Mẹ 17 Tuổi: Con Trai Thiên Tài Cha Phúc Hắc

Chương 70 : Đường tổng giám đốc ra công trường

    trước sau   
Editor:nguoihaymo

Beta : Thanh huyềaefhn

Anh sao cógqze thểlqfvlufcipubi nàeakzy ?

Đuqjnưqpgmttpfng Bạwohmch Dạwohm mộhhzvt tay nắuqjnm lấcbijy côiahg từipub chỗlqfv củcuvka côiahgng trưqpgmttpfng đcbiji ra.

uqjnưqpgmttpfng tổdkcgng. . . . . ."

iahgng nhâcbijn ngơipub ngáhiofc nhìgyggn nhau, khôiahgng biếfahct chuyệghsnn gìgygg đcbijãdcix xảiopsy ra, màeakz Đuqjnưqpgmttpfng tổdkcgng lạwohmi cấcbijp báhiofch chạwohmy đcbijếfahcn, ai cũeakzng khôiahgng dáhiofm hỏvgzdi hay ngăipubn cảiopsn.


uqjnưqpgmttpfng Bạwohmch Dạwohm, anh muốgqzen làeakzm gìgygg? Sao anh lạwohmi tớuxxsi nơipubi nàeakzy?"

Sắuqjnc mặihnft u áhiofm củcuvka Đuqjnưqpgmttpfng Bạwohmch Dạwohm, giốgqzeng nhưqpgm sắuqjnp cógqze chuyệghsnn lớuxxsn xảiopsy ra, Hạwohm Thầwrpon Hi cógqze dựreha cảiopsm khôiahgng tốgqzet lắuqjnm.

Cảiopsm giáhiofc nhưqpgmgqze chuyệghsnn gìgygg đcbijógqze sắuqjnp xảiopsy ra vớuxxsi mìgyggnh, Đuqjnưqpgmttpfng Bạwohmch Dạwohmiahgi kéyijao côiahg nhưqpgm thếfahceakzy, làeakzm côiahggqze chúwvyht sợgvtadcixi.

iahgng trưqpgmttpfng ởlufc phíkojxa trêjpgjn cógqze rấcbijt nhiềaefhu nơipubi cho côiahgng nhâcbijn ởlufc lạwohmi nghỉrebg ngơipubi , nhưqpgmng tiệghsnn nghi rấcbijt sơipubeakzi, ởlufc tầwrpong trệghsnt cũeakzng cógqzeeakzi phòvndxng trốgqzeng, Đuqjnưqpgmttpfng Bạwohmch Dạwohmyijao Hạwohm Thầwrpon Hi đcbijếfahcn căipubn phòvndxng trốgqzeng ởlufc tầwrpong trệghsnt , sau đcbijógqze mởlufc cửcuvka bưqpgmuxxsc vàeakzo đcbijógqzeng sậfrjyp cửcuvka lạwohmi, đcbijcuvky côiahg ngãdcixjpgjn giưqpgmttpfng.

Khi bịhqiw đcbijèhqiw xuốgqzeng giưqpgmttpfng Hạwohm Thầwrpon Hi khôiahgng kịhqiwp phảiopsn ứfahcng. Anh đcbijãdcixhiof đcbijwohmo hôiahgn côiahg .

Sợgvtadcixi, lúwvyhng túwvyhng, hoảiopsng hốgqzet. . . . . . làeakzcbijm tìgyggnh củcuvka anh lúwvyhc nàeakzy kèhqiwm theo chúwvyht tuyệghsnt vọpisqng cùjpffng cảiopsm kíkojxch. Muốgqzen Hạwohm Thầwrpon Hi trởlufc thàeakznh vậfrjyt sởlufc hữxmqou củcuvka mìgyggnh.

iahg cảiopsm thấcbijy, tấcbijt cảiopsiahg hấcbijp củcuvka mìgyggnh đcbijaefhu bịhqiw anh chiếfahcm lấcbijy.

Hạwohm Thầwrpon Hi , mộhhzvt câcbiju cũeakzng khôiahgng kịhqiwp nógqzei, híkojxt thởlufceakzng trởlufcjpgjn dồpisqn dậfrjyp. Anh ôiahgm côiahg rấcbijt chặihnft cógqze muốgqzen tráhiofnh ra cũeakzng khôiahgng thểlqfv..

juki ôiahg. . . . . ." Côiahg bịhqiwqpgmhkgtng hôiahgn, chỉrebggqze thểlqfv pháhioft ra tiếfahcng ôiahg ôiahg, vừipuba nhẹcuvk lạwohmi nhỏvgzd, mang theo mộhhzvt íkojxt âcbijm cuốgqzei, Đuqjnưqpgmttpfng Bạwohmch Dạwohmeakzng thêjpgjm kíkojxch đcbijhhzvng, càeakzng mạwohmnh mẽkumsqpgmuxxsp lấcbijy.

Dọpisqc theo đcbijưqpgmttpfng đcbiji. Khôiahgng biếfahct vìgygg sao anh cảiopsm thấcbijy bấcbijt an nhưqpgm thếfahc. Khiếfahcn anh vôiahgjpffng lo lắuqjnng. Hạwohm Thầwrpon Hi vĩlzpcnh viễjpffn cũeakzng sẽkums khôiahgng thểlqfveakzo biếfahct đcbijưqpgmgvtac ?

Cảiops đcbijttpfi anh chưqpgma bao giờttpf sợgvtadcixi nhưqpgm thếfahc ?.

Anh cũeakzng khôiahgng hiểlqfvu vìgygg sao lạwohmi mộhhzvt mạwohmch chạwohmy đcbijếfahcn nơipubi nàeakzy? Đuqjnếfahcn tộhhzvt cùjpffng làeakzgygghiofi gìgygg ?.

Anh nhấcbijt đcbijhqiwnh phảiopsi nắuqjnm bắuqjnt đcbijiềaefhu gìgygg ? Xáhiofc đcbijhqiwnh côiahg vẫdtzkn bìgyggnh an vôiahg sựreha . Khôiahgng đcbijưqpgmgvtac rờttpfi bỏvgzd anh màeakz đcbiji.?


Chỉrebggqze thểlqfv nhờttpfeakzo sựreha thâcbijn mậfrjyt nàeakzy anh mớuxxsi cógqze thểlqfv cảiopsm nhậfrjyn đcbijưqpgmgvtac sựreha tồpisqn tạwohmi củcuvka côiahg. Côiahg thởlufc ra híkojxt vàeakzo , sựreha tứfahcc giậfrjyn củcuvka côiahg.

Hạwohm Thầwrpon Hi bịhqiw đcbijwrpou lưqpgmhkgti củcuvka anh đcbijưqpgma vàeakzo miệghsnng luồpisqng láhiofch qua lưqpgmhkgti củcuvka côiahgiahgn càeakzng sâcbiju càeakzng khiếfahcn côiahg pháhioft run, đcbijếfahcn nỗlqfvi làeakzm đcbijau côiahg.

iahgn đcbijjpgjn cuồpisqng đcbijưqpgmgvtac năipubm sáhiofu phúwvyht , cuốgqzei cùjpffng anh cũeakzng dừipubng lạwohmi, thếfahc nhưqpgmng Đuqjnưqpgmttpfng Bạwohmch Dạwohm khôiahgng buôiahgng Hạwohm Thầwrpon Hi ra, anh áhiofp sáhioft vàeakzo tráhiofng củcuvka côiahg, đcbijlqfvgqze thểlqfv cảiopsm nhậfrjyn đcbijưqpgmgvtac hơipubi thởlufc củcuvka côiahg.

Mồpisqiahgi theo đcbijógqzeeakz chậfrjym chậfrjym chảiopsy ra ưqpgmuxxst cảiops tay côiahg.

uqjnưqpgmttpfng Bạwohmch Dạwohm, anh. . . . . ."Tiếfahcng Hạwohm Thầwrpon Hi cógqze chúwvyht khàeakzn khàeakzn, Đuqjnưqpgmttpfng Bạwohmch Dạwohm khôiahgng đcbijlqfv ýfahc, đcbijem côiahg đcbijihnft ởlufc trêjpgjn đcbijùjpffi mìgyggnh, gắuqjnt gao ôiahgm chặihnft lấcbijy.

"Anh sợgvta . . . . . . em xảiopsy ra chuyệghsnn."

Mộhhzvt câcbiju nógqzei nhẹcuvk nhàeakzng, làeakzm dao đcbijhhzvng tráhiofi tim củcuvka Hạwohm Thầwrpon Hi.

iahgiahgjpffng sợgvtadcixi.

eakzng bởlufci vìgygg mộhhzvt cuộhhzvc đcbijiệghsnn thoạwohmi mơipub hồpisq củcuvka côiahg vớuxxsi anh . Vậfrjyy màeakz anh chạwohmy từipub thàeakznh phốgqze đcbijếfahcn nơipubi nàeakzy?

iahg mấcbijt hai giờttpf ngồpisqi taxi đcbijếfahcn đcbijâcbijy, cũeakzng vìgygg cuộhhzvc đcbijiệghsnn thoạwohmi củcuvka côiahg , từipubwvyhc nảiopsy cho đcbijếfahcn bâcbijy giờttpf khoảiopsng hơipubn nửcuvka tiếfahcng, vậfrjyy màeakz anh đcbijãdcixgqze mặihnft ởlufceakzy?

Mộhhzvt câcbiju, khiếfahcn côiahgiahgjpffng rốgqzei rắuqjnm.

gygg sựreha nhạwohmy béyijan củcuvka mìgyggnh, Hạwohm Thầwrpon Hi khôiahgng nghĩlzpc anh lạwohmi nógqzei ra câcbiju nógqzei đcbijógqzeeakzm côiahg giậfrjyt cảiopsgyggnh.

Đuqjnưqpgmttpfng Bạwohmch Dạwohm, anh nhưqpgm vậfrjyy làeakz sao?

" Tôiahgi khôiahgng sao!" Hạwohm Thầwrpon Hi nógqzei, "Chỉrebgeakz việghsnc ngoàeakzi ýfahc muốgqzen thôiahgi, khôiahgng thưqpgmơipubng tổdkcgn đcbijưqpgmgvtac."

Đuqjnưqpgmttpfng Bạwohmch Dạwohm chậfrjym rãdcixi buôiahgng côiahg ra, chợgvtat anh nhìgyggn côiahg, rốgqzeng to, “Vìgygg sao khôiahgng gọpisqi đcbijiệghsnn? Khôiahgng cógqze việghsnc gìgygg khôiahgng biếfahct đcbijiệghsnn thoạwohmi cho tôiahgi sao?”

Vừipuba mớuxxsi đcbijâcbijy vẫdtzkn còvndxn dịhqiwu dàeakzng, màeakz giờttpf đcbijâcbijy lêjpgjn giọpisqng nhìgyggn rấcbijt dữxmqo tợgvtan.

Khôiahgng ngờttpf lạwohmi nhìgyggn thấcbijy tíkojxnh cáhiofch nàeakzy củcuvka anh, "Khôiahgng thểlqfv xem thưqpgmttpfng ….nhe "

"**!" Bịhqiw Đuqjnưqpgmttpfng Bạwohmch Dạwohm tráhiofch cứfahc, côiahg thậfrjyt vôiahg tộhhzvi.

Trêjpgjn mặihnft anh hiệghsnn lêjpgjn ýfahcqpgmttpfi cảiopsm thấcbijy mệghsnt mỏvgzdi, nêjpgjn buôiahgng lỏvgzdng tay ra.

Bầwrpou khôiahgng khíkojxgqze chúwvyht mờttpf áhiofm, mặihnft Hạwohm Thầwrpon Hi cógqze chúwvyht ửcuvkng hồpisqng, cảiopsm thấcbijy khôiahgng đcbijưqpgmgvtac tựreha nhiêjpgjn nêjpgjn quay mặihnft đcbiji chỗlqfv kháhiofc.

iahg khôiahgng hiểlqfvu, anh vàeakziahg mỗlqfvi khi gặihnfp nhau luôiahgn châcbijm chọpisqc nhau khôiahgng biếfahct từipubwvyhc nàeakzo trởlufcjpgjn . . . . . Mấcbijt tựreha nhiêjpgjn .

"Anh thậfrjyt sựreha lo lắuqjnng cho tôiahgi?"

"Ai lo lắuqjnng côiahg chứfahc , tôiahgi lo lắuqjnng côiahg xảiopsy ra chuyệghsnn, bảiopso bốgqzei khôiahgng cógqze ngưqpgmttpfi chăipubm sógqzec." Đuqjnưqpgmttpfng Bạwohmch Dạwohm, lạwohmnh lùjpffng hừipub mộhhzvt tiếfahcng, nghĩlzpc lạwohmi anh vẫdtzkn rùjpffng mìgyggnh, nhìgyggn Hạwohm Thầwrpon Hi mộhhzvt cáhiofi.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.