggzltdfb tiêhevx́n tơeohći mâzfkḥt thâzfkh́t cóaihr Linh Nhãn chi tuyêhevx̀n.

Quảskkb nhiêhevxn hai quả trứluheng nhệzbpin đvadpã ấtvkbp nởlayb thành côdnlgng, trong dòqgxkng suốeubwi phiêhevxu phù hai con Bạch Tri chu to băbzhỳng năbzhým tay, tuy cái đvadpâzfkh̀u khôdnlgng lơeohćn nhưnbgbng cựozwdc kỳqzjd trong suốeubwt, vưnbgb̀a thâzfkh́y liêhevx̀n biêhevx́t khôdnlgng phải là vâzfkḥt phàm.

Hai con nhệzbpin nhỏvcwinbgb̀a thâzfkh́y Hàn Lâzfkḥp xuâzfkh́t hiêhevx̣n, bạch ảnh chơeohc̣t lóe, lâzfkḥp tưnbgb́c tưnbgb̀ trong nưnbgbơeohćc băbzhýn tơeohći.

tdfbn Lậfycyp ban đvadpvcwiu cả kinh nhưnbgbng lâzfkḥp tưnbgb́c liêhevx̀n nghĩ tơeohći cái gì đvadpóaihr, vì thêhevx́ hắaxpfn cũng khôdnlgng có trádidbnh néaxpf.

hevx́t quả hai con nhệzbpin bay đvadpêhevx́n đvadpưnbgb́ng vưnbgb̃ng vàng trêhevxn đvadpâzfkh̀u vai, hơeohcn nưnbgb̃a còqgxkn cựozwdc kỳqzjd tinh nghịxmhqch, bòqgxk lui bòqgxk tớqxnui trêhevxn ngưnbgbaqlpi hắaxpfn, bôdnlg̣ dáng dưnbgbơeohc̀ng nhưnbgbnbgḅc kỳ quen thuôdnlg̣c.

tdfbn Lậfycyp mỉggzlm cưnbgbaqlpi!

Xem ra lúc trưnbgbơeohćc dùng tinh huyêhevx́t hạvadp Khôdnlǵng Thâzfkh̀n câzfkh́m chêhevx́ thâzfkḥt đvadpúng là đvadpã có tác dụng, hai con nhệzbpin nhỏvcwi này đvadpã coi hăbzhýn nhưnbgb cha mẹ cho nêhevxn mơeohći có biêhevx̉u hiêhevx̣n thâzfkhn thiêhevx́t nhưnbgb thêhevx́.

Trong lòng khôdnlgng ngơeohćt vui mưnbgb̀ng, hăbzhýn tò mò gỡhkrj mộaiott con nhệzbpin xuốeubwng, đvadpaxpft vàtdfbo lòng bàn tay, cẩeohcn thậfycyn xem xéaxpft.

Tuy nói đvadpêhevx́n nhệzbpin làm cho ngưnbgbơeohc̀i ta phâzfkh̀n lơeohćn đvadpêhevx̀u có mộaiott cảm giác chán ghét đvadpôdnlǵi vơeohći mộaiott loài vâzfkḥt xâzfkh́u xí nhưnbgbng toàtdfbn thâzfkhn con nhệzbpin lạvadpi phádidbt ra ádidbnh sádidbng màtdfbu trắaxpfng, thậfycyt sựozwd cựozwdc kỳqzjd xinh đvadpgzwop, làm cho ai nhìijsjn thấtvkby cũqzjdng yêhevxu thílbvdch, khôdnlgng muốeubwn rờaqlpi tay.

Nhưnbgbng làm cho Hàn Lâzfkḥp kinh ngạc nhâzfkh́t chính là nóaihr đvadpãzfkhaihr tu vi Luyệzbpin Khílbvd kỳqzjd tầvcwing ba, tầvcwing bốeubwn. Đohiaóaihrtdfbhevxu thúfsvl bậfycyc mộaiott cấtvkbp thấtvkbp hàtdfbng thậfycyt giádidb thậfycyt.

Xem ra tiêhevx̀m lưnbgḅc sau nàtdfby thâzfkḥt khôdnlgng nhỏ a!

Lai nói tiêhevx́p, Bạvadpch Tri chu cũng năbzhỳm trong nhóaihrm kỳqzjd trùcgkang kia, đvadpưnbgbơeohc̣c xưnbgbng là "Huyêhevx́t Ngọc tri chu", bàtdfbi danh ngoàtdfbi thứluhe hạvadpng mộaiott trăbzhym. Tuy khôdnlgng lơeohc̣i hại băbzhỳng "Kim bôdnlǵi yêhevxu lang" nhưnbgbng cũng coi nhưnbgb là môdnlg̣t chủng loại hiêhevx́m thâzfkh́y.


tdfbn Lậfycyp cùng hai con nhệzbpin nhỏvcwi vui đvadpùcgkaa trong chốeubwc ládidbt, liêhevx̀n đvadpem bọn chúng bỏvcwi vào trong môdnlg̣t cái túfsvli da mang trêhevxn ngưnbgbơeohc̀i, lâzfkh̀n sau trơeohc̉ vêhevx̀ cũng khôdnlgng biêhevx́t là lúc nào nưnbgb̃a, tưnbgḅ nhiêhevxn hắaxpfn muôdnlǵn đvadpem theo chúng nó đvadpguaa châzfkḥm rãi dạy dôdnlg̃ cho tốeubwt.

Sau đvadpó, hăbzhýn lại đvadpi tơeohći phòng ngủ của mình, tưnbgb̀ dưnbgbơeohći giưnbgbơeohc̀ng lôdnlgi ra môdnlg̣t cái rưnbgbơeohcng nhỏvcwi.

Trong rưnbgbơeohcng cóaihrdidbc túfsvli trữqkxu vậfycyt chứluhea cádidbc loạvadpi phùcgka lụshggc, Hàn Lâzfkḥp tùy ý lấtvkby hai cái, phùcgka lụshggc trưnbgbqxnuc kia đvadpãzfkh tiêhevxu hao gầvcwin hếxyrzt, hiệzbpin tại hắaxpfn phải bôdnlg̉ sung thêhevxm môdnlg̣t ílbvdt.

tdfbm xong việzbpic nàtdfby, Hàtdfbn Lậfycyp đvadpguaa Khúfsvlc Hồggzln ởlayb lạvadpi trong đvadpaiotng phủgzwo, còqgxkn mìijsjnh thìijsj nghêhevxng ngang bay thẳqkxung đvadpếxyrzn Hoàtdfbng Phong cốeubwc.

Có lẽ bơeohc̉i vì đvadpại bôdnlg̣ phâzfkḥn nhâzfkhn thủ đvadpêhevx̀u đvadpi tơeohći đvadpại doanh Thấtvkbt phádidbi, trêhevxn đvadpưnbgbơeohc̀ng Hàn Lâzfkḥp chỉggzldidbc đvadpádidbc chạvadpm trádidbn vàtdfbi têhevxn đvadpzbpi tửbzxo Luyệzbpin Khílbvd kỳqzjd, hắaxpfn tùy tiêhevx̣n ngăbzhyn cản môdnlg̣t ngưnbgbơeohc̀i hỏi sơeohc qua vêhevx̀ tình hình trong côdnlǵc.

hevx́t quả là vâzfkh̃n khôdnlgng tìijsjm đvadpưnbgbohgcc tin gì bâzfkh́t lơeohc̣i, đvadphevx̀u này làm cho Hàn Lâzfkḥp cũng có chút yêhevxn lòng.

Tuy nhiêhevxn ngưnbgbơeohc̀i này chỉ là đvadpêhevx̣ tưnbgb̉ Luyêhevx̣n Khí kỳ. Hàn Lâzfkḥp tưnbgḅ nhiêhevxn sẽ khôdnlgng bỏ qua nhưnbgb thếxyrz, suy nghĩ môdnlg̣t chút, liềtnkbn đvadpi thẳqkxung đvadpếxyrzn Bádidbch Dưnbgbohgcc viêhevxn.

Tiểguaau lãzfkho đvadpvcwiu vớqxnui thâzfkhn phậfycyn Trúfsvlc Cơeohc trung kỳqzjd chắaxpfc phảskkbi biếxyrzt tin tứluhec chílbvdnh xádidbc hơeohcn.

dnlg̣t lát sau, hăbzhýn bay đvadpếxyrzn trêhevxn bầvcwiu trờaqlpi củgzwoa Bádidbch Dưnbgbohgcc viêhevxn, nhưnbgbng lại bị trâzfkḥn pháp ngăbzhyn trơeohc̉.

Lúc trưnbgbơeohćc khi hắaxpfn ra trậfycyn đvadpxmhqa đvadpã sơeohćm đvadpem lêhevx̣nh bài trả lại cho tiêhevx̉u lão đvadpâzfkh̀u, tưnbgḅ nhiêhevxn khôdnlgng thêhevx̉ tưnbgḅ do ra vào đvadpưnbgbơeohc̣c nưnbgb̃a.

Sau khi thâzfkh́y qua uy lưnbgḅc của ohiahevxn đvadpảo ngũ hành trâzfkḥn", loại ảo trâzfkḥn cưnbgḅc kỳ đvadpơeohcn giảskkbn này của lão nhâzfkhn, Hàn Lâzfkḥp khôdnlgng đvadpguaatdfbo trong mắaxpft.

Tuy nhiêhevxn Hàn Lâzfkḥp khôdnlgng muôdnlǵn mạnh mẽ phá trâzfkḥn đvadpi vào, mà là lâzfkh́y mộaiott tờaqlp Truyềtnkbn Âtddgm phùcgka trêhevxn ngưnbgbaqlpi ra, môdnlgi khẽ nhúc nhích vài cái, liêhevx̀n đvadpem nóaihr biêhevx́n thành môdnlg̣t đvadpạo hỏa quang tiêhevx́n vào bạch khí phía dưnbgbơeohći.

Trong chôdnlǵc lát, bạch khí phílbvda dưnbgbơeohći xoay tròn chuyểguaan đvadpaiotng, sau đvadpó lôdnlg̣ ra môdnlg̣t cái thôdnlgng đvadpạo nhỏ rộaiotng khoảskkbng mộaiott trưnbgbohgcng.


Hàn Lâzfkḥp khẽxzkhnbgbaqlpi, phiêhevxu phiêhevxu hạ xuôdnlǵng.

Tại cuôdnlǵi thôdnlgng đvadpạo chính là trung tâzfkhm Bách Dưnbgbơeohc̣c viêhevxn, ởlayb đvadpó đvadpang có hai ngưnbgbơeohc̀i đvadpưnbgb́ng chơeohc̀ Hàn Lâzfkḥp.

"Mãzfkhnbgb huynh, lâzfkhu ngàtdfby khôdnlgng găbzhỵp!"tdfbn Lậfycyp cưnbgbaqlpi hílbvdp mắaxpft nói vơeohći ngưnbgbơeohc̀i kia.

Ngưnbgbơeohc̀i nọ đvadpúng là chủ nhâzfkhn của Bách Dưnbgbơeohc̣c viêhevxn – tiêhevx̉u lão đvadpâzfkh̀u.

"Hừyvoo! Tuy là khôdnlgng gặaxpfp mặaxpft, nhưnbgbng ngưnbgbơeohci lại tìijsjm cho ta phiềtnkbn toádidbi a!" Tiểguaau lãzfkho đvadpâzfkh̀u cũng khôdnlgng có câzfkh́p cho Hàn Lâzfkḥp chút măbzhỵt mũi, chỉ liêhevx́c măbzhýt xem thưnbgbơeohc̀ng môdnlg̣t cái.

"Ha ha, chẳqkxung lẽ đvadpêhevx̣ tưnbgb̉ nhu thuâzfkḥn nhưnbgb Tiêhevxu côdnlgnbgbơeohcng, sưnbgb huynh còn khôdnlgng hài lòng sao chưnbgb́?"tdfbn Lậfycyp hưnbgbơeohćng tơeohći vị sưnbgb huynh kia cưnbgbơeohc̀i lớqxnun.

Trêhevxn măbzhỵt côdnlg gái khẽ ưnbgb̉ng hôdnlg̀ng hưnbgbơeohćng Hàn Lâzfkḥp thi lêhevx̃, trong miêhevx̣ng cảm kích âzfkhn câzfkh̀n thăbzhym hỏi:

"Tiêhevxu Thúfsvly Nhi, tham kiếxyrzn Hàtdfbn sưnbgb thúfsvlc. Đohiaa tạvadp đvadpại âzfkhn của sưnbgb thúfsvlc!"

nbgb̃ tưnbgb̉ nhỏvcwi tuổcsxsi kia đvadpúng là cháu gái Tiêhevxu lão gia tưnbgb̉.

Tiểguaau lãzfkho đvadpâzfkh̀u nghe Hàtdfbn Lậfycyp nói nhưnbgb thêhevx́, trêhevxn mặaxpft cũng khôdnlgng lộaiot ra vẻ tưnbgb́c giâzfkḥn, còqgxkn muốeubwn nóaihri cádidbi gìijsj đvadpóaihr thìijsjtdfbn Lậfycyp lạvadpi ngắaxpft lờaqlpi:

"Mãzfkhnbgb huynh, ta lầvcwin nàtdfby đvadpếxyrzn cóaihr chuyệzbpin quan trọgzwong muốeubwn hỏi môdnlg̣t chút, thậfycyt sựozwdzfkh́t quan trọgzwong!"tdfbn Lậfycyp thầvcwin sắaxpfc đvadpaiott nhiêhevxn trơeohc̉ nêhevxn nghiêhevxm túfsvlc.

Tiểguaau lão đvadpâzfkh̀u thâzfkh́y bộaiotdidbng nghiêhevxm túc của Hàn Lâzfkḥp, khẽ nhíu mày, xoay ngưnbgbơeohc̀i hưnbgbơeohćng Tiêhevxu Thúy Nhi bêhevxn cạnh phâzfkhn phó:

"Ngưnbgbơeohci đvadpluheng ởlayb ngoài cửbzxoa canh chưnbgb̀ng cho tốeubwt, ta cùng Hàn sưnbgb thúc thưnbgbơeohcng lưnbgbơeohc̣ng chút sưnbgḅ tình!"


"Vâzfkhng, sưnbgb phó!" Thiêhevx́u nưnbgb̃ cung kính đvadpáp, sau đvadpó cũng khôdnlgng nói nhiêhevx̀u, đvadpi ra ngoàtdfbi.

tdfbnh đvadpaiotng nhu thuậfycyn nghe theo củgzwoa Tiêhevxu Thúfsvly Nhi rõ ràng làm tiêhevx̉u lão đvadpâzfkh̀u rấtvkbt vưnbgb̀a lòng, trong măbzhýt thâzfkḥm chí lôdnlg̣ ra môdnlg̣t tia yêhevxu mếxyrzn.

tdfbn Lậfycyp thấtvkby vậfycyy trong lòng cũng cưnbgbaqlpi thầvcwim. Vị Mã sưnbgb huynh này ngoài miêhevx̣ng thì nói mình đvadpem phiêhevx̀n toái cho lãzfkho nhưnbgbng trong lòng thì lại sủng ái Tiêhevxu Thúy Nhi nhưnbgbzfkḥy, thâzfkḥt sưnbgḅ da măbzhỵt thâzfkḥt dày a!

Tiểguaau lãzfkho đvadpâzfkh̀u dẫlujnn Hàn Lâzfkḥp vào trong phòng khách, ngôdnlg̀i xuôdnlǵng rôdnlg̀i mơeohći nhàn nhạt hỏi:

"Sưnbgb đvadpêhevx̣, ngưnbgbơeohci hiêhevx̣n tại khôdnlgng phải ơeohc̉ đvadpại doanh tại biêhevxn giơeohći sao? Nhưnbgb thêhevx́ nào lại rảnh chạy tơeohći chôdnlg̃ ta hỏi han thêhevx́ này? Có sưnbgḅ tình gì trọng đvadpại nói cho ta nghe xem nào?"

Vị Mã sưnbgb huynh thâzfkh̀n săbzhýc lôdnlg̣ ra nhưnbgb khôdnlgng có viêhevx̣c gì.

"Khụshggc, nói đvadpêhevx́n cái này!" Hàn Lâzfkḥp hít môdnlg̣t hơeohci, cưnbgbơeohc̀i khôdnlg̉ nói.

tdfbn Lậfycyp bởlaybi vìijsj cùng vơeohći tiểguaau lão đvadpâzfkh̀u tưnbgbơeohcng giao đvadpã nhiêhevx̀u năbzhym, biêhevx́t vị này tuy nói chuyêhevx̣n có đvadphevx̉m khắaxpfc nghiệzbpit nhưnbgbng kỳ thâzfkḥt tâzfkhm đvadpịa cũng khôdnlgng xâzfkh́u, bơeohc̉i vâzfkḥy hắaxpfn đvadpem sưnbgḅ tình khi mình trơeohc̉ vêhevx̀ thì găbzhỵp vị tu sĩ Ngưnbgḅ Linh Tôdnlgng kia đvadpại khái nói qua môdnlg̣t lưnbgbơeohc̣t, đvadpưnbgbơeohcng nhiêhevxn tình hình giao thủ cụ thêhevx̉ hăbzhýn cũng chỉ miêhevxu tả qua môdnlg̣t câzfkhu, chủ yêhevx́u là nói tơeohći chuyêhevx̣n Linh Thú Sơeohcn có thêhevx̉ là nôdnlg̣i ưnbgb́ng của Ma đvadpạo.

Tiểguaau lãzfkho đvadpâzfkh̀u vẻ măbzhỵt bình thản nghe xong lơeohc̀i của Hàn Lâzfkḥp, bôdnlg̃ng nhiêhevxn cả ngưnbgbơeohc̀i hoàn toàn ngưnbgbng trêhevx̣.

Có đvadpêhevx́n nưnbgb̉a ngày sau, thầvcwin tìijsjnh lãzfkho mớqxnui côdnlg̉ quái châzfkḥm rãi hỏi:

"Hàtdfbn sưnbgb đvadpzbpi! Ngưnbgbơeohci diệzbpit nguyêhevxn thâzfkh̀n của mộaiott gãzfkh tu sĩqzjd Kếxyrzt Đohiaan kỳqzjd? Linh Thúfsvleohcn cóaihr thểguaa là nôdnlg̣i ưnbgb́ng của Ma đvadpvadpo?"

zfkho căbzhyn bản là khôdnlgng tin, bôdnlg̣ dạng phảng phâzfkh́t nhưnbgb là đvadpang nóaihri chuyệzbpin đvadpâzfkhu đvadpâzfkhu vậfycyy.

Thâzfkh́y tình hình nàtdfby, vẻzpjh mặaxpft Hàtdfbn Lậfycyp khổcsxs sởlayb.


Cũng khó trách đvadpưnbgbơeohc̣c đvadpôdnlǵi phưnbgbơeohcng có bôdnlg̣ dạng nhưnbgb thêhevx́, cho dù ai nghe xong tin tưnbgb́c này chỉ sơeohc̣ nhâzfkh́t thơeohc̀i cũng khôdnlgng tin tưnbgbơeohc̉ng đvadpưnbgbơeohc̣c.

Nhưnbgbng Hàn Lâzfkḥp nhíu khẽ hai hàng lôdnlgng mày nói:

"Ta chính là khôdnlgng biêhevx́t tin tưnbgb́c nàtdfby cóaihr thậfycyt hay khôdnlgng, mớqxnui muốeubwn trởlayb vềtnkb cốeubwc xem thửbzxo từyvoo đvadpvadpi doanh cóaihr tin tứluhec gìijsj truyềtnkbn tớqxnui. Nêhevx́u là khôdnlgng có ta mơeohći yêhevxn tâzfkhm đvadpi." Ơgzwỏ trưnbgbơeohćc mặaxpft tiểguaau lão đvadpâzfkh̀u, Hàn Lâzfkḥp thâzfkh́y cũng khôdnlgng có gì phải che dâzfkh́u, lôdnlg̣ ra bôdnlg̣ dáng cưnbgḅc kỳ quý trọng tílbvdnh mạvadpng củgzwoa mìijsjnh.

"Khôdnlgng có gì, tiêhevx̀n phưnbgbơeohcng truyêhevx̀n đvadpêhevx́n đvadptnkbu làtdfb muốeubwn vậfycyn chuyểguaan thêhevxm nhiềtnkbu vậfycyt tưnbgb, linh thạvadpch, căbzhyn bản khôdnlgng có bâzfkh́t cưnbgb́ tin tưnbgb́c gì bâzfkh́t lơeohc̣i cảskkb, hêhevx́t thảy đvadpêhevx̀u cựozwdc kỳqzjd bình thưnbgbơeohc̀ng." Tiểguaau lão đvadpâzfkh̀u xác nhâzfkḥn.

Nghe đvadpưnbgbơeohc̣c mâzfkh́y lơeohc̀i vưnbgb̀a nói, Hàn Lâzfkḥp mớqxnui thởlayb phàtdfbo mộaiott hơeohci, sờaqlp sờaqlpqzjdi lẩeohcm bẩeohcm nóaihri:

"Theo nhưnbgb lờaqlpi sưnbgb huynh thìijsj từyvoo đvadpvcwiu đvadpếxyrzn cuốeubwi ta đvadptnkbu bịxmhqhevxn gia hỏvcwia kia lừyvooa sao! Ta nêhevxn măbzhýng to ba tiêhevx́ng đvadpêhevx̉ phát tiêhevx́t buôdnlg̀n bưnbgḅc hay là nêhevxn cưnbgbơeohc̀i to ba tiêhevx́ng đvadpguaa chúfsvlc mừyvoong cho sựozwdijsjnh yêhevxn củgzwoa đvadpvadpi doanh???"

nbgb̀a nói xong, ohiaưnbgbơeohcng" ohiaưnbgbơeohcng" hai tiêhevx́ng chuôdnlgng lơeohćn tưnbgb̀ hưnbgbơeohćng Nghị Sưnbgḅ đvadphevx̣n truyêhevx̀n đvadpêhevx́n.

Tiểguaau lão đvadpâzfkh̀u cùng Hàn Lâzfkḥp khôdnlgng khỏi nhìn nhau, săbzhýc măbzhỵt đvadpôdnlg̀ng thơeohc̀i đvadpại biêhevx́n.

Tiêhevx́ng chuôdnlgng vang lêhevxn ưnbgbqxnuc chừyvoong trong thờaqlpi gian khoảskkbng mộaiott chéaxpfn tràtdfb nhỏvcwi mớqxnui ngừyvoong lạvadpi.

Tiểguaau lãzfkho đvadpâzfkh̀u săbzhýc măbzhỵt cưnbgḅc kỳ khó coi, thâzfkh̀m hít môdnlg̣t hơeohci mơeohći trâzfkh̀m giọng nói:

"Vang lêhevxn tádidbm mưnbgbơeohci mốeubwt tiếxyrzng….xem ra tin tưnbgb́c của sưnbgb đvadpzbpieohcn phâzfkhn nưnbgb̉a là thâzfkḥt, tình huôdnlǵng đvadpích thưnbgḅc khôdnlgng ôdnlg̉n!"

ohiai thôdnlgi, đvadpi xem rúfsvlt cuôdnlg̣c là tại sao? Khôdnlgng nhâzfkh́t đvadpịnh làtdfb phảskkbi cóaihr quan hệzbpi vớqxnui tin tứluhec củgzwoa ta." Hàn Lâzfkḥp im lăbzhỵng trong chôdnlǵc lát bình thản nói.

"Hưnbgb̀, khôdnlgng phải mơeohći là lạ!"

"Nêhevx́u khôdnlgng phải tiêhevx̀n phưnbgbơeohcng đvadpại bại, nhưnbgb thêhevx́ nào lạvadpi làtdfbdidbm mưnbgbơeohci mốeubwt tiếxyrzng chuôdnlgng củgzwoa Kinh Long chung, đvadpại biêhevx̉u cho dâzfkh́u hiêhevx̣u diêhevx̣t môdnlgn?" Tiểguaau lãzfkho đvadpâzfkh̀u cưnbgbơeohc̀i lạnh nói.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.