Nhân Yêu

Chương 11 : Ngôi làng ẩn (3)

    trước sau   
Huyền Thiên không bận tâm tới chuyện cứu người nữa, nói ra nghi vấn trong lòng: "Yêu quái vừa nãy là Ẩn Sát*?"

*Ẩn Sát: yêu quái ẩn vào trong đất, săn mồi riêng lẻ. Vì yêu quái này không thường xuyên xuất hiện trên mặt đất nên không ai rõ hình dạng nó ra sao.

Huyết Tử "ha" một tiếng, tiếp lời: "Loại này... Không dễ nhằn đâu."

Nhìn sắc mặt bình thản của Huyết Tử, Huyền Thiên cứ có cảm giác nàng ta giống như đã biết hết mọi chuyện từ trước.

Huyền Thiên nói: "Ta có chuyện muốn hỏi ngươi."

Huyết Tử mỉm cười nói: "Được thôi." Sau đó hướng về phía Tuệ Kim Ly, "Nhưng ta không chắc người phía sau sẽ muốn nghe đâu."


Huyền Thiên quay đầu nhìn Tuệ Kim Ly đang sợ tới xanh cả mặt, trông như sẽ có khả năng ngất đi bất kỳ lúc nào.

Thấy vậy, Huyền Thiên bèn gật đầu, nói: "Ta hiểu rồi. Lát nữa nói."

Bên trong căn phòng vẫn là mùi ẩm mốc, bụi bặm, Huyết Tử không quen với cái mùi này, vẫn ra ngoài ngồi trên cây chờ.

Tuệ Kim Ly không phải chưa từng trải qua chuyện thế này, nhưng đây là lần đầu tiên nàng ta nhìn thấy nhiều loại yêu quái quỷ dị đến vậy nên nhất thời sắc mặt có chút không tốt.

Huyền Thiên đưa Tuệ Kim Ly vào trong phòng, nhìn thoáng qua chỉ thấy Tuệ Kim Ly đã ngồi trên ghế, dùng tay day day huyệt thái dương, hai mắt nhắm nghiền, thoạt nhìn có vẻ hơi mệt mỏi. Huyền Thiên hoàn toàn có thể hiểu được.

Nếu là trước đây, một hay hai tháng, thậm chí đến một năm cũng chưa chắc sẽ có yêu quái tìm đến, nhưng gần đây, sự cố liên tục xảy ra, chỉ trong thời gian ngắn ngủi này số lượng yêu quái đã tăng lên đáng kể.

Tuệ Kim Ly dấu đi đôi bàn tay run rẩy nói: "Ngươi ra ngoài nói chuyện với nàng ta đi, ta muốn nghỉ ngơi một chút."

Huyền Thiên hiểu ý gật đầu, lui ra ngoài.

.....

Huyền Thiên đi đến những cái cây gần ngôi làng, thấy Huyết Tử xách theo một cái túi bóng, từ trên cây đáp xuống, đứng dựa vào cây.

Huyền Thiên không dài dòng, vào thẳng vấn đề: "Lời nói khi đó ngươi nói có thể nói rõ ràng lại không?"

Huyết Tử mỉm cười nói: "Được thôi. Chẳng ai đúng cũng chẳng ai sai."

Huyết Tử bắt đầu giải thích: "Cả hai người bọn họ đều đổi cho nhau rằng người kia giết người. Điều này ta cảm thấy cả hai đều nói đúng, vì trong lời họ nói gần như đều có cơ sở, nhưng nếu cả hai cùng đúng thì quả là phức tạp. Vì vậy ta không tiếp tục suy nghĩ ai đúng ai sai nữa, mà nghĩ tới một điều đơn giản hơn. Thế nên ta bắt trọng điểm trong lời nói của họ, đó là hai từ "yêu quái". Tuy đổ lỗi cho nhau, nhưng từ "yêu quái" trong lời nói của họ có thể là thật."


Im lặng giây lát, Huyết Tử nói tiếp: "Bởi vì có khả năng có một yêu quái khác đã trà trộn vào nhóm người, và giết từng người một trong nhóm. Nhưng vì bị cả hai người Hoa An và Tứ Ca cùng bắt gặp nên nó đã tạo ra ảo ảnh để che mờ tầm mắt đối phương. Mà ảo ảnh được tạo ra thường sẽ có một lỗ hổng, vẫn chỉ là tường thuật lại mọi sự việc đã xảy ra, chỉ thay đổi đối tượng trong đó. Vậy nên cả hai mới lầm tưởng nhau đã giết một nhóm người. Thế nên điều họ đổi cho nhau giết người chính là chẳng ai đúng."

"Còn vế chẳng ai sai này cũng khá đơn giản thôi." Huyết Tử cười, nói: "Hai người đó đều nói người kia là yêu quái. Điều này quá đúng chẳng sai đi đâu được. Đặc tính của là Hạ Kí là sống bám, nhưng nó cũng có thể tách rời khỏi vật chủ cũ và thay thế bằng một vật chủ khác thông qua một vết thương có trên cơ thể."

Nghe tới đây, Huyền Thiên chợt nhớ tới trên người Hoa An có một vết thương lớn ở bả vai.

Huyền Thiên hỏi: "Không phải khi nó tạo ra ảo ảnh đã rời đi rồi sao?"

Huyết Tử: "Ai nói nó sẽ rời đi luôn chứ, gặp một thời cơ tốt như thế đương nhiên phải tìm vật chủ mới rồi. Hay nói cách khác nó đã bị tấn công từ trước đi, bị lột da rút tóc rút xương ngay từ ban đầu nên nó không thể tiếp tục duy trì vật chủ cũ nữa. Do vậy, nó quyết định chờ đợi một trong hai người bị thương để kí sinh. Thế nên Hoa An đã nằm trong mục tiêu công kích của nó."

Huyết Tử tiếp lời: "Mà khi tách rời khỏi vật chủ cũ, Hạ Kí vẫn có thể khống chế vật chủ đó trong một khoảng thời gian. Vì thế, để che giấu hiện trường, nó đã điều khiển vật chủ cũ quay về bằng một con đường khác, khi trở về liền giả vờ bản thân chính là nạn nhân, từ từ chết đi."

Như tìm thấy điểm giấu trong lời nói của Huyết Tử, Huyền Thiên nói: "Nàng ta vì cái gì phải che giấu?"

Huyết Tử lắc lắc đầu không nói, Huyền Thiên cũng không rõ là nàng ta không biết, hay là không muốn nói. Tuy vậy, Huyền Thiên vẫn cảm thấy có chút vui mừng, thấy nàng ta có thể mở miệng giải thích rõ ràng cho nàng thế này, chứng tỏ nàng ta thực sự tin tưởng nàng.

Sau một thời gian dài đi theo Huyết Tử, Huyền Thiên phát hiện sức quan sát và lắng nghe để lý giải của nàng ta hoàn toàn kinh người, có rất nhiều chi tiết mờ nhạt, không ai để ý đều bị Huyết Tử chỉ ra. Nếu như không có nàng ta đi cùng, có lẽ lần này sẽ nguy hiểm hơn rất nhiều.

Huyền Thiên hỏi thêm: "Vậy nên dấu chân đẫm máu còn lại đó chính là của Vân Nha?"

Huyết Tử gật đầu "ờ" một tiếng.

"Nhưng sao ngươi biết Vân Nha, nàng ta đã bị lột da rút tóc rút xương từ trước?"

"Ta chỉ mới phát hiện thôi." Nói rồi Huyết Tử lôi một cái túi ném về phía Huyền Thiên, "Ta tìm thấy nó ở chỗ gần nhóm người bị giết."


Huyền Thiên đón lấy, cởi nút thắt buộc túi, làm lộ ra thứ trong túi. Bên trong quả nhiên là một lớp da máu me be bét, nét mặt Huyền Thiên rất bình tĩnh, hẳn là nàng đã nhìn quen nên không còn có chút chấn động tâm lý nào.

Huyền Thiên cẩn thận kiểm tra một lúc, cuối cùng liền gói lại, nói: "Ta hiểu rồi."

Nàng tiếp lời: "Còn về Tứ Ca, sao ngươi biết hắn là yêu quái?"

"Chỉ là suy đoán." Huyết Tử nói, "Thái độ của hắn nóng nảy đến kì quái, giống như làm thế là để che dấu cái gì đó. Hơn nữa ngươi cũng không nghĩ xem, người thường sao có thể hất được kiếm trên tay ngươi dễ dàng như thế."

Huyền Thiên nghĩ lại cũng cảm thấy có lý, nàng trầm tư một lát, hỏi: "Nếu giết một nhóm người không phải sáng mai sẽ gây ra náo loạn sao?"

Huyết Tử nghe xong cười một tiếng: "Ngươi bị ngốc sao? Sẽ có thứ khác xử lý ngay thôi."

Nghe tới đây, Huyền Thiên cúi đầu, "Ngươi có phải ngay từ đầu đã biết rồi không?" Huyền Thiên toát mồ hôi lạnh, nhíu mày hỏi: "Ngôi làng này rốt cuộc là cái gì?"

Nhìn lướt qua Huyền Thiên, Huyết Tử cười, biểu tình lãnh đạm, nói thẳng: "Một khu chăn nuôi, mà chúng ta cũng chính là gia súc ở đây."

.....

Sáng sớm ngày hôm sau.

Tuy nói rằng bản thân muốn nghỉ ngơi một chút, nhưng Tuệ Kim Ly chẳng thể chợp nổi mắt bởi gánh nặng tâm lý, vì thế liền thức trắng một đêm.

Thấy Huyền Thiên đẩy mở cửa bước vào, trên tay bê một loại giỏ thức ăn hai tầng, cẩn thận mở ra, đặt lên bàn trước mặt Tuệ Kim Ly.

Nghĩ đến chuyện đêm qua, Tuệ Kim Ly hỏi: "Xác của Vân Nha và nhóm người đó...có phải đã được phát hiện rồi không?"


Trông thấy vẻ mệt mỏi đầy mặt của Tuệ Kim Ly, phỏng chừng nàng ta là cả một đêm không ngủ được. Huyền Thiên nói: "Phu nhân, tất cả xác đều biến mất cả rồi."

"Biến mất?" Tuệ Kim Ly trợn tròn đôi mắt thâm đen thui, nàng nói, "Biến mất là có ý gì... Chẳng lẽ cái xác của Vân Nha và nhóm người đã bị yêu quái ăn sạch rồi?"

Huyền Thiên không nói gì, chỉ gật gật đầu.

Thấy khuôn mặt thất thần của Tuệ Kim Ly, Huyền Thiên nói: "Phu nhân, mời dùng bữa."

Quan sát bát cháo trắng trước mặt một lúc, Tuệ Kim Ly khẽ cười khổ, thầm nghĩ: "Có khi người mất mạng tiếp theo là ta cũng nên."

Nghĩ đến đây, Tuệ Kim Ly dần thả lỏng bản thân, cuối cùng cũng vơi bớt nỗi khiếp sợ trong lòng.

Cả ngày hôm qua, Tuệ Kim Ly chưa ăn gì, cũng rất đói, một hơi ăn hết một cái bánh mì và một bát cháo trắng đặt trước mặt.

Vừa thấy Huyền Thiên đặt một đĩa thịt lên bàn, nhìn miếng thịt trên đĩa, Tuệ Kim Ly lại nhớ đến cảnh tượng đẫm máu đêm qua, cả người nhất thời đứng bật dậy

Tuệ Kim Ly bịt kín miệng chạy vội ra ngoài, trực tiếp đến tịnh phòng nôn mửa.

Thấy Tuệ Kim Ly vẫn chưa thoát khỏi ám ảnh tâm lý, Huyền Thiên nhíu mày, không rõ tại sao Huyết Tử lại đặt đĩa thịt vào bên trong.

Bất chợt có cảm giác bất an, Huyền Thiên bèn mang tất cả thức ăn liên quan đến thịt đều đưa lại phòng bếp.

Lần này, khi Tuệ Kim Ly quay lại, trên bàn vẫn như cũ, chỉ có cháo trắng và bánh mì. Nhưng Tuệ Kim Ly một mực cũng không có tâm trạng muốn ăn nữa.

Tuệ Kim Ly nói: "Ta muốn xác nhận một chuyện."

Nói rồi, Tuệ Kim Ly liền đi đến từng nhà mỗi người, hỏi han ân cần, giống như việc họ đã từng làm với nàng.

Cuối cùng nàng cũng nhận ra có điểm bất thường trùng khớp trong lời nói của họ. Tất cả bọn họ một là dân di cư hoặc dân tị nạn hoặc bị lạc đến đây.

Đại đa số, họ đều đã gia tăng thời hạn ở lại đây chỉ sấp sỉ tầm một đến hai tháng, không có thời hạn nào vượt quá hai tháng.

Hơn nữa, có một điểm kì lạ vô cùng, khi Tuệ Kim Ly nhắc đến cái tên Hoa An, Tứ Ca hay Vân Nha trong lời nói, mọi người đều đưa ra cùng một đáp án: "Đó là ai? Người mới sao?"

Giống như sự tồn tại của ba người họ đã hoàn toàn bị xoá sạch khỏi kí ức của dân làng. Điểm này khiến nàng nhớ tới lời Hoa An từng nói là đã cảm thấy bản thân quên đi cái gì.

"Ta muốn gặp trưởng làng. Ông ấy là người tốt, chắc chắn có thể giải thích cho chúng ta." Tuệ Kim Ly đem lời trong lòng nói ra.

Huyền Thiên không nói gì, chỉ gật đầu một cái.

.....

Bên trong căn phòng bụi bặm, Huyết Tử nhìn lướt qua nữ hài vẫn đang chìm sâu vào giấc ngủ, chỉ thấy những vết thương đang dần khép miệng, nhưng khả năng hồi phục vẫn còn quá thấp. Xem chừng phải mất đến bốn tháng mới hồi phục hết phần nội thương, điều này có nghĩa là bốn tháng sau nữ hài mới có thể tỉnh lại.

Huyết Tử hơi ngạc nhiên: "Không ngờ lại dùng cách ngủ sâu để hồi phục vết thương."

Không biết nàng ta nghĩ ngợi cái gì, trên khuôn mặt lộ ra một nụ cười quỷ dị. Cuối cùng dùng móng tay cắt đứt một mẩu da trên cổ tay, máu từ vết thương kết tụ tạo thành một cục máu đông đặc. Nàng ta dứt cục máu to bằng một đốt ngón cái ra khỏi miệng vết thương của mình, nhét vào miệng nữ hài. Cục máu vừa được nhét vào liền tan ra, luồn qua răng, trôi xuống miệng nữ hài.

Xong xuôi, nàng ta còn nhét đại một mẩu giấy nhỏ vào lòng bàn tay đang buông lỏng của nữ hài rồi nhanh chóng phủi tay rời đi.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.