Nhân Yêu

Chương 5 : Vân Khanh

    trước sau   
"Chủ nhân, tại sao người lại cho hắn uống Bách Liên Sơn? Không phải loại dược đó rất quan trọng với người sao?"

Khuôn mặt Tử Yên ngưng trọng, trong đầu hồi tưởng lại lúc hài tử kia đang tụ khí vào trong cơ thể. Lúc đó, nàng thấy rõ có một loại linh khí không thuộc về hắn đang trào dâng, bao bọc lấy thân thể hắn. Nếu không phải nàng nhanh chóng rút cạn linh khí của hắn thì có khả năng cao hắn đã đột tử vì hỗn khí.

"Thứ đó không có ích với ta." Tử Yên thản nhiên nói một câu.

Con cáo đen ngồi yên trên vai nàng thở dài một hơi: "Người tốt thật đấy! Lại cho hắn uống mất thứ dược quý giá như vậy."

Tử Yên khẽ khựng lại: "Không, chính vì nó quá quý giá nên mới phải vứt bỏ. Ta giữ lại nó chỉ khiến ta rơi vào nguy hiểm. E rằng... người kiến tạo nên kết giới này hẳn cũng một phần nhắm đến Bách Liên Sơn."

Tử Yên liếc nhìn xung quanh, cảm thấy con đường phía trước an toàn, nàng mới đi tiếp: "Đáng tiếc Bách Liên Sơn là một loại dược có lợi nhưng cũng có hại. Khi đã uống Bách Liên Sơn thì chỉ có hai thứ có thể xảy đến, một là thức tỉnh căn nguyên, hai là đoạn tuyệt đường sống. Đa phần kẻ muốn có Bách Liên Sơn thường rơi vào kết cục thảm khốc."


"Nhưng Bách Liên sơn vô cùng trân quý!" Con cáo đen nói.

Vứt bỏ Bách Liên Sơn cho người ngoài đúng là khiến nàng cảm thấy tiếc nuối, giờ con cáo kia nói như vậy, nàng nhếch miệng lên nói: "Thức tỉnh thì ta cũng đã thức tỉnh rồi, giữ lại cũng chẳng giúp ích được gì! Hơn nữa ngươi cảm thấy nó quý giá là bởi vì ngươi không được uống nó mà thôi!"

Con cáo đen khẽ liếm từng chiếc móng vuốt nhiễm máu: "Đương nhiên, người cũng đừng quên, mối quan hệ của chúng ta cũng chỉ dựa trên lợi ích."

Nữ hài im lặng bước vào chốn xương mù dày đặc.

....

Ánh mắt vị nữ nhân vừa chạm đến cổ nam hài, nàng lập tức xoay người nhảy xuống, bước nhanh về phía hắn.

Tốc độ của nàng vô cùng nhanh, ngay lúc Mạc Tử còn chưa kịp hoàn hồn thì vị nữ nhân đã đứng trước mặt hắn.

Động tác tháo băng gạt trên cổ hắn vô cùng thuần thục, trong thoáng chốc đã tháo gọn. Đôi mắt nàng khẽ nheo lại, nhìn chằm chằm vào cổ hắn không có nửa điểm thương tích.

Trong lòng Tuyết Dao cả kinh, rõ ràng lúc đó hắn bị thương chí mạng ở cổ, nhưng vết thương lại không còn.

"Mau đứng dậy, cùng ta trở về!" Vị nữ nhân điềm tĩnh nói.

Nam hài gật đầu đứng dậy, nhưng hình như hắn thấy tầm nhìn trở nên mờ hơn. Sắc mặt hắn đột nhiên tái nhợt, bước chân lảo đảo không vững.

Thấy vậy, thần sắc Tuyết Dao có chút lo lắng.

"Mạc Tử, ngươi sao vậy?" Tuyết Dao nhẹ giọng hỏi.


Phát hiện có chỗ không đúng, Tuyết Dao trong lòng dâng lên một dự cảm chẳng lành.

Hắn giơ tay kiểm nghiệm vết thương trên cổ, tuy không còn, nhưng bên trong lại vô cùng đau đớn. Cổ họng hắn lúc này nóng rát như lửa đốt, nhất thời phun ra một ngụm máu tươi.

Hắn nhìn chằm chằm xuống vũng máu tươi đặc sệt trên mặt đất rồi nhìn về phía Tuyết Dao, hình như trong ánh mắt hắn phản chiếu nỗi hoang mang và kinh sợ của nàng.

Trước mắt dần trở nên mơ hồ, trên người càng lúc càng lạnh, tay chân mềm nhũn, ngã xuống đã được bàn tay phía sau đỡ lấy, ôm trọn trong lòng. Âm thanh đọng lại bên tai hắn chỉ còn tiếng hí ngựa vang lên, đồng thời đôi mắt hắn cũng dần chìm sâu vào màn đêm lạnh lẽo.

Phía thôn làng...

Vị nữ nhân sau khi đỡ Tuyết Dao xuống ngựa, nàng ôm Mạc Tử trong lòng cẩn thận đưa cho Lạc Hiên, nói: "Ngươi đưa tiểu tử này đến gian phòng phía Đông. Đợi ta sắp xếp xong cho những người bị thương khác sẽ lập tức đến ngay."

"Tuyết Dao, ngươi mang dao găm, ngân châm và dược Ngân hoa, Phù Liễu tới đây!"

Tuyết Dao gật đầu làm theo, nhìn nhiều người bị thương nặng như vậy, trong lòng nàng cũng rõ bản thân đã gây ra hậu hoạ lớn đến nhường nào.

Đợi sau khi đã sắp xếp xong, vị nữ nhân bước nhanh về phía căn phòng phía Đông. Đợi đến khi Lạc Hiên ra khỏi gian phòng nàng mới bước vào.

Thấy hắn đang nằm trên giường, sắc mặt đã tốt hơn nhiều, mới chầm chậm lại gần. Nàng ngồi bên giường, nâng cổ tay bắt mạch cho hắn.

Thời gian thấm thoát trôi qua đã là nửa nén hương, sắc mặt nàng càng ngày càng trở nên nghiêm trọng, bỗng nhiên, nàng gấp giọng phân phó: "Tuyết Dao! Đem thau nước ấm lại đây!"

Tuyết Dao lo lắng đứng bên ngoài cửa, ánh mắt trực tiếp nhìn chằm chằm vào cánh cửa trước mặt. Nghe thấy tiếng nói của sư phụ truyền tới, nàng nhanh chóng bê một thau nước ấm đến đặt bên cạnh giường hắn.

Đột nhiên Mạc Tử bỗng nhiên giật nảy mình, hai mắt của hắn vẫn nhắm chặt, mày khẽ nhíu lại, bởi vì bị đau đớn dằn vặt nên thần sắc vô cùng thống khổ. Trên mặt lẫn cả người hắn đều xuất hiện mồ hôi thấm đẫm.


Căn phòng này tuy tràn ngập mùi dược thảo có thể giảm đau nhưng hình như không có tác dụng đối với hắn.

Vị nữ nhân nhìn miệng vết thương ở cổ hắn không ngừng nới rộng, đồng thời máu tươi bắt đầu chảy xuống. Nàng không tự chủ được liền đưa ngón tay trỏ đặt lên cổ tay trắng nõn như ngọc tạc của hắn xem xét, mi mắt của nàng không tự chủ đột nhiên nhíu lại.

Nàng hướng mắt về phía Tuyết Dao hỏi: "Tại sao trong cơ thể hắn lại có Bách Liên Sơn?"

Tuyết Dao sửng sốt: "Sư phụ, con thực không biết! Nhưng Bách Liên Sơn không phải dược thảo ư?"

Vị nữ nhân lãnh đạm thở dài một hơi, dường như không hề có ý trách mắng Tuyết Dao: "Nó là dược thảo có lợi nhưng cũng có hại!"

"Bách Liên có thể giúp hắn thức tỉnh căn nguyên. Nhưng đồng thời cũng là liều thuốc kịch độc. E rằng khả năng tử vong nhiều hơn sống sót!"

Loại dược này rất đặc biệt, chỉ là nàng có chút bất ngờ, nàng không nghĩ rằng cho đến bây giờ, nó vẫn còn tồn tại.

Nhìn khuôn mặt hắn đang ngày càng tái nhợt, mồ hôi tuôn ra càng ngày càng nhiều, ánh mắt Tuyết Dao chợt liếc nhìn sư phụ nàng. Thấy sư phụ vẫn đăm chiêu nhìn hắn, giống như chỉ cần rời mắt một cái đứa trẻ trên giường sẽ xảy ra chuyện.

Tuyết Dao vắt chiếc khăn sạch trong chậu nước ấm, nhẹ nhàng thấm qua mồ hôi trên trán hắn.

"Sư phụ, người về phòng nghỉ ngơi đi, người đã quá mệt mỏi rồi!"

Dưới ánh nến, vị nữ nhân mặc một bộ y phục nhiễm máu, thần sắc thong dong, đẹp như một pho tượng điêu khắc hoàn mỹ. Chỉ có đôi mắt mệt mỏi trong suốt như làn nước mùa thu, thoáng hiện một làn xương mù mờ mịt.

"Được rồi, ngươi hãy ở lại đây trông coi hắn, nếu có dấu hiệu thất thường gì hãy đến tìm ta." Vị nữ nhân điềm tĩnh lạnh giọng nói.

Vị nữ nhân đứng dậy, trước khi đi còn không quên nhắc nhở nàng: "Sau khi chữa xong cho hắn, ngươi sẽ bị cấm túc ba năm."


Nói xong, nàng dứt khoát xoay người bước đi, bỏ mặc Tuyết Dao vẫn đứng lặng nhìn theo bóng lưng nàng. Vì lỗi lầm lần này của Tuyết Dao quá lớn, cho dù sư phụ có yêu thương, dung túng nàng đến thế nào thì hôm nay cũng không thể vì nàng mà bao che thêm nữa.

Tuyết Dao nhìn theo bóng lưng của sư phụ nàng, trong lòng sinh ra cảm giác xa cách, giống như sư phụ chỉ đơn thuần nhận nàng làm đồ đệ là vì lời hứa, ngoài ra không còn nguyên nhân khác.

Nàng biết bản thân không được sư phụ kì vọng để trở thành đệ tử thân truyền, nhưng nàng biết rõ cái cảm giác bi thương nồng đậm trong đáy lòng sư phụ.

Nghĩ đến đây, nước mắt không ngừng tràn lan: "Sau bao nhiêu năm, người vẫn không quên sư tỷ!"

Nàng vắt khăn thấm qua mồ hôi trên mặt hắn. Hắn nằm trên giường lại không ngừng ho khan, âm thanh ho càng lúc càng lớn, ho đến kiệt sức, cuối cùng phun ra một ngụm máu tươi nóng rát.

"Mạc Tử!"

Tiếng gọi kinh hãi của Tuyết Dao vang lên, nàng nhìn hắn vô cùng thống khổ.

Cả người hắn không ngừng run rẩy kịch liệt, đau đớn đến độ không ngừng quằn quại.

Nàng lo lắng đi tới đi lui trong phòng, gấp đến độ hai mắt đẫm nước.

"Nếu không phải ta đưa ra điều kiện kia, ngươi sẽ không phải chịu khổ đến vậy!" Giọng nói của Tuyết Dao mang theo vài tia áy náy.

....

Vị nữ đi thẳng vào trong phòng, gục đầu dựa vào chiếc gối mềm mại, nặng nề ngủ một giấc, nàng thật sự rất mệt.

Trong mơ, nàng đang đi đến một cổng thành, nơi đó có người người đông vui, một bóng người vội vàng chạy đến ôm chặt lấy hài tử trong lòng đưa về phía nàng, nói: "Xin người hãy đáp ứng con, hài tử này là cốt nhục duy nhất của con. Xin người...hãy chăm sóc đứa bé!"


Nàng thổn thức bật nói: "Bạc Liễu Kha..."

Đáp lại lời nàng là một tia lạnh băng truyền tới, đâm sâu vào thân thể nàng ta. Trong ánh mắt nàng, máu tươi từ khoé miệng nàng ta trào ra ngoài, tuy vậy nàng ta vẫn mỉm cười, giống như một đóa hoa hồng nở rộ trên gương mặt.

Nàng ngẩng đầu nhìn lên bầu trời đen kịt, những đạo thiên lôi không ngừng đánh xuống, rồi tiếp đến là những tiếng đánh nhau, la hét vang lên.

Khung cảnh thê lương nhuộm đỏ mùi máu, ánh mắt nàng nhìn về phía Bạc Liễu Kha, thoáng chốc liền thấy có yêu quái phía sau nàng ta.

Trong lòng nàng hoảng hốt, cố sức hét lên, nhưng dù làm thế nào cũng không phát ra được âm thanh gì.

Nàng lao tới định đẩy Bạc Liễu Kha ra, nhưng hình bóng trước mắt cứ như một mảng hồi ức, tay nàng xuyên qua người nàng ta. Trong lúc ý thức lại được, đôi mắt nàng đẫm lệ nhìn thân hình bị cánh tay yêu quái đâm xuyên qua.

Trong lúc hấp hối Bạc Liễu Kha vẫn mỉm cười, trong nét cười còn có nét tuyệt vọng đầy ai oán, giống như chờ đợi một điều gì đó nhưng đã quá muộn.

Nàng đau khổ nhìn khung cảnh thê lương trước mắt, tay ôm lấy đứa trẻ trong lòng, nhưng hình như cổ họng nàng nóng rát, bất ngờ phun ra một ngụm máu đen.

Nàng đột ngột bừng tỉnh, ngẩng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, bấy giờ mặt trời đã lên cao, chiếu sáng cả căn phòng.

"Khụ khụ..." Trong lòng nàng lạnh lẽo mà trống trải vô cùng, ánh mắt liếc qua liền ngưng trọng, nhìn chằm chằm vào bàn tay dính máu. Có lẽ trong giấc mộng kia, nàng đã ý thức được thời gian còn lại không còn nhiều.

Bên ngoài có tiếng đập cửa rất mạnh, giọng nói gấp gáp của Tuyết Dao truyền đến: "Sư phụ, Mạc Tử hắn không chịu nổi nữa rồi!"

"Ta biết rồi!" Nàng lạnh giọng nói.

Nàng đứng dậy vận một bộ y phục hồng phấn, trông giống như một nữ tử bình thường. Mái tóc nàng trải xoã sau lưng, gương mặt lộ ra vài phần thanh tú.

Trước đây nàng từng nghĩ, có thể trải qua một cuộc sống yên bình thật tốt đã là điều mà một nữ tử bình thường hằng mong muốn. Nhưng từ giờ trở đi, những ngày như vậy đã trở thành hy vọng xa vời mà vĩnh viễn nàng không thể với tới.

Nàng cười khổ một tiếng rồi đẩy cửa bước vào.

Sắc mặt nàng trầm xuống, đôi mày khẽ nhíu chặt, nhìn thấy tình trạng hắn trên giường lúc này, ngày càng nguy kịch.

Nàng nhanh chóng bước tới, dùng ngân trâm đẩy độc tố của Bách Liên Sơn ra khỏi người hắn, đồng thời đả thông kinh mạch cho hắn.

Lúc thấy thần sắc hắn đã bình ổn hơn nhiều, từ trong tay áo nàng lấy ra một bình nhỏ tinh xảo, sau khi mở nắp, liền nhét một viên Long hồng đan vào miệng hắn.

Sau khi trải qua giai đoạn đau đớn kịch liệt, hắn dường như đang bước đến giai đoạn hai, đó là sự thức tỉnh căn nguyên.

Thấy hắn bình an, Tuyết Dao trong lòng thả lỏng hơn mấy phần, đôi mắt nàng khẽ rủ xuống mấy lần, chốc chốc lại dụi dụi mắt, cuối cùng mới tựa tường ngủ thiết đi.

Ánh mắt nàng nhìn Tuyết Dao trở nên dịu dàng hơn, nàng nhẹ nhàng ôm Tuyết Dao về phòng, cẩn thận đặt nàng ta xuống giường.

Xong xuôi, nàng quay lại căn phòng phía Đông.

Nhìn làn khói đen bám xung quanh người hắn, đáy lòng nàng bi thương vô hạn: "Đây là dị bẩm!!!"

Giờ Tý...

Vị nữ nhân ngồi ở trên ghế, tay thản nhiên nâng ấm trà rót vào chén. Bàn tay thon dài cầm chén trà, từ từ thưởng thức.

Sau khi đã uống cạn chén trà nhuận giọng, nàng tao nhã đặt nhẹ chén trà lên bàn, thản nhiên nói: "Quả là trà ngon!"

"Không thể rót ta một chén sum họp sao?"

Bên ngoài có một nữ hài nhỏ nhắn vận một bộ y phục xanh nhạt, mái tóc được buộc gọn hai bên, đôi mắt nàng ta sáng trong ẩn hiện một vài tia đau thương.

Người bên trong không đáp lại, mãi một lúc lâu sau, trong phòng cũng phát ra tiếng động, một tiếng động rất trong veo, là âm thanh từng giọt trà được rót ra chén.

Người bên trong bấy giờ mới lên tiếng, ngữ điệu dường như có chút dịu dàng xen lẫn bi thương: "Lâu rồi không gặp, Vân Khanh!"

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.