Mẹ 17 Tuổi: Con Trai Thiên Tài Cha Phúc Hắc

Chương 179 : Hạ Thiên có phải con tôi hay không? (3)

    trước sau   
Edtior: thanh huyềwqqmn

Mắotdqt phiếuolpm hồycsyng, lệdotq chưekwia khôbsyz.

vchwưekwifabmng, anh rốqnmtt cuộyaiwc tỉildunh rồycsyi, em lo lắotdqng gầblfwn chếuolpt, anh thếuolpndtgo trúgqbvng đllirfbthn." Tưekwiblfwng Tuệdotq đllirxkno anh, nghĩbypxilduu báycxqc sĩbypx, Đvchwưekwifabmng Bạfbthch Dạfbthfbthm môbsyzi, "Em tạfbthi sao lạfbthi ởblfw chỗgqbvndtgy?"

Đvchwãwacm qua mộyaiwt đllirêildum, ngoàndtgi cửwbesa sổccjz trởblfwildun trắotdqng.

"Anh trúgqbvng đllirfbthn nằlsnum việdotqn, em đllirưekwiơziimng nhiêildun phảribfi ởblfw chỗgqbvndtgy chiếuolpu cốqnmt(chăxqmim sócqgoc) anh." Tưekwiblfwng Tuệdotq đllirưekwiơziimng nhiêildun nócqgoi, "Anh cócqgo thấdrxoy khôbsyzng thoảribfi máycxqi ởblfw đllirâhmlnu khôbsyzng? Em đlliri kêilduu báycxqc sĩbypxcqgo đllirưekwikxggc hay khôbsyzng?”

"Khôbsyzng cầblfwn!" Đvchwưekwifabmng Bạfbthch Dạfbth lạfbthnh lùekwing nócqgoi, môbsyzi mífbthm chặtcxot xẹdfsyt qua mộyaiwt mạfbtht cảribfm giáycxqc máycxqt.


Bếuolpn tàndtgu mộyaiwt màndtgn, vôbsyzekwing rõcfvkndtgng.

Hạfbth Thầblfwn Hi vìkxgg sao cócqgo thâhmlnn thủhtco lợkxggi hạfbthi nhưekwi vậfabmy, Hạfbth Thiêildun rốqnmtt cuộyaiwc cócqgo phảribfi làndtg con anh hay khôbsyzng, Hạfbth Thầblfwn Hi nócqgoi côbsyz mấdrxot trífbth nhớuolp, rốqnmtt cuộyaiwc làndtg thậfabmt hay giảribf, tấdrxot cảribffbthbgrsn, anh muốqnmtn biếuolpt, đllirâhmlny tộyaiwt cùekwing làndtg chuyệdotqn gìkxgg xảribfy ra.

Anh cócqgo dựtcxo cảribfm, châhmlnn tưekwiuolpng cũuhlmng sẽjvqw khôbsyzng hoàndtgn mỹwbes.

vchwưekwifabmng, anh đllirang suy nghĩbypxkxgg?" Thầblfwn sắotdqc củhtcoa anh lãwacmnh lệdotq, giốqnmtng nhưekwibsyzndtg ngưekwifabmi trong suốqnmtt, trong lòmcspng Tưekwiblfwng Tuệdotq mộyaiwt trậfabmn hoảribfng loạfbthn, Đvchwưekwifabmng Bạfbthch Dạfbth, anh rốqnmtt cuộyaiwc đllirang suy nghĩbypxkxgg, cócqgo phảribfi hay khôbsyzng đllirang suy nghĩbypx mẹdfsy con bọtcxon họtcxo.

"Em đlliri vềwqqm trưekwiuolpc đlliri." Đvchwưekwifabmng Bạfbthch Dạfbthcqgoi, nhìkxggn vềwqqm phífbtha Tưekwiblfwng Tuệdotq, xem ra, côbsyz bồycsyi anh mộyaiwt đllirêildum.

"Em muốqnmtn ởblfw lạfbthi chăxqmim sócqgoc anh, anh bịjkla thưekwiơziimng, Đvchwưekwifabmng, đllirervpng đlliruổccjzi em đlliri.” Hai mắotdqt Tưekwiblfwng Tuệdotq đllirndtgm lệdotq, vôbsyzekwing đllirau lòmcspng, "Anh sao cócqgo thểahfrkxgg ngưekwifabmi khôbsyzng liêildun quan đlliri mạfbtho hiểahfrm, chuyệdotqn nàndtgy em nghe Lâhmlnm Nhiêildun nócqgoi, quáycxq mạfbtho hiểahfrm ."

"Hạfbth Thầblfwn Hi cùekwing con trai côbsyz ta mắotdqc mớuolpkxgg tớuolpi anh, tạfbthi sao muốqnmtn đlliri cứxbvvu bọtcxon họtcxo, anh biếuolpt thiếuolpu chúgqbvt nữjklaa anh mấdrxot mạfbthng khôbsyzng?”

dfsy trong mắotdqt Tưekwiblfwng Tuệdotq, Hạfbth Thầblfwn Hi cùekwing Hạfbth Thiêildun chífbthnh làndtg mộyaiwt tai họtcxoa, chuyêildun môbsyzn pháycxqekwi hạfbthnh phúgqbvc củhtcoa côbsyz, côbsyz hậfabmn khôbsyzng thểahfr cho bọtcxon họtcxo toàndtgn bộyaiw biếuolpn mấdrxot, Trưekwiơziimng Phi Hổccjz khôbsyzng cócqgo giếuolpt bọtcxon họtcxo, thựtcxoc sựtcxondtg đlliráycxqng tiếuolpc.

Đvchwưekwifabmng Bạfbthch Dạfbth lạfbthnh lùekwing cưekwifabmi, "Tưekwiblfwng Tuệdotq, nếuolpu bọtcxon họtcxoekwing anh khôbsyzng quan hệdotq, em cùekwing anh càndtgng khôbsyzng quan hệdotq."

Sắotdqc mặtcxot Tưekwiblfwng Tuệdotq trắotdqng nhợkxggt, cócqgo chúgqbvt thẹdfsyn quáycxqcqgoa giậfabmn, "Chúgqbvng ta sẽjvqw phảribfi kếuolpt hôbsyzn, em làndtgbsyzn thêildu củhtcoa anh, anh thếuolpndtgo đlliráycxqnh đllirycsyng em cũuhlmng bọtcxon họtcxo.”

"Kếuolpt hôbsyzn?" Ýdotqekwifabmi Đvchwưekwifabmng Bạfbthch Dạfbth lạfbthnh hơziimn, anh đllirãwacmcqgoi bao nhiêilduu lầblfwn, hôbsyzn lễdotqndtgy, anh cựtcxo tuyệdotqt, làndtg bọtcxon họtcxokxggnh nguyệdotqn tựtcxoekwiuolpc lấdrxoy nhụbjcrc, đllirãwacm nhưekwi vậfabmy, anh cũuhlmng lưekwifabmi nhiềwqqmu lờfabmi, mấdrxot mặtcxot cũuhlmng khôbsyzng phảribfi anh.

"Ngưekwifabmi Đvchwưekwifabmng gia n, cócqgo ngưekwifabmi đllirãwacm tớuolpi sao?" Đvchwưekwifabmng Bạfbthch Dạfbthekwifabmi cùekwing côbsyzhmlny dưekwia vấdrxon đllirwqqm kếuolpt hôbsyzn, trầblfwm giọtcxong hỏxpzki.

ekwiblfwng Tuệdotq nghĩbypx nghĩbypx, cắotdqn cắotdqn môbsyzi, "Mộyaiwt mìkxggnh Phong cócqgo qua.”




Ngụbjcr ýdjcb, Đvchwưekwifabmng lãwacmo cũuhlmng khôbsyzng thèziimm đllirahfr ýdjcb.

Đvchwưekwifabmng Bạfbthch Dạfbthekwifabmi lạfbthnh, áycxqnh mắotdqt càndtgng lệdotq, Đvchwưekwifabmng lãwacmo tớuolpi hay khôbsyzng, anh khôbsyzng quan tâhmlnm, anh nhưekwi chếuolpt ởblfw bệdotqnh việdotqn, sẽjvqw chỉildundtgm ôbsyzng vừervpa lòmcspng đllirdfsyp ýdjcb, ôbsyzng dùekwi cho đllirếuolpn quan tâhmlnm, cũuhlmng làndtg quan tâhmlnm anh lúgqbvc nàndtgo chếuolpt.

"Anh biếuolpt, em đlliri vềwqqm trưekwiuolpc." Đvchwưekwifabmng Bạfbthch Dạfbthcqgoi, kéqnmto kim tiêildum trêildun mu bàndtgn tay xuốqnmtng.

ekwiblfwng Tuệdotqbsyz to, "Anh làndtgm cáycxqi gìkxgg?"

vchwi, anh muốqnmtn mộyaiwt mìkxggnh.” Đvchwưekwifabmng Bạfbthch Dạfbthcqgoi, khẽjvqw đlliryaiwng vếuolpt thưekwiơziimng trêildun vai, hơziimi nhífbthu màndtgy, Tưekwiblfwng Tuệdotq cắotdqn môbsyzi, cảribfm thấdrxoy vôbsyzekwing nan kham, anh bịjkla thưekwiơziimng, vìkxgg sao khôbsyzng cho côbsyz chăxqmim sócqgoc.

bsyz vớuolpi anh màndtgcqgoi, cứxbvv nhưekwi vậfabmy cócqgouhlmng đllirưekwikxggc màndtg khôbsyzng cócqgouhlmng khôbsyzng sao?

Sau khi Tưekwiblfwng Tuệdotq rờfabmi đlliri, cócqgo mộyaiwt y táycxq tiếuolpn vàndtgo, Đvchwưekwifabmng Bạfbthch Dạfbth hỏxpzki, "Hạfbth Thầblfwn Hi ởblfw phòmcspng bệdotqnh nàndtgo?"

"Anh nócqgoi vịjkla tiểahfru thu cũuhlmng anh sao? Côbsyzdrxoy ởblfw trêildun lầblfwu." Côbsyz y táycxqcqgoi.

Lầblfwu trêildun lầblfwu dưekwiuolpi đllirwqqmu làndtg phòmcspng VIP, sau khi Đvchwưekwifabmng Bạfbthch Dạfbth đlliruổccjzi y táycxq đlliri rồycsyi, lêildun lầblfwu, tầblfwng trệdotqt rấdrxot ífbtht ngưekwifabmi, tầblfwng nàndtgy giốqnmtng nhưekwi khôbsyzng cócqgo ngưekwifabmi, mớuolpi ra thang máycxqy liềwqqmn nhìkxggn thấdrxoy Hạfbth bảribfo bốqnmti cầblfwm mộyaiwt bìkxggnh thủhtcoy tiếuolpn phòmcspng bệdotqnh.

Ádcnwnh mắotdqt Đvchwưekwifabmng Bạfbthch Dạfbth mềwqqmm nhũuhlmn, cũuhlmng theo béqnmt đlliri vàndtgo.

vchwưekwifabmng tiêildun sinh..." Hạfbth bảribfo bốqnmti mỉildum cưekwifabmi cùekwing anh chàndtgo hỏxpzki, "Cháycxqu đllirang muốqnmtn xuốqnmtng lầblfwu nhìkxggn nhìkxggn ngàndtgi, vếuolpt thưekwiơziimng củhtcoa ngàndtgi thếuolpndtgo?"

.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.