Phàm Nhân Tu Tiên

Chương 323 : Trảm Yêu

    trước sau   
Châpkthn bảo muôkegv́n kích phát đxlhlích thâpktḥt khó khăuuujn hơfvtun râpkth́t nhiêxvfg̀u so vơfvtúi phù bảo bình thưguylơfvtùng, đxlhló cũng là lí do vì sao Lưguylu Tĩnh câpkth̀n ngưguylơfvtùi hôkegṿ pháp, hăuuuj́n khôkegvng muôkegv́n chêxvfǵt thảm giôkegv́ng nhưguylxvfǵt cục của vị sưguyl muôkegṿi kia, bởvbupi vậlrjqy sau khi phóuqvxng ra mộfpzwt kiệphbnn phátcbop khíphbn viêxvfgn hoàdxenn màdxenu vàdxenng bay quanh thâpkthn, lúc này hăuuuj́n mơfvtúi thưguyḷc sựtgrsxvfgn tâpkthm khoanh châpkthn ngôkegv̀i xuôkegv́ng rót pháp lưguyḷc vào Hỏhnmda đxlhliểfpzwu Châpkthn bảwhogo.

kegv̀ng quang củypbca phùjebc lụvntoc trêxvfgn bàn tay Lưguylu Tĩmgtunh dâpkth̀n dâpkth̀n đxlhlại thịnh, hỏa đxlhlxvfg̉u trong tấtgrsm Châpkthn bảwhogo nàdxeny càdxenng bay lưguylydvln linh hoạmdvjt, tùjebcy thờdhbni đxlhlêxvfg̀u có thêxvfg̉ bay ra khỏi phù lục, xem ra khi màdxen hỏa đxlhlxvfg̉u có thêxvfg̉ hóuqvxa hìgtienh bay ra chính là thơfvtùi khăuuuj́c kích phát Châpkthn bảo thành côkegvng.

dxenn Lậlrjqp đxlhlang trêxvfgn măuuuj̣t đxlhlâpkth́t dâpkthy dưguyla cùng Băuuujng Yêxvfgu tuy khôkegvng biếvbupt rõvxlc, nhưguylng cũng hiêxvfg̉u đxlhlưguylơfvtục đxlhlôkegv̀ng môkegvn đxlhlang thi triêxvfg̉n thủ đxlhloạn khátcboc, nhâpkth́t thơfvtùi trong lòng cũng cảm thâpkth́y yêxvfgn tâpkthm,hăuuuj́n chỉ sơfvtụ mâpkth́y têxvfgn đxlhlôkegv̀ng môkegvn này bơfvtủi vì khiêxvfǵp đxlhlảm mà phủypbci môkegvng rút lui,đxlhlêxvfǵn lúc đxlhló mộfpzwt mìgtienh hắapatn khôkegvng cóuqvxtcboch nàdxeno cưguylơfvtúp đxlhloạt đxlhlưguylơfvtục thưguyĺ đxlhlang năuuuj̀m trong tay Hăuuuj́c Sát giáo chủ.

kegṿt khi đxlhlã khôkegvng câpkth̀n phâpkthn tâpkthm vàdxeno việphbnc khátcboc, Hàn Lâpktḥp lúc này tâpkthm thâpkth̀n hoàn toàn tâpktḥp trung vào đxlhlôkegv́i thủ trưguylơfvtúc măuuuj́t, vớhrbri tu vi Trúdhbnc Cơfvtu trung kỳ mà thi triêxvfg̉n La Yêxvfgn bôkegṿ vâpkth̃n là môkegṿt gánh năuuuj̣ng khôkegvng nhỏ đxlhlypbci vớhrbri thâpkthn thểfpzw, khôkegvng thêxvfg̉ kéo dài cuôkegṿc chiêxvfǵn này, phải mạo hiêxvfg̉m dùng môkegṿt kích toàn lưguyḷc.

dxenn Lậlrjqp đxlhlang câpkthn nhăuuuj́c, xem xémgtut, trong khi đxlhlóuqvxkegṿt tay huy đxlhlôkegṿng ngâpkthn kiêxvfǵm khôkegvng ngưguyl̀ng chơfvtúp đxlhlôkegṿng, hưguylơfvtúng Băuuujng Yêxvfgu chèbjrgn émgtup đxlhlếvbupn mứhmkqc thởvbup khôkegvng ra hơfvtui, môkegṿt tay còn lại vôkegv thanh vôkegvguyĺc thòvntodxeno túdhbni trữyeoy vậlrjqt lấtgrsy ra mộfpzwt vậlrjqt, nhanh chóuqvxng quấtgrsn lêxvfgn ngóuqvxn tay vôkegv danh.

Sau khi đxlhlã chuâpkth̉n bị xong, sát khí trong măuuuj́t Hàn Lâpktḥp chơfvtụt lóe, hai tay hơfvtụp lại thàdxennh mộfpzwt thếvbup hai tay cầljbym kiếvbupm, đxlhlôkegṿt nhiêxvfgn chémgtum thẳzrqpng ra mộfpzwt kiếvbupm cựtgrsc kỳhipt hung átcboc, tốypbcc đxlhlfpzw nhanh hơfvtun rấtgrst nhiềlwfvu so vớhrbri tấtgrst cảwhogtcboc côkegvng kíphbnch lúdhbnc trưguylhrbrc, khiêxvfǵn Băuuujng Yêxvfgu khôkegvng khỏi rùng mình, mộfpzwt mặbyeet vộfpzwi vàdxenng lùjebci lạmdvji nhanh nhưguylxvfgn bắapatn, mộfpzwt mặbyeet giơfvtủ đxlhlôkegvi băuuujng trảo trong suôkegv́t đxlhlbyeet chémgtuo lêxvfgn nhau đxlhlóuqvxn đxlhlibzf.


"Keng"kegṿt tiêxvfǵng, muốypbcn Lậlrjqp tứhmkqc tạmdvjo khoảwhogng cátcboch vớhrbri Hàdxenn Lậlrjqp, nhưguylng lúdhbnc nàdxeny trêxvfgn măuuuj̣t Hàn Lâpktḥp lại hiêxvfg̣n lêxvfgn môkegṿt tia trào phúng.

Trong lòvntong Băuuujng Yêxvfgu ngâpkth̀m cảm giác khôkegvng ôkegv̉n thìgtie Hàn Lâpktḥp buôkegvng mộfpzwt tay cầljbym kiếvbupm ra, đxlhlfpzwt nhiêxvfgn lôkegvi trởvbup vềlwfv.

xvfǵt quả, thếvbup bắapatn ra phíphbna sau khôkegvng hiểfpzwu vìgtie sao lạmdvji đxlhlìgtienh trệphbn, tiêxvfǵp theo liêxvfg̀n băuuuj́n nhanh vêxvfg̀ phía Hàn Lâpktḥp mà lúc này Hàn Lâpktḥp đxlhlãwyydjebcng hai tay cầljbym kiếvbupm trởvbup lạmdvji, chuâpkth̉n bị môkegṿt kích chémgtum tớhrbri, trêxvfgn măuuuj̣t khôkegvng chút biêxvfg̉u tình.

uuujng Yêxvfgu thấtgrsy vậlrjqy, kinh hãi thâpkth́t săuuuj́c, vôkegṿi vàng liềlwfvu mạmdvjng giãy giụa nhưguylng đxlhlã quá muôkegṿn, trong chơfvtúp măuuuj́t đxlhlãwyyd đxlhlếvbupn trưguylhrbrc mặbyeet Hàn Lâpktḥp, ngâpkthn kiêxvfǵm trong tay Hàn Lâpktḥp thoáng rung lêxvfgn, lóe lêxvfgn vôkegvkegv́ đxlhlạo átcbonh sátcbong màdxenu bạmdvjc trùjebcng trùjebcng đxlhliệphbnp bay đxlhlếvbupn, hai ngưguyldhbni nhanh chóuqvxng lưguylhrbrt qua nhau, sau đxlhlóuqvx thâpkthn hìgtienh bọgzhrn họgzhr hiểfpzwn lộfpzwguylhrbri átcbonh trăuuujng, chính là Hàn Lâpktḥp đxlhlang câpkth̀m kiêxvfǵm đxlhlưguyĺng thăuuuj̉ng mà Băuuujng Yêxvfgu đxlhlãwyyd ngãwyyd rầljbym xuốypbcng măuuuj̣t đxlhlâpkth́t.

Nhìn môkegṿt màn này, bọn ngưguylơfvtùi Tôkegv́ng Môkegvng trêxvfgn khôkegvng trung nhìgtien thấtgrsy, khôkegvng khỏi trởvbupxvfgn khâpkth̉n trưguylơfvtung.

uuujng Yêxvfgu xiêxvfgu xiêxvfgu vẹhrbro vẹhrbro đxlhlhmkqng lêxvfgn, nhìn bóng dáng Hàn Lâpktḥp, trêxvfgn măuuuj̣t đxlhlã nhe nanh cưguylơfvtùi môkegṿt chúdhbnt, vưguyl̀a đxlhlịnh nói cái gì thì đxlhlôkegṿt nhiêxvfgn thâpkth̀n săuuuj́c ngưguylng trụvnto lạmdvji.

Liêxvfgn tiêxvfǵp nhưguyl̃ng tiêxvfǵng vơfvtũ tan thanh thúy truyêxvfg̀n đxlhlêxvfǵn, thâpkthn hìgtienh Băuuujng Yêxvfgu trong suôkegv́t nhưguyl hàn băuuujng đxlhlãwyyd hiêxvfg̣n lêxvfgn vôkegvkegv́ rãwyydnh nứhmkqt nhỏhnmd, đxlhlảo măuuuj́t môkegṿt cái chúdhbnng đxlhlêxvfg̀u trơfvtủ nêxvfgn dài ra, cả ngưguylơfvtùi Băuuujng Yêxvfgu trong tiêxvfǵng vơfvtũ tan hóa thành tưguyl̀ng mảnh băuuujng trong suôkegv́t rơfvtút xuôkegv́ng măuuuj̣t đxlhlâpkth́t

Trong khi thâpkthn thêxvfg̉ Băuuujng Yêxvfgu dâpkth̀n tiêxvfgu biêxvfǵn, mộfpzwt nửfpzwa lơfvtụi trảo vâpkth̃n còn sót lại đxlhlljbyy đxlhlypbc, đxlhlâpkth̀u ngón tay săuuuj́c bén kia vâpkth̃n đxlhlang tỏa ra hàdxenn khíphbn âpkthm u, cũng chỉ có vâpktḥt đxlhló mơfvtúi có thêxvfg̉ đxlhlón đxlhlơfvtũ đxlhlưguylơfvtục môkegṿt kiêxvfǵm mạnh mẽ nhưguylpktḥy mà hoàn toàn khôkegvng tôkegv̉n hao gì.

dxenn Lậlrjqp lạnh lùng liêxvfǵc măuuuj́t nhìn Băuuujng Yêxvfgu đxlhlãwyyd bịgzhr tan xưguylơfvtung nátcbot thịgzhrt, rồunkei lại nhìn huyếvbupt sắapatc càng thêxvfgm chói măuuuj́t củypbca ba quang kémgtun kia, hai hàng lôkegvng mày khẽ nhíu lại.

Khôkegvng nói môkegṿt lơfvtùi, hăuuuj́n liêxvfg̀n trưguyḷc tiêxvfǵp phâpkth́t tay, băuuujng trảwhogo liềlwfvn phi thẳzrqpng tớhrbri.

guylơfvtúi phản xạ của ánh trăuuujng mơfvtúi có thêxvfg̉ nhìn ra đxlhlưguylơfvtục Hàn Lâpktḥp cùng lơfvtụi trảo này có chút liêxvfgn quan, có môkegṿt sơfvtụi ti tuyêxvfǵn trong suôkegv́t quấtgrsn chặbyeet lấtgrsy, đxlhlâpkth́y chính là nguyêxvfgn nhâpkthn trí mạng khiêxvfǵn cho Băuuujng Yêxvfgu kia phải thâpkthn vong.

dxenn Lậlrjqp thưguyl̀a dịp đxlhlang lúc giao thủ liêxvfg̀n ra tay thao túng sơfvtụi ti tuyêxvfǵn trong suôkegv́t trêxvfgn ngóuqvxn vôkegv danh, khôkegvng môkegṿt tiêxvfǵng đxlhlôkegṿng nhanh chóng quâpkth́n lâpkth́y móng vuôkegv́t của Băuuujng Yêxvfgu, đxlhláng thưguylơfvtung cho môkegṿt băuuujng thâpkthn yêxvfgu hóuqvxa tuy biếvbupn thàdxennh trong suôkegv́t cưguyĺng răuuuj́n nhưguylng đxlhlôkegv̀ng dạng cũng đxlhlánh mâpkth́t đxlhli xúc giác linh mâpkth̃n nêxvfgn Hàn Lâpktḥp mớhrbri dêxvfg̃ dàng đxlhlapatc thủypbc, mấtgrst mạmdvjng vìgtie đxlhliềlwfvu nàdxeny.

dxenn Lậlrjqp cúdhbni đxlhlljbyu nhìgtien thoátcbong qua băuuujng trảo, sau khi do dưguyḷ môkegṿt chút mớhrbri tiêxvfg̣n tay ném bỏ.


uuuj́n đxlhlưguylơfvtung nhiêxvfgn biêxvfǵt rõ băuuujng trảo này môkegṿt khi đxlhlã có thêxvfg̉ đxlhlón đxlhlơfvtũ ngâpkthn kiêxvfǵm đxlhlưguylơfvtục luyêxvfg̣n chêxvfǵ tưguyl̀ ngâpkthn tinh mà khôkegvng bị hủy, khăuuuj̉ng đxlhlịnh phải là môkegṿt tài liêxvfg̣u luyêxvfg̣n khí tuyêxvfg̣t hảo, nhưguylng nghĩmgtuuqvx vốypbcn làdxen do tay ngưguyldhbni biếvbupn thàdxennh nêxvfgn trong lòvntong sợydvlwyydi, khôkegvng thểfpzw nhắapatm mắapatt cho qua màdxen thu hồunkei đxlhlưguylydvlc.

uuuj́n bưguylơfvtúc vài bưguylơfvtúc tơfvtúi bêxvfgn cạnh thi thêxvfg̉ của Băuuujng Yêxvfgu, lâpkth́y ngâpkthn kiêxvfǵm ra bớhrbri lung tung ởvbup đxlhlátcbom băuuujng vụvnton, tìgtiem đxlhlưguylydvlc mộfpzwt cátcboi túdhbni trữyeoy vậlrjqt, kiểfpzwm tra sơfvtu qua mộfpzwt chúdhbnt rồunkei cẩjymcn thậlrjqn thu vàdxeno, sau đxlhló mộfpzwt tiếvbupng cũljbyng khôkegvng nóuqvxi, hưguylơfvtúng lêxvfgn trêxvfgn khôkegvng trung bay tơfvtúi. Hăuuuj́n muôkegv́n nhìn xem mâpkth́y vị đxlhlôkegv̀ng môkegvn này rôkegv́t cuôkegṿc lâpkth́y cái gì ra đxlhlêxvfg̉ đxlhlùjebca giỡibzfn, nhưguylng ba têxvfgn Huyếvbupt thịgzhr kia lậlrjqp tứhmkqc biếvbupn thâpkthn.

dxenn Lậlrjqp thậlrjqt sựtgrs khôkegvng biếvbupt, đxlhlúdhbnng lúdhbnc Băuuujng Yêxvfgu vưguyl̀a mơfvtúi chếvbupt đxlhli thìgtie tại mâpktḥt thâpkth́t bêxvfgn dưguylhrbri giả sơfvtun, môkegṿt trung niêxvfgn nhâpkthn rõ ràng đxlhlang bêxvfǵ quan bôkegṽng nhiêxvfgn mơfvtủ đxlhlôkegvi măuuuj́t đxlhlỏ nhưguyl máu ra, trong miêxvfg̣ng thì thào lâpkth̉m bâpkth̉m:

"Băuuujng Yêxvfgu đxlhlã chêxvfǵt rôkegv̀i sao? Cũng tôkegv́t, vêxvfg̀ sau ta đxlhlơfvtũ phải đxlhlôkegṿng thủ lâpkth̀n nưguyl̃a."

Nói xong nhưguyl thêxvfǵ, hăuuuj́n trởvbupxvfgn nhưguyl khôkegvng có chuyêxvfg̣n gì, tiêxvfǵp tục khép hai măuuuj́t lại.

Mà phía trưguylơfvtúc hăuuuj́n là môkegṿt bôkegṿ hài côkegv́t chỉ còn xưguylơfvtung bọc da, xem hình dáng gâpkth̀y gò giơfvtuguylơfvtung, ngoạmdvji trừflzi da thìgtie trêxvfgn ngưguylơfvtùi môkegṿt chúdhbnt huyêxvfǵt nhục cũng khôkegvng tôkegv̀n tại, mà theo cách ăuuujn măuuuj̣c trêxvfgn ngưguylơfvtùi xem ra đxlhlâpkthy chính là tu sĩ của Hoàng Phong côkegv́c.

dxenn Lậlrjqp ngựtgrs khíphbnxvfgn khôkegvng trung, còn chưguyla kịp mơfvtủ miệphbnng thìgtiepkth́y ngưguylơfvtùi Tôkegv́ng Môkegvng đxlhlã vôkegṿi vàng đxlhli tơfvtúi, trêxvfgn măuuuj̣t đxlhlêxvfg̀u mang vẻ sơfvtụ hãi lẫclbwn khen ngơfvtụi khôkegvng thôkegvi, thâpktḥm chí trong ngôkegvn từflzivnton kèbjrgm theo môkegṿt tia kính sơfvtụ. Mà vị bạn lưguyl̃ song tu cùng Tuyêxvfǵt Hôkegv̀ng sưguyl tỷ kia, hai mắapatt ứhmkqng đxlhlhnmd, thầljbyn tìgtienh vôkegvjebcng cảwhogm kíphbnch.

dxenn Lậlrjqp vôkegṿi khiêxvfgm tốypbcn nóuqvxi mộfpzwt câpkthu, có chút buồunken bựtgrsc chỉ vào cái phù lục hôkegv̀ng quang chói măuuuj́t trêxvfgn tay Lưguylu Tĩnh, nghi hoăuuuj̣c hỏi.

pktḥp tưguyĺc có môkegṿt ngưguylơfvtùi hưguylơfvtúng Hàn Lâpktḥp giải thích vêxvfg̀ viêxvfg̣c Châpkthn bảo, đxlhlxvfg̀u này làm cho hăuuuj́n vui mừflzing ra mặbyeet, hoàdxenn toàdxenn yêxvfgn lòvntong.

Viêxvfg̣c liêxvfgn quan tơfvtúi Châpkthn bảo, Hàn Lâpktḥp đxlhlưguylơfvtung nhiêxvfgn cũng có nghe nói qua, chính là khôkegvng nghĩ đxlhlưguylơfvtục vị Lưguylu sưguyl huynh này lại có vậlrjqt nàdxeny trong tay, hơfvtun nưguyl̃a hôkegvm nay lại lấtgrsy ra sửfpzw dụvntong, bìgtienh thưguyldhbnng nóuqvx đxlhllwfvu làdxen thủypbc đxlhloạmdvjn bảwhogo mệphbnnh dưguylhrbri tìgtienh huốypbcng sinh tửfpzw.

Nhưguyl̃ng viêxvfg̣c Hàdxenn Lậlrjqp trải qua đxlhlêxvfg̀u bâpkth́t đxlhlôkegv̀ng so vơfvtúi Lưguylu Tĩnh, tưguyḷ nhiêxvfgn cũng khôkegvng thêxvfg̉ hiêxvfg̉u đxlhlưguylơfvtục tâpkthm tìgtienh phưguyĺc tạp trong lòng Lưguylu Tĩnh cùjebcng vớhrbri sựtgrsphbnnh toátcbon thiệphbnt hơfvtun củypbca hắapatn.

Đtdbyypbci vơfvtúi Hàn Lâpktḥp mà nói, ngưguylơfvtùi khác dùng ánh măuuuj́t gì nhìgtien mìgtienh, cơfvtu bản là khôkegvng vâpkth́n đxlhlêxvfg̀ gì cả, chỉ câpkth̀n khôkegvng đxlhlvntong chạmdvjm đxlhlếvbupn lơfvtụi ích của chính mình thìgtie đxlhliềlwfvu nàdxeny cũljbyng chẳzrqpng sao cảwhog.

Đtdbyưguylơfvtung nhiêxvfgn nêxvfǵu có cơfvtu hộfpzwi màdxen khôkegvng phíphbn chúdhbnt khíphbn lựtgrsc nàdxeno màdxenguylu lại cho ngưguylơfvtùi khác thìgtie Hàn lâpktḥp cũng vui vẻ ra tay môkegṿt chút nhưguylng vì duy trì loại âpkth́n tưguylơfvtụng này màdxenjebcng tớhrbri bảwhogo vậlrjqt nhưguyl loạmdvji Châpkthn bảo nàdxeny, có đxlhlánh chêxvfǵt, hăuuuj́n tuyêxvfg̣t đxlhlôkegv́i cũng khôkegvng làm ra cái loại viêxvfg̣c ngu ngôkegv́c nhưguylpktḥy.


Chăuuuj̉ng qua, cách làm của Lưguylu Tĩnh chính cũng làm cho Hàdxenn Lậlrjqp có đxlhlxvfg̉m cảm đxlhlôkegṿng, thâpktḥm chí hoài nghi quan đxlhlxvfg̉m của chính mình có phải là đxlhlã sai lâpkth̀m rôkegv̀i hay khôkegvng, trêxvfgn thêxvfǵ gian này thâpktḥt sưguyḷ có ngưguylơfvtùi tốypbct trưguyl̀ diêxvfg̣t cái ác mà ngay cả chính bản thâpkthn mình cũng khôkegvng đxlhlêxvfg̉ ý hay sao?

Đtdbyang lúc hắapatn thầljbym hôkegv̉ thẹn, bỗywqang nhiêxvfgn phíphbna dưguylơfvtúi truyêxvfg̀n đxlhlêxvfǵn môkegṿt tiêxvfǵng rôkegv́ng giâpktḥn dưguyl̃, trong thanh âpkthm tràdxenn đxlhlljbyy ýsbmb tứhmkqtcbou tanh chếvbupt chóuqvxc.

pkth́t cả mọi ngưguylơfvtùi khôkegvng khỏi cả kinh, vôkegṿi vàng nhìn xuốypbcng phía dưguylơfvtúi

Chỉsoti thâpkth́y mộfpzwt trong ba cái quang kémgtun màdxenu mátcbou đxlhlã khôkegvng ngưguyl̀ng biêxvfǵn hình, ngày càng lơfvtún, tưguyḷa hôkegv̀ têxvfgn Huyêxvfǵt thị bêxvfgn trong đxlhlang muôkegv́n lâpktḥp tưguyĺc chui ra.

dxenn Lậlrjqp trong lòng rùng mình, xem ra còn muôkegv́n trưguylơfvtúc tiêxvfgn đxlhlâpkth́u môkegṿt trâpktḥn vơfvtúi đxlhlám Huyêxvfǵt thị này đxlhlfpzw cho vị Lưguylu su huynh kia tranh thủ môkegṿt chút thơfvtùi gian.

Nghĩmgtu đxlhlếvbupn đxlhlâpkthy Hàn Lâpktḥp đxlhlang muôkegv́n ra tay hành đxlhlôkegṿng thì môkegṿt thanh âpkthm bình tĩnh tưguyl̀ phíphbna sau truyêxvfg̀n đxlhlêxvfǵn tai mọi ngưguylơfvtùi.

"Các vị sưguyl huynh mau tránh ra môkegṿt chút, đxlhlêxvfg̉ ta đxlhlêxvfǵn tiêxvfgu diêxvfg̣t ba gã yêxvfgu nhâpkthn này."

Thanh âpkthm này làm săuuuj́c măuuuj̣t mọi ngưguylơfvtùi đxlhlêxvfg̀u trơfvtủ nêxvfgn vui vẻ, Hàn Lậlrjqp vôkegṿi quay lại nhìn.

Chỉ thâpkth́y Lưguylu Tĩnh đxlhlang mỉm cưguylơfvtùi nhìn bọn họ, trêxvfgn bàn tay là môkegṿt chim lửfpzwa màdxenu đxlhlhnmd nhỏhnmd nhắapatn, xinh xắapatn đxlhlang khôkegvng ngưguyl̀ng bay tơfvtúi bay lui cưguyḷc kỳ đxlhlátcbong yêxvfgu, luồunkeng khíphbnuqvxng lúdhbnc trưguylhrbrc khôkegvng biếvbupt đxlhlãwyyd biếvbupn mấtgrst vôkegvwhognh vôkegv tung khi nàdxeno.

tdbyâpkthy là nguyêxvfgn hình của Châpkthn bảo?"

dxenn Lậlrjqp có chút kinh ngạc nhăuuuj́m nhìn con chim lửfpzwa màdxenu đxlhlhnmd.

tdbya tạ cátcboc vị hôkegṿ pháp!"

guylu Tĩmgtunh chậlrjqm rãwyydi đxlhlưguyĺng dâpktḥy, bay đxlhlêxvfǵn trưguylơfvtúc măuuuj̣t đxlhlátcbom ngưguyldhbni Hàn Lâpktḥp, tiêxvfǵp theo trong ánh măuuuj́t kinh ngạc của ngưguylơfvtùi khác, nhanh chóng dùng miêxvfg̣ng nhẹ thàng thôkegv̉i vào con chim nhỏhnmd trong tay, nóuqvx liềlwfvn lâpktḥp tưguyĺc kêxvfgu lêxvfgn mộfpzwt tiếvbupng trong trẻflzio rồunkei bay ra khỏi bàn tay của Lưguylu Tĩnh, lao thăuuuj̉ng xuôkegv́ng phía dưguylơfvtúi.

Lúc này,mâpkth́y cái quang kémgtun phía dưguylơfvtúi đxlhlã có biêxvfǵn hóa," xùjebcy xùjebcy"kegṿt tiêxvfǵng trâpkth̀m muôkegṿn, liêxvfg̀n tưguyḷ đxlhlôkegṿng xé rách mơfvtủ ra, tưguyl̀ bêxvfgn trong môkegṿt yêxvfgu vâpktḥt đxlhli ra vớhrbri môkegṿt màn sáng xanh quâpkth́n xung quanh, hìgtienh dạmdvjng tưguylơfvtung tựtgrs nhưguyluuujng Yêxvfgu khi đxlhlãwyydxvfgu hóuqvxa đxlhlưguylydvlc mộfpzwt nửfpzwa, chỉ có đxlhliềlwfvu màu săuuuj́c lại là màu xanh thâpkth̃m mà thôkegvi.

Khuôkegvn măuuuj̣t yêxvfgu nhâpkthn kia rõvxlcdxenng làdxenxvfgn Thanh Văuuujn đxlhlmdvjo sĩmgtu, nhưguylng lúdhbnc nàdxeny trêxvfgn măuuuj̣t hăuuuj́n đxlhlâpkth̀y vẻ đxlhlxvfgn cuôkegv̀ng, phảng phâpkth́t thâpkth̀n trí có chút mơfvtu hồunke.

uuuj́n đxlhlxvfgn cuôkegv̀ng hét lêxvfgn hai tiêxvfǵng, vưguyl̀a nhâpkth́c tay lêxvfgn thì trôkegvng thâpkth́y môkegṿt chim lửfpzwa màdxenu đxlhlhnmd phiêxvfgu phiêxvfgu bay tơfvtúi, thâpkthn hình yêxvfgu nhâpkthn nhâpkth́t thơfvtùi bị kiêxvfg̀m hãm,vẻ đxlhlxvfgn cuôkegv̀ng trêxvfgn măuuuj̣t vì thêxvfǵ mà biêxvfǵn mâpkth́t, lôkegṿ ra sựtgrs sợydvlwyydi cùjebcng cựtgrsc.

uuuj́n kinh hoảng thâpkth́t thôkegv́ nhìn xung quanh môkegṿt chút, đxlhlôkegṿt nhiêxvfgn thanh quang trêxvfgn ngưguylơfvtùi đxlhlại thịnh, bay lêxvfgn khôkegvng trung, bộfpzwtcbong muốypbcn bỏhnmd chạmdvjy.

Nhưguylng vào lúc này, con chim lửfpzwa kêxvfgu lêxvfgn mộfpzwt tiếvbupng, thâpkthn hình đxlhlfpzwt nhiêxvfgn lớhrbrn lêxvfgn, hóa thâpkthn thành môkegṿt hỏa diêxvfg̃m cưguyḷ đxlhlxvfg̉u khổibzfng lồunkephbnch thưguylhrbrc khoảwhogng mộfpzwt trưguylydvlng, sau đxlhló hai cátcbonh vỗywqa mộfpzwt cátcboi liêxvfg̀n giôkegv́ng nhưguyl thuâpkth́n di đxlhlôkegṿt nhiêxvfgn xuâpkth́t hiêxvfg̣n cách đxlhló mâpkth́y chục trưguylơfvtụng, ngay tại phía sau têxvfgn yêxvfgu nhâpkthn Thanh Văuuujn kia, trong miệphbnng nhẹhrbr nhàdxenng phun ra mộfpzwt đxlhlmdvjo hỏhnmda diễydvlm.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.