Nhân Yêu

Chương 6 : Bái Sư

    trước sau   
Vân Khanh nhẹ nhàng bước vào ngồi xuống, tay nâng chén trà uống cạn một hơi, nói: "Ngươi đến trễ quá đó, Sát Lang Quân!"

Vị nữ nhân khẽ cúi đầu: "Sát Lang Quân đã là quá khứ rồi, hiện tại ta chỉ là một Lệ Sương Ca chân chính mà thôi!"

Vân Khanh điềm nhiên nở một nụ cười giễu cợt: "Ta biết, một kẻ sống hai thân phận như ngươi đã đánh mất tất cả!"

Lệ Sương Ca trừng mắt nhìn Vân Khanh, trong lòng không khỏi cười khổ: "Ngươi cũng chẳng khác là bao! Đến chết cũng phải làm màu cho hài tử kia lưu luyến đến vậy."

"Hử? Tiểu tử đó vẫn còn nhớ đến cái chết của ta?" Vân Khanh không để Lệ Sương Ca lên tiếng, nàng liền bật cười: "Ta chỉ là muốn cùng chơi đùa với tên yêu quái kia một chút, nào có hứng thú để tiểu tử đó vì ta mà khổ tâm. Ngươi tưởng ta rảnh lắm sao?"

Lệ Sương Ca không nói lời nào.


Trong đầu Lệ Sương Ca lúc này nghĩ chính là: cơ thể thật của ngươi mất rồi, chỉ là một vật ký sinh trong thân xác nữ hài cốt đã chết, hơn nữa chẳng phải ngươi vẫn luôn chơi đùa hắn từ khi hắn mới trào đời cho đến tận bây giờ sao? Ngươi không rảnh thì ai rảnh?

Thấy dòng linh khí không ổn định trên người vị nữ nhân, Vân Khanh có chút kinh ngạc, nhẹ giọng hỏi: "Đã có chuyện gì xảy ra sao?"

Trái tim của Lệ Sương Ca dần chìm xuống, âm thanh cũng lạnh hơn: "Trong lúc gia tộc tiểu tử đó diệt vong, ta đã bị giữ chân một thời gian, đồng thời cũng bị trúng độc từ trước."

Nghe được câu này của vị nữ nhân, đáy lòng Vân Khanh khẽ động: "Trúng độc?!"

Nhìn thoáng qua sắc mặt nàng ta, trong lòng Vân Khanh dường như đoán ra được điều gì, lạnh giọng nói: "Xem ra kẻ đó đã nhúng tay vào rồi!"

Lệ Sương Ca siết chặt tay, ánh mắt lạnh lẽo ngước nhìn Vân Khanh, hỏi: "Bạc Liễu Kha..."

Không đợi nàng nói hết, Vân Khanh đã nói thay nàng: "Bạc Liễu Kha, Thác Mộ Lăng đều bị chúng giết hết rồi! Không còn ai sống ngoài đứa nhỏ đó nữa!"

Lệ Sương Ca mặt không chút thay đổi, phỏng chừng nàng cũng đã biết được kết cục này.

Vân Khanh thấy thần sắc nàng ta vẫn bình tĩnh, mới nói tiếp: "Nhờ Bách Liên Sơn, ta mới duy trì được hình dạng này đến gặp ngươi, tuy không thể duy trì quá lâu, nhưng ngươi chắc hẳn cũng biết ta tìm ngươi là vì gì!"

Trong lòng Lệ Sương Ca biết rõ, nàng ta đến gặp nàng chỉ có một nguyên do, đó là kết thúc mọi chuyện.

Không thấy nàng ta đáp lại, Vân Khanh trực tiếp nói thẳng: "Có khả năng cao chúng ta đang bị lợi dụng. Điều này chắc chắn không phải chuyện ngẫu nhiên. Ta hi vọng ngươi không mềm lòng như trước đây. Nếu thực sự là kẻ đó, ngươi biết bản thân nên giải quyết như thế nào rồi đấy."

Mọi ý nghĩ trong lòng nàng đều bị Vân Khanh nhìn thấu, nếu là trước kia nàng sẽ rất kích động, nhưng bây giờ nàng không hề có ý chống chế, cũng không tức giận, ngược lại thừa nhận hết thảy.

Vân Khanh tiếp tục nói: "Ta không thể duy trì hình dạng này quá lâu. Hy vọng trong khoảng thời gian không có ta, ngươi hãy chăm sóc tên nhóc đó cho tốt."


Dừng một chút, Vân Khanh khẽ hoài nghi nói: "Còn nữa, chúng có vẻ đã tạo ra một giống loài mới hoàn chỉnh hơn trước. Về mảng này ta không dám chắc, nhưng nàng ta có khi chính là hy vọng cuối cùng của chúng ta. Hình như là một tiểu hài tử nữa họ Lục thì phải."

"Lục?" Lệ Sương Ca rơi vào thăng trầm, hỏi: "Hai vị pháp sư đó còn có một đứa con nữa sao?"

Vân Khanh tuy chìm vào giấc ngủ nhưng không có nghĩa là nàng không biết vạn vật xoay chuyển theo chiều hướng nào: "Ta nghe ngóng qua là nhặt được trong đám yêu quái ở ngoài thành."

"Hơn nữa, đứa trẻ này không giống người bình thường nên ngươi tốt nhất vẫn nên cẩn thận với nó."

Vân Khanh vừa dứt lời, cơ thể liền theo đó mà tiêu tán.

....

Bên trong mộng cảnh...

Thác Mạc Tử cả người đầy máu tỉnh lại, chỉ thấy trăng tròn đỏ như máu vắt ngang chân trời, chiếu sáng ngàn dặm, to đến kinh ngạc.

Hắn thất thần lúc lâu, đột nhiên có một cánh tay vươn ra trước mặt hắn, Thác Mạc Tử vô thức nhìn về phía người nọ, chỉ thấy người đó khẽ nói: "Đi cùng ta."

Trong bóng đêm, Thác Mạc Tử không nhìn thấy người kia, chỉ nghe rõ giọng nói này là của một nam nhân. Hắn không hiểu tình hình lúc này, theo bản năng gật đầu đứng dậy, đưa tay ra.

Người phía trước không nói gì, nắm tay hắn nhưng không quá chặt, giống như sợ tay hắn bị đau. Trong tâm hắn mang vạn phần cảnh giác, nhưng sự cảnh giác này nhanh chóng tiêu tán, khi người đó dừng bước.

Người nọ nâng cánh tay chỉ về một hướng, giọng điệu không rõ vui mừng hay đau khổ nói: "Bên đó."

Thác Mạc Tử nhìn theo phương hướng người kia chỉ, chỉ nhìn thấy một cổng thành lớn, khắc đậm hai chữ: Đăng Liêu.


Đợi đến khi quay đầu nhìn lại, thân hình mờ ảo của người kia đã biến thành một hài tử nhỏ nhắn, cao hơn mình một cái đầu.

"Đến đó, ngươi sẽ tìm được đáp án."

Thanh âm kia vừa ngưng lại, Thác Mạc Tử nhất thời cảm thấy cảnh vật xung quanh cùng trời đất bắt đầu quay cuồng, dần chìm vào trong bóng tối tĩnh lặng.

Đợi đến khi tỉnh lại lần thứ hai, hắn có cảm giác lưng và ngực đổ mồ hôi lạnh thấm ướt đẫm.

Hắn từ trên giường ngồi dậy, có thể cảm nhận kinh mạnh lưu chuyển tốt hơn, cơn đau cũng không còn xuất hiện nữa. Nhìn sắc trời vẫn tăm tối, Thác Mạc Tử nằm yên ngắm nhìn trần nhà miệng liên tục lẩm bẩm: "Đăng Liêu...Đăng Liêu?"

Đây chính là lời giải đáp?

Đó là những gì hắn nghĩ lúc này, bởi trải qua nhiều lần cửa tử, hắn không biết mình đã sượt qua tay tử thần biết bao nhiêu lần.

Bị giết chết rồi lại sống lại, lại tiếp tục chết rồi lại sống, cứ như vậy hình thành một vòng luẩn quẩn. Nhưng hắn biết, những gì hắn đặt chân đến luôn có những chi tiết rất nhỏ, có thể nói, giống như đang chỉ dẫn cho hắn một điều gì đó.

Chung quy lại vẫn là hắn phải đến thành Đăng Liêu, lúc đó hắn mới có thể tìm được câu trả lời.

Nhưng...hắn yếu như vậy, phải vượt qua sáu thành mới có thể đến được nơi đó. Điều này hắn có thể làm được?

Thác Mạc Tử thất thần cả đêm suy nghĩ về một điều này, sau đó rất kiên quyết mà đợi đến khi trời sáng hẳn.

Giờ Mão...

Phong Tuyết Dao vừa mới đẩy hé cửa phòng hắn ra, bưng chậu nước bước vào. Liếc thấy hắn đã tỉnh, trong lòng vừa mừng vừa lo, nhưng khi nhìn thấy luồng khí màu đen tuyền chung quanh Thác Mạc Tử, lời đến miệng lại lệch đi, run rẩy nói: "Mạc Tử...Dị bẩm...Ngươi vậy mà lại thức tỉnh nó."


Trong lòng nàng vô cùng hoảng loạn, muốn nói cái gì đó nhưng lại cắn môi nuốt xuống. Không biết nàng ta vì cái gì mà chỉ cúi đầu yên lặng, đặt chậu nước xuống trước cửa, cuối cùng quay người chạy đi.

Kể từ lúc Phong Tuyết Dao đi, vị nữ nhân cũng đến để kiểm tra kinh mạch cho hắn. Thác Mạc Tử không nghĩ nhiều về hành động kì quái của Phong Tuyết Dao, phỏng chừng hắn còn cho rằng nàng ta chạy đi gọi sư phụ mình đến.

Lệ Sương Ca cẩn thận dò hỏi: "Ngươi có còn đau ở đâu không?"

Thác Mạc Tử lắc đầu, đáp: "Không có, nhưng dị bẩm..."

"Dị bẩm Âm của ngươi rất thu hút yêu quái, vì vậy nên nó sẽ là trở ngại lớn nhất đối với con đường của ngươi." Lệ Sương Ca ngẫm nghĩ một lúc, nói thêm: "Hơn nữa tình huống xấu nhất hiện tại là ngươi rất khó để thức tỉnh căn nguyên."

Thác Mạc Tử cung kính hỏi: "Vậy tiền bối có thể phong ấn dị bẩm giúp ta?"

Trầm ngâm một lát, Lệ Sương Ca nói: "Tại sao ta phải giúp ngươi?"

Thác Mạc Tử thẳng thắn đáp: "Vì tiền bối là sư phụ mẫu thân ta."

Lệ Sương Ca hơi hơi kinh ngạc: "Không tệ, không ngờ ngươi cư nhiên lại đoán ra được."

Thác Mạc Tử không tính nói cho nàng biết những lời hắn vừa nói đều là do suy đoán từ bức hoạ. Lúc hắn đến gần bức tranh*, hắn sớm đã thấy bức hoạ có kí tên bên dưới: Bạc Liễu Kha, muốn không nhìn thấy cũng thật khó đi.

(*Không nhớ, xem lại chương 2.)

"Phong ấn dị bẩm thì ta bất lực, có điều, áp chế thì không phải không có cách!"

Mạc Tử kinh ngạc, dò hỏi: "Tiền bối, có đồng ý cho ta biết phương pháp?"


Lệ Sương Ca chỉ dẫn nói: "Ta không chỉ có thể dạy ngươi phương pháp áp chế, mà còn có thể dạy ngươi nhiều hơn."

Hắn nhíu mày, âm thanh cũng lạnh hơn: "Tiền bối muốn dạy ta cách dùng dị bẩm?"

"Dùng dị bẩm này đúng là sẽ mang hậu hoạ lớn đối với ngươi. Nhưng nếu ngươi chỉ dùng một lượng nhỏ trong một phạm vi hẹp thì năng lực tiến triển so với người thường là cực nhanh."

Nghe được câu cuối cùng, đáy lòng Thác Mạc Tử khẽ động.

Để trở nên mạnh hơn đối với hắn là điều cần thiết! Nên hắn dường như không hề có ý cự tuyệt.

Nhưng mỗi khi nhớ đến việc hắn không thể lúc nào cũng điều động dị bẩm thì hắn cũng chỉ có một con đường chết. Cho dù có tiến triển nhanh hơn người thường thì cũng chỉ coi là mạnh hơn chút.

"Tiền bối, lời ngài nói cũng phải có điều kiện đúng không?"

Thấy tiểu tử kia nói vậy, trong lòng nàng khẽ cười thầm, thoải mái nói: "Chỉ cần ngươi nhận ta làm sư phụ là đã đáp ứng điều kiện của ta rồi!"

Thác Mạc Tử vạn phần không nghĩ đến vị tiền bối này nguyện ý nhận hắn làm đồ đệ. Trong lòng hắn bỗng nảy sinh cảnh giác, ánh mắt hắn ngờ vực nhìn nàng.

"Tiền bối có ý gì?"

"Ý gì thì ta không có, chỉ vì ngươi là cốt nhục của Liễu Kha. Nếu không phải vì con bé, ta cũng sẽ không can thiệp vào sống chết của ngươi."

Nghe vậy, cả người Thác Mạc Tử đều buông lỏng xuống, tự nhiên nuốt vào một ngụm khí lạnh, hiện tại hắn đã thức tỉnh dị bẩm, thêm nữa tỷ lệ thức tỉnh căn nguyên là vô cùng thấp. Thấp đến nỗi có thể coi là vĩnh viễn sẽ không thể thức tỉnh được. Như vậy suy cho cùng hắn cũng chỉ hơn phàm nhân một chút.

"Được tiền bối coi trọng, trong lòng ta vô cùng cảm kích, nhưng giờ ta chỉ có một dị bẩm có cũng như không, nên sợ rằng... ta không thể trở thành đồ đệ của người được." Hắn quả quyết cự tuyệt nàng.

Lệ Sương Ca không để tâm đến lời nói kia, trực tiếp hỏi lại: "Trở thành đệ tử của ta, ta đương nhiên có cách giúp ngươi thức tỉnh căn nguyên."

Nghe giọng nói của nàng, trong lòng hắn không hề có chút hoài nghi, ngược lại có cảm giác vô cùng tin tưởng.

Hai chân Thác Mạc Tử quỳ xuống trước mặt nàng, nói: "Đồ đệ, bái kiến sư phụ!"

"Đứng lên đi!" Tiếng nói của nàng truyền tới từ đỉnh đầu, trầm thấp mà lạnh lẽo.

Lệ Sương Ca mặt không đổi sắc, nói: "Từ nay về sau, ngươi chính thức trở thành đệ tử thân truyền của ta."

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.