Năm Tháng Ngọt Ngào Của Anh Và Em

Chương 120 :

    trước sau   
Edit: Ngân Nhi

Cuộc điện thoại của Tô Hàn hoàn toàn không làm giảm sự nhiệt tình của Lục Gia Diệp trong việc show ân ái xuống một chút nào.

Ngược lại ý thức của anh còn trở nên mạnh hơn, chỉ hận không thể cho toàn bộ thế giới biết anh đã là bạn trai của Trịnh Bồi Bồi.

Mấy năm trước Trịnh Bồi Bồi đi làm đã rất có duyên với người khác giới, cô xinh đẹp lại giỏi giang, làm rung rinh không biết bao nhiêu hoa đào, Lục Gia Diệp chỉ biết lo lắng nhìn trong mắt giấu trong lòng.

Bây giờ đã không còn như lúc trước, giờ anh đã là chính cung rồi, anh muốn khiến cho tất cả những người đàn ông đang thương nhớ bạn gái mình phải nguội ý chí.

Trịnh Bồi Bồi sau mấy năm đã rèn được sự độc lập mạnh mẽ của một người phụ nữ, thế nhưng bây giờ lại phải chịu thua với sự bám dính của Lục Gia Diệp.


cô đi đến đâu anh cũng sẽ gọi điện tới hỏi, lúc ăn cơm mà không ở cùng nhau thì anh sẽ chụp ảnh lại gửi cho cô báo là anh đang ăn cái gì, mới đầu cô còn ngượng ngùng, nhưng dần dần cũng luyện thành thói quen có chuyện gì cũng sẽ nói với anh đầu tiên.

Lần yêu đương trước khiến cô trở thành một cô gái trầm tính hiểu chuyện và kiên cường, còn lần yêu đương này thì…cô lại biến thành một cô bé mất rồi.

Cuộc sống trôi qua ngày qua ngày trong những lần liếc mắt đưa tình và mồ hôi tuôn như mưa của hai người.

một hôm, Trịnh Bồi Bồi đang bàn luận công việc với đạo diễn ở studio, vì quá mệt mỏi nên thân thể khó chịu, suýt nữa thì ngất xỉu.

Trợ lý của cô lập tức đưa cô đến bệnh viện, đồng thời gọi điện báo cho Lục Gia Diệp.

Lục Gia Diệp lúc này đang trong phòng họp, sau khi tạm dừng cuộc họp, anh tức tốc chạy ngay đến bệnh viện.

Sau khi bác sĩ nữ làm kiểm tra xong liền nói với Lục Gia Diệp: “Vợ đang mang thai, anh làm chồng thì phải chú ý quan tâm vợ nhiều hơn chứ, giảm bớt lượng công việc cho cô ấy đi. Ba tháng đầu là giai đoạn nguy hiểm, phải cẩn thận.”

“…???” Lục Gia Diệp ngỡ ngàng nhìn bác sĩ.

“Lần này thì may không có vấn đề gì lớn, do làm việc quá sức thôi, chú ý nghỉ ngơi cho khỏe là được.”

“Đợi đã! Bác sĩ, chị vừa mới nói gì cơ ạ? Tôi…Cái kia…Tôi không nghe nhầm đấy chứ? Chị nói cô ấy…Mang…Mang…” Lục Gia Diệp thở không ra hơi, nói không nổi một từ.

“Mang thai!” Bác sĩ giúp anh nói hết câu, “không lẽ hai người vẫn chưa biết gì sao?”

Lục Gia Diệp lắc đầu kịch liệt.

“Thế đợi chút nữa rồi đến khoa phụ sản kiểm tra kĩ lại một lần đi.”


“…”

Lục Gia Diệp đi vào phòng bệnh, cùng Trịnh Bồi Bồi mắt to trừng mắt nhỏ.

Hiển nhiên, vừa rồi cô cũng đã nghe được lời dặn dò của bác sĩ.

Hồi lâu sau, Trịnh Bồi Bồi mới miễn cưỡng nở nụ cười: “Liệu có nhầm không nhỉ?”

“Bệnh viện lớn như vậy, người ta là giáo sư bác sĩ, chắc là không…”

“Cũng không biết thế nào đâu.”

Nhìn nét mặt hoài nghi của cô, Lục Gia Diệp đành phải thuận theo: “Vậy đi kiểm tra lại một lần nhé.”

Tâm trạng của Trịnh Bồi Bồi có chút phiền muộn.

Bây giờ cuộc sống đang trôi qua rất ổn, cô chưa nghĩ đến việc mang thai, mà nạo thai thì lại rất hại đến thân thể, nạo xong lại phải ở nhà nghỉ một thời gian, mà cô làm gì có nhiều thời gian rảnh như thế.

Trịnh Bồi Bồi chỉ biết yên lặng cầu nguyện trong lòng, cầu mong là chẩn đoán nhầm, cầu mong là chẩn đoán nhầm…

Lúc cô vào khoa phụ sản để kiểm tra, Lục Gia Diệp lại vội vàng rời khỏi bệnh viện.

Vừa hay gần bệnh viện có một trung tâm thương mại, anh chạy nhanh như gió đến cửa hàng trang sức, chọn một chiếc nhẫn kim cương to và sáng nhất.

anh không ôm hy vọng giống như Trịnh Bồi Bồi, mà anh chắc chắn trong bụng cô nhất định đã có một đứa trẻ.


Dạo này vận may cứ liên tục đổ xuống đầu, xem ra ông trời muốn cho anh làm bố rồi.

Dĩ nhiên, bước đầu tiên để làm bố là phải xác nhận thân phận trước đã.

Bên này, kết quả kiểm tra đã có, Trịnh Bồi Bồi vẫn luôn giữ lại một tia hy vọng cực kỳ bé nhỏ, cuối cùng vẫn là sự thất vọng.

cô đã mang thai thật rồi, đã gần một tháng.

cô đang tính đi ra ngoài bàn bạc với Lục Gia Diệp xem nên làm gì bây giờ, nếu nạo thai thì…ít nhất cũng phải nghỉ ngơi một tháng.

Kết quả cô vừa đi ra thì lại không thấy anh đâu cả.

…Sao vậy? Bị dọa cho sợ chạy trối chết rồi à?

Trịnh Bồi Bồi có chút hoang mang.

cô gọi điện cho Lục Gia Diệp, mà Lục Gia Diệp lại để điện thoại ở chế độ rung nên không nghe thấy.

Điện thoại không có ai bắt máy, Trịnh Bồi Bồi không còn gì để nói.

Thôi đi, tự mình quyết cũng được.

cô cùng với bác sĩ hẹn ngày phá thai.

Bác sĩ cố gắng khuyên can: “Phá thai rất hại đến thân thể, tôi mong cô suy nghĩ kỹ càng, không nên quyết định vội vàng như thế.”


“Hết cách rồi bác sĩ, tôi thật sự vẫn chưa chuẩn bị sẵn sàng.” Trịnh Bồi Bồi cười khổ, rõ ràng lần nào cũng dùng bao mà, sao lại có chuyện này cơ chứ!

cô và bác sĩ bàn bạc thời gian cụ thể, bác sĩ dẫn cô đến phòng khám.

Hai người đang đi trên hành lang thì chợt thấy bóng dáng Lục Gia Diệp chạy ào tới.

anh loáng thoáng nghe được hai chữ phá thai thì sợ muốn tiểu ra quần.

Cho rằng cô đang muốn đi đến phòng phẫu thuật, anh liền chạy như điên, hô to: “Bồi Bồi!!!”

Trịnh Bồi Bồi đứng yên tại chỗ, nhìn về phía anh.

Lục Gia Diệp chạy đến đứng cách cô một khoảng, anh quỳ một chân xuống đất, lấy nhẫn kim cương trong túi ra, thở gấp giơ lên.

“anh, anh muốn cầu hôn em! Cưới anh nhé, rồi sinh khỉ con cho anh…không không không, sinh con cho anh! Được không em?”

“…” Trịnh Bồi Bồi sửng sốt nhìn chiếc nhẫn kim cương sáng lóa trước mắt.

Vậy là, anh một mình lặng lẽ dùng tốc độ ánh sáng đi mua nhẫn kim cương đó sao?

Hai mắt Lục Gia Diệp rực sáng nhìn cô, “anh biết, thời gian chúng ta yêu nhau không dài, có thể em vẫn chưa sẵn sàng để cưới anh. Nhưng bây giờ chúng ta đã có con rồi, có câu, cứu một mạng người còn hơn xây bảy tòa tháp…Cứu con chúng ta một mạng, nhất định kiếp sau anh sẽ lại được tiếp tục yêu em. Chúng ta cùng nhau học cách làm một người cha người mẹ tốt nhé, được không em?”

Trịnh Bồi Bồi không biết nên khóc hay nên cười, anh thật là ngốc, đến lời cầu hôn còn không nói được cho tử tế, nhưng cũng đủ làm cho hốc mắt cô ươn ướt rồi.

Lục Gia Diệp nói tiếp: “anh, Lục Gia Diệp, xin được dùng sinh mệnh và tôn nghiêm của bản thân để hứa với em, anh sẽ cố gắng hết sức để trở thành một người chồng tốt, một người cha tốt. Có anh ở đây, anh nhất định sẽ không để cho mẹ con em phải chịu khổ đâu. Bồi Bồi, gả cho anh nhé.”


Trịnh Bồi Bồi còn chưa kịp phản ứng thì có người đứng ngoài hành lang đã ồn ào nói: “anh ấy là một người đàn ông tốt đấy, gả cho anh ấy đi.”

Có hai cô gái đang ngồi chờ thì cúi đầu khóc nức nở, một mình cô đơn đến đây phá thai, nhìn thấy cảnh này, thật khó tránh khỏi việc xúc động.

Trịnh Bồi Bồi đưa mắt nhìn quanh, phát hiện mọi người đều đang nhìn mình thì ngượng ngùng giục Lục Gia Diệp: “anh đứng lên đi đã, về nhà rồi nói sau.”

“không, anh muốn nhận được câu trả lời của em ngay bây giờ.” Lục Gia Diệp bướng bỉnh nhìn cô, đầu gối vẫn dính trên mặt đất, tay giơ nhẫn kim cương, “Đây là việc gấp, liên quan đến sự an nguy của con anh.”

“Nếu em không đồng ý thì sao?”

“…” Lục Gia Diệp tan nát cõi lòng, tủi thân nhìn cô, hai mắt ướt nhẹp, giống như con chó đáng thương bị chủ nhân vứt bỏ.

Trịnh Bồi Bồi khẽ cười, đưa tay ra: “Còn không đeo vào cho em đi?”

“…!!!” Hạnh phúc tới quá đột ngột, Lục Gia Diệp sững sờ ba giây, run run lấy nhẫn trong hộp ra, đeo vào ngón tay cô.

Trịnh Bồi Bồi hậm hực: “Em thật sự không nghĩ là mình sẽ phải cưới anh nhanh như thế đâu, tất cả là vì con đấy nhé.”

“Ừ, đúng vậy, anh biết…”

“Nếu có một ngày anh làm em buồn thì em sẽ ôm con bỏ nhà đi đấy.” Trịnh Bồi Bồi kiêu ngạo nói.

“Em là bà nội của anh, là tổ tông của anh, anh nào dám chọc giận em chứ.” Lục Gia Diệp cười.

Đeo nhẫn xong, Lục Gia Diệp đứng dậy, định bế cô lên xoay vòng, nhưng bác sĩ đứng bên cạnh đã kịp thời ngăn anh lại: “Chú ý một chút, đừng va chạm mạnh vào phụ nữ có thai.”

Lục Gia Diệp sợ đến mức đứng nghiêm tại chỗ.

Hai người rời khỏi bệnh viện, Lục Gia Diệp cẩn thận đỡ Trịnh Bồi Bồi.

Lên xe, Trịnh Bồi Bồi nhớ lại chuyện cũ, bực bội nói: “Rốt cuộc là lần nào không biết? rõ ràng là luôn dùng bao mà!”

“Có thể là…Mấy lần uống rượu say…Nên quên mất?” Lục Gia Diệp cũng hoang mang.

“Chứ không phải là anh lén lút chọc thủng bao à?”

“Trời đất chứng giám, sao anh có thể làm cái chuyện hèn hạ đó được cơ chứ!” anh còn chưa hưởng thụ đủ thời khắc sóng xô sóng đâu nhé, đứa bé tới bất ngờ làm anh cũng luống cuống, “Bọn mình đang yêu nhau hạnh phúc, sự nghiệp cũng phát triển không ngừng, em tưởng là anh muốn bị cắt ngang thế này sao?”

Trịnh Bồi Bồi bĩu môi, cố ý nói: “Nếu anh không vui thì sao lại không cho em bỏ đứa bé hả?”

“Sao lại bỏ? anh yêu em như thế, giờ em lại đang mang thai con của anh, đó là món quà mà ông trời ban cho chúng ta. Kể cả là ngoài dự kiến thì anh vẫn rất vui!”

Trịnh Bồi Bồi quay mặt đi, nhìn ra ngoài cửa sổ, sắc mặt đỏ hồng, cong môi cười.

Lục Gia Diệp lại nói: “anh sẽ bắt đầu chuẩn bị hôn lễ luôn, tranh thủ lúc bụng em chưa lớn. Em không cần phải làm gì hết, an tâm dưỡng thai là được.”

“Nhưng em còn nhiều việc phải làm lắm…”

“Giao cho người khác làm, nếu thật sự không yên tâm thì em có thể trợ giúp, nhưng không được làm quá sức, không được làm thêm giờ. Thế này đi, một tuần cho em đi làm ba ngày, mỗi ngày không được quá ba tiếng.”

“Thế có phải hơi ít quá không?”

“không ít, quá dư dả rồi.” Nếu không phải biết cô rất đam mê công việc thì anh chỉ hận không thể giữ cô trong nhà mà nuôi thôi. “Mấy năm qua em đã nỗ lực hết sức rồi, lần này coi như là một kì nghỉ dài đi.”

anh nắm lấy tay cô, nói: “Em yên tâm, dù em có nghỉ bao lâu thì vẫn còn chồng em ở đây, giang sơn này vĩnh viễn là của em!”

Trịnh Bồi Bồi bị anh chọc cười, trong lòng vô cùng cảm động.

Vì tin vui bất ngờ này nên nhịp độ sống tự do tự tại của hai người nhất thời trở nên rối loạn.

Hai bên dẫn theo bố mẹ đến gặp mặt để bàn chuyện cưới xin.

Cha mẹ của Lục Gia Diệp rất thích Trịnh Bồi Bồi, tiểu thư khuê các, mặt mũi xinh đẹp, biết nói ngọt lại ngoan ngoãn, đương nhiên, quan trọng nhất là con trai nhà mình thích.

Đây là lần đầu tiên Lục Gia Diệp dẫn bạn gái về gặp bố mẹ, trước đây vì mấy tin đồn của anh mà người nhà còn lo anh sẽ dẫn một cô bạn gái minh tinh nào đó về nhà. Bây giờ thì yên tâm rồi, hai đứa thì ra lại là bạn học thời trung học, gia thế thì càng không cần phải nói, nhà họ Lục cực kỳ hài lòng với cô con dâu này.

Về phía cha mẹ của Trịnh Bồi Bồi, bọn họ thấy con gái mình suốt ngày chỉ quan tâm đến sự nghiệp mà không yêu đương gì thì sốt ruột cực kỳ. Sắp đầu ba đến nơi, cuối cùng cũng dẫn được một đứa tử tế về nhà ra mắt, cộng thêm việc Lục Gia Diệp tấn công cực mạnh nên nhà họ Trịnh từ già đến trẻ đều bị anh chọc cười vui vẻ.

Hai bên gia đình đều tán thành chuyện làm đám cưới, chọn ngày rất nhanh chóng.

Còn chuyện mang thai thì…Hự, Trịnh Bồi Bồi vẫn chưa dám nói cho bố mẹ biết.

Gia đình cô cực kỳ nghiêm khắc, ông nội cô mà biết cô chưa kết hôn đã có con thì sợ là sẽ đánh gãy chân cô mất.

Vì Trịnh Bồi Bồi đang mang thai nên Lục Gia Diệp gấp rút chuẩn bị đám cưới, tốc độ cực nhanh, chỉ sợ bụng vợ to lên thì mặc váy cưới sẽ không đẹp.

Ban đầu Lục Gia Diệp lên kế hoạch tổ chức hôn lễ ở một lâu đài ở châu Âu, nhưng vì bụng Cố Tư Ức càng ngày càng to, không thể đi nước ngoài trong thời gian dự sinh nên Trịnh Bồi Bồi quyết định không tổ chức ở nước ngoài nữa. Việc quan trọng nhất trong đời, cô muốn bạn thân mình phải được nhìn thấy tận mắt mới được.

Ngày diễn ra hôn lễ, khách khứa đến đông nghịt.

Lục Gia Diệp cực kỳ dễ tính, cho phép tất cả phóng viên nhà báo đến tham dự, còn chuẩn bị cả bao lì xì cho họ nữa.

trên mạng cũng rất náo nhiệt, những fan không thể đến nơi tổ chức hôn lễ thì đều hóng tin tức trên Weibo.

Vì Lục Gia Diệp và Trịnh Bồi Bồi đều là những người có địa vị trong giới giải trí, nên khách mời đến dự đám cưới của họ cũng phải quá nửa là ngôi sao.

Cố Tư Ức vì bụng to nên Hạ Chi Tuyển luôn ở bên cạnh cô, cẩn thận trông chừng.

trên bàn tiệc, những người bạn thân ngồi chung với nhau, Tô Hàn không đến, mọi người đều biết tối nay anh có concert ở thành phố C.

Đám cưới hôm nay tựa như một giấc mơ.

cô dâu Trịnh Bồi Bồi mặc chiếc váy cưới xinh đẹp, được bố cầm tay chậm rãi bước về phía chú rể Lục Gia Diệp.

Lục Gia Diệp mặc trên người bộ vest, anh đứng thẳng người, nét mặt trang trọng.

Lúc nắm lấy tay Trịnh Bồi Bồi, hai người nhìn nhau, MC đưa mic cho anh nói chuyện với cô dâu.

Lục Gia Diệp cầm mic, cứ ngẩn ngơ nhìn Trịnh Bồi Bồi.

Trịnh Bồi Bồi dùng khẩu hình nói với anh: Đừng căng thẳng.

cô cảm giác được là bàn tay anh đang run rẩy.

“anh…” Lục Gia Diệp nuốt nước bọt, muốn nói nhưng lại nhận ra cổ họng đang tắc nghẹn.

Người tình trong mộng của anh, lúc này đang mặc váy cưới, đứng ngay trước mắt anh…Đây có phải là mơ không?

Tâm trạng của anh như dời núi lấp biển, anh bỗng cúi đầu xuống, ngón tay đè lên mắt, ngăn không cho nước mắt chảy ra.

Khách khứa ai cũng nhận ra sự xúc động của anh, mọi người đều đồng loạt cười đùa cổ vũ.

Lục Gia Diệp hít sâu, ngẩng đầu nhìn Trịnh Bồi Bồi, hốc mắt đỏ hoe, đáy mắt ướt nhòa.

anh xúc động nói: “Vợ à, anh cảm thấy mình cực kỳ hạnh phúc…anh không thể tin được, anh thật sự đã cưới được em rồi…Hồi trước anh không dám nghĩ đến đâu…anh thề, cả đời này anh sẽ nâng niu em trong lòng bàn tay! Thứ gì người ta có anh nhất định cũng sẽ để em có được, thứ người ta không có anh cũng sẽ mang đến cho em! anh muốn vợ anh sẽ trở thành người phụ nữ hạnh phúc nhất trên thế giới này!”

Trịnh Bồi Bồi cảm động rơi nước mắt, cô cúi đầu đưa tay lau đi.

Cái mic được chuyển sang cho cô, cô nhìn Lục Gia Diệp một lúc rồi nói: “Chồng à, cảm ơn anh vì vẫn luôn ở đây.”

Cảm ơn anh đã không rời xa em, chưa từng từ bỏ em…

Cảm ơn anh đã luôn ở bên em trong những ngày tháng em chật vật và khổ sở nhất…

Cảm ơn anh đã cho em biết tình yêu có thể khiến em hạnh phúc cỡ nào…

Lục Gia Diệp nắm chặt tay cô, ánh mắt vô cùng thâm trầm và nóng bỏng: “anh ở đây, sẽ luôn ở đây. Sau này nơi nào có vợ thì nơi đó chính là nhà của anh, anh sẽ không đi đâu hết.”

Bên dưới truyền đến tiếng vỗ tay vang dội.

trên Weibo cũng tràn ngập những lời chúc phúc ủng hộ.

“Lời tỏ tình đáng tin nhất chính là cưới người ta về nhà, anh Lục làm được rồi ~”

“Hai người đẹp đôi quá!”

“Tôi lại có niềm tin vào tình yêu rồi [Tim] [Tim].”

“Người nào nhìn qua càng thấy không đứng đắn thì lại càng thâm tình, câu này quá đúng với Lục Gia Diệp rồi.”

“Gửi tới hai người vạn lời chúc phúc, ngồi chờ hai người show ân ái vung đường sau khi kết hôn đó nha ~”

Cùng lúc đó, giữa trung tâm thành phố C, buổi concert đang được diễn ra.

Dưới sân khấu truyền đến những tiếng hò hét vang dội, lightstick phát sáng rực rỡ giữa bầu trời đêm.

Đây là tour concert kỉ niệm mười năm ca hát của Tô Hàn, đã diễn tới đêm thứ mười rồi, đi đến thành phố nào cũng đều chật kín khán giả.

anh vừa kết thúc một ca khúc có vũ đạo sôi động, đang nghỉ ngơi giữa giờ.

Các fan cùng nhau hô vang tên anh, muốn anh quay lại sân khấu.

một tiếng trống nhẹ vang lên, chính giữa sân khấu được ánh đèn tập trung chiếu vào.

Tô Hàn tay cầm micro, từ từ được nâng lên sân khấu.

Ca khúc “Cạn ly” được làm mới lại, trở nên êm ái nhẹ nhàng hơn qua giọng hát của anh.

“Liệu có thể có một ngày, thời gian bỗng quay ngược trở lại?

Trở lại những ngày tháng vô tư của bạn và tôi

Có lẽ rồi sẽ có một ngày, thế giới này đi đến điểm kết thúc

Cũng muốn được cùng bạn nâng cao ly rượu kí ức ngọt ngào, cùng bạn uống cạn ly…”

Hát xong một đoạn thì nhạc tạm dừng.

Tô Hàn trong bộ đồ trắng tựa như một chàng hoàng tử bước ra từ trong chuyện cổ tích, anh ngồi trên bục sân khấu, nói: “Hôm nay hai người bạn thân của tôi làm đám cưới, tôi không thể đến tham dự để chúc mừng họ, nên đành ở đây gửi lời chúc hai người tân hôn vui vẻ vậy.”

Bên dưới liên tục truyền đến những tiếng hô: “Lục Gia Diệp Trịnh Bồi Bồi…” Các fan có mặt ở đây đều tranh thủ thời gian nghỉ để lướt Weibo nên cũng biết chuyện này.

Tô Hàn cười: “Đúng vậy, chính là họ.”

anh lấy di động ra, kết nối với màn hình ở sân khấu, trên màn hình lớn bất ngờ phát một đoạn video.

Đoạn video này là quay ở đám cưới, trong hình có cô dâu chú rể, Cố Tư Ức và Hạ Chi Tuyển, hai người nhìn vào ống kính nói lời chào, tiếp theo có Chu Kiêu, Trương Hân Dịch và Hướng Lê.

Trong video vang lên tiếng cười của Cố Tư Ức: “Biết là cậu rất cưng fan, vì concert nên không thể đến hôn lễ được, nên bọn mình quay cho cậu xem đấy.”

Đoạn video dài mấy phút kết thúc, Tô Hàn khẽ cười: “Bọn họ đều là những người bạn rất thân của tôi, ban đầu khi tôi vào giới giải trí, bọn họ luôn đứng phía sau tiếp thêm sức mạnh và lòng can đảm cho tôi. Khi ấy tôi vẫn chưa biết được rằng, trên con đường cuộc đời, được cái này sẽ mất cái kia, tôi bước lên sân khấu, nhận được nhiều thứ, nhưng cũng mất đi nhiều thứ…”

Các fan bên dưới điên cuồng hô to: “Tô Hàn! Tô Hàn! Tô Hàn! Tô Hàn!”

Tiếng hét chói tai dâng cao như thủy triều, mang theo hết những tình cảm chân thành nhất của các fan gửi đến anh.

Tô Hàn cong môi cười: “Tôi rất vui vì đã được cùng họ đi qua những năm tháng thanh xuân, sau này dù có đạt được bao nhiêu thành tựu đi nữa thì cũng không thể thay thế được những ký ức tươi đẹp ấy. Bài hát này, tôi xin dành tặng cho những người bạn của tôi, cho thanh xuân của tất cả chúng ta.”

Tô Hàn đứng dậy, âm nhạc một lần nữa được vang lên.

“Những ký ức vượt qua kỳ thi, vượt qua năm tháng hiện lên trước mắt tôi

Tôi và bạn mồ hôi nhễ nhại uống lon nước ngọt ngay cạnh sân tập

nói với nhau dù có thế nào cũng phải cùng nhau bước đến thế giới trong tương lai

Bây giờ chính là thế giới đó, tương lai đó

Nhưng tại sao người bên cạnh tôi, bên cạnh bạn lại không phải là nhau nữa



“Liệu có thể có một ngày, thời gian bỗng quay ngược trở lại?

Trở lại những năm tháng dài đằng đẵng của bạn và tôi

Cuối cùng rồi sẽ có một ngày, chúng ta đều trở thành ngày hôm qua

Là bạn đã cùng tôi đi qua những hối hả trong cuộc đời



Có một ngày chính là ngày hôm nay, hôm nay chính là “có một ngày” đó

Tôi nói ra lời cảm ơn bạn vẫn luôn giấu trong lòng, cùng bạn uống cạn một ly

Cạn tiếp một ly vĩnh cửu, uống vào sẽ sống muôn tuổi, hết năm này qua năm khác

Thời gian đã dừng lại, chúng ta đều đã trở về rồi, tôi rất nhớ các bạn, tôi chờ các bạn đến…”

Toàn văn hoàn.

Tâm sự cuối: Truyện thanh xuân vườn trường luôn chiếm một vị trí vững chắc trong tim mình, mình thích sự êm đềm nhẹ nhàng, cùng cảm giác tiếc nuối và bồi hồi mà truyện thanh xuân mang lại. Mỗi lần viết chữ hoàn cho một bộ thanh xuân, mình đều thấy buồn buồn thế nào ấy, rất khó tả, biết thế nhưng vẫn muốn làm những bộ thanh xuân, dù nhiều người nói làm thanh xuân nhiều quá sẽ nhàm, nhưng vẫn cứ thích thì biết làm sao? J)

Chính thức nói lời tạm biệt với những ngày tháng sống trong sự hường phấn của tình yêu bọ xít của Tư Ức và A Tuyển rồi, cảm ơn hai bạn nhiều lắm, mỗi lần ngồi edit lúc hai bạn hẹn hò hờn dỗi nhau mà vừa nổi da gà lại vừa cười như điên, đáng yêu lắm hai bạn ạ, xie xie. Tự dưng ngồi nhớ lại những lần hai bạn đi du lịch với nhau, lên sân thượng học bài, chen chúc đi chơi Noel, đi ngắm mưa sao băng, cả những lần ăn vụng chùi mép nữa chứ Thấy nhớ ghê gớm luôn ý, chắc phải đọc lại một lần nữa rồi

Tô Hàn nói đúng, không ai chịu đứng yên một chỗ đợi mình, mà mình cũng không có quyền bắt người ta phải đợi, bước ra xã hội được cái này mất cái kia, mấy ai may mắn có được tất cả đâu. Mình thích Lục Gia Diệp với Bồi Bồi ở bên nhau, nhưng nghĩ cảnh Tô Hàn hát một ca khúc hoài niệm ở concert trong lúc hai người bạn làm đám cưới, vẫn cảm thấy thương cậu ấy một chút.

Cảm ơn các cô đã đi cùng tôi từng chương truyện cho đến bây giờ, nhiều cô truyện nào cũng thấy có mặt tôi nhớ luôn rồi nhá Cả những bạn mới nữa nhưng cũng rất nhiệt tình, tương tác FB cũng tốt nữa, siêu vui một lần nữa cảm ơn các cô, hy vọng sẽ còn được nhìn thấy các cô ở những truyện khác, nếu forum CQH vẫn còn tồn tại lâu dài

yêu thương.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.