Mẹ 17 Tuổi: Con Trai Thiên Tài Cha Phúc Hắc

Chương 103 : Thân phận bảo bối được đưa ra ánh sáng

    trước sau   
Editor: thanh huyềnygtn

Đznccxagtt nhiêqeivn, mộxagtt đqjlxrlgvo lựgxojc đqjlxxagtt ngộxagtt xen vàienbo bọnygtn họnygtpjlfi chuyệgrpwn, "Đznccưhmlekcrung, anh thếqkihienbo đqjlxiaej cho em thấkhvjt vọnygtng?”

Hai ngưhmlekcrui quay đqjlxskvgu, chỉgpgb thấkhvjy ászjbnh mắdcget Tưhmleapvwng Tuệgrpw thốdftang khổhoem, nhưhmleqeivn ászjbn bàienbn nhìjqcrn bọnygtn họnygt, con ngưhmleơnygti nưhmlekgyvc mắdcget lưhmleng tròmiivng lópjlfe ra, lớkgyvp trang đqjlxiểiaejm cũnilgng che khôoubsng lấkhvjp đqjlxưhmleshxgc vẻnqwx tiềnygtu tụpjlfy tászjbi nhợshxgt củmiiva côoubs, nhưhmle bịnngf ngưhmlekcrui hung hăxagtng đqjlxászjbnh mấkhvjy cászjbi tászjbt.

"Chúbuxeng ta thászjbng sau sẽkgyv phảwdqai kếqkiht hôoubsn, anh tạrlgvi sao cópjlf thểiaej nhưhmle thếqkih vớkgyvi em.” Nưhmlekgyvc mắdcget Tưhmleapvwng Tuệgrpw trưhmleshxgt xuốdftang, đqjlxxagtt nhiêqeivn théiridt chópjlfi tai, "Anh tạrlgvi sao cópjlf thểiaej nhưhmle thếqkih vớkgyvi em."

pjlf mấkhvjy ngưhmlekcrui nghe thấkhvjy tiếqkihng củmiiva côoubs, tòmiivmiiv nhìjqcrn qua.

Mộxagtt màienbn nàienby, thậqeivt sựgxoj quászjb khópjlf coi.


Hạrlgv Thầskvgn Hi vôoubsxwlhm lạrlgvi ởapvwhmlekgyvi gốdftac câxwlhy ngọnygtc lan, xoay ngưhmlekcrui muốdftan rờkcrui khỏrlgvi, Tưhmleapvwng Tuệgrpw chợshxgt héiridt lớkgyvn, "Hạrlgv Thầskvgn Hi, côoubs đqjlxntgvng lạrlgvi!"

Đznccưhmlekcrung Bạrlgvch Dạrlgvpjlfi, "Đznccmiiv rồqunei, chuyệgrpwn củmiiva chúbuxeng ta, tựgxoj chúbuxeng ta giảwdqai quyếqkiht, cùahqpng côoubskhvjy khôoubsng cópjlf quan hệgrpw."

hmleapvwng Tuệgrpwhmlekcrui lạrlgvnh, "Đznccưhmlekcrung Bạrlgvch Dạrlgv, anh thếqkihienbo lạrlgvi nhẫodamn tâxwlhm nhưhmle vậqeivy, em vìjqcr anh trảwdqa giászjb tấkhvjt cảwdqa, đqjlxshxgi bảwdqay năxagtm, anh lạrlgvi nópjlfi muốdftan yêqeivu ngưhmlekcrui phụpjlf nữrsoiienby, vìjqcr sao?"

qeivn cạrlgvnh cópjlf ngưhmlekcrui chỉgpgb trỏrlgv, Đznccưhmlekcrung Bạrlgvch Dạrlgv hoa tâxwlhm ngưhmlekcrui nàienbo khôoubsng biếqkiht, phong lưhmleu thàienbnh tíyvefnh, ba ngàienby hai lầskvgn lêqeivn đqjlxskvgu bászjbo chíyvef tiêqeivu khiểiaejn, Tưhmleapvwng Tuệgrpw cho tớkgyvi bâxwlhy giờkcru đqjlxnygtugiảwdqaxwlhm vờkcru đqjlxiếqkihc, lầskvgn nàienby thếqkihienbo đqjlxxagtt nhiêqeivn khôoubsng cảwdqam thấkhvjy đqjlxưhmleshxgc nászjbo.

Mọnygti ngưhmlekcrui đqjlxnygtu rấkhvjt kinh ngạrlgvc, nghịnngf luậqeivn nhao nhao, cùahqpng xem cuộxagtc vui.

Trầskvgn Dưhmleơnygtng cũnilgng vui sưhmlekgyvng khi ngưhmlekcrui khászjbc gặgxojp họnygta, anh đqjlxãxagtpjlfi, Đznccưhmlekcrung Bạrlgvch Dạrlgv mộxagtt ngàienby nàienbo đqjlxópjlf sẽkgyv thua trêqeivn ngưhmlekcrui phụpjlf nữrsoi, ai bảwdqao anh ta coi phụpjlf nữrsoi khôoubsng làienbjqcr.

"Chuyệgrpwn củmiiva tôoubsi, khôoubsng cầskvgn giảwdqai thíyvefch vớkgyvi côoubs.” Sắdcgec mặgxojt Đznccưhmlekcrung Bạrlgvch Dạrlgv lạrlgvnh lùahqpng nghiêqeivm nghịnngf, ngưhmlekcrui càienbng ngàienby càienbng nhiềnygtu, anh cũnilgng khôoubsng muốdftan cùahqpng Tưhmleapvwng Tuệgrpwxwlhy dưhmlea.

Ngưhmlekcrui ngoàienbi đqjlxqunen đqjlxrlgvi chuyệgrpwn nhảwdqam, Đznccưhmlekcrung đqjlxrlgvi thiếqkihu xưhmlea nay khôoubsng đqjlxiaejienbo mắdcget.

Chỉgpgbienb, anh khôoubsng muốdftan làienbm tròmiiv tiêqeivu khiểiaejn miễurmin phíyvef.

hmleapvwng Tuệgrpwhmlekcrui lạrlgvnh, lau nưhmlekgyvc mắdcget, "Anh phong lưhmleu thàienbnh tíyvefnh, khôoubsng cópjlf vấkhvjn đqjlxnygt, em vẫodamn luôoubsn khoan dung anh, em muốdftan, sau khi kếqkiht hôoubsn anh sẽkgyv an phậqeivn, thôoubsi khôoubsn dâxwlhy dưhmlea vớkgyvi phụpjlf nữrsoi, chơnygti mộxagtt chúbuxet khôoubsng sao cảwdqa, dùahqpng chúbuxet tiềnygtn cópjlf thểiaej đqjlxuổhoemi đqjlxi, dùahqp sao chơnygti gászjbi cũnilgng phảwdqai trảwdqa tiềnygtn.”

Sắdcgec mặgxojt Đznccưhmlekcrung Bạrlgvch Dạrlgv lậqeivp tứntgvc trầskvgm xuốdftang, nguy hiểiaejm nhìjqcrn Tưhmleapvwng Tuệgrpw, Hạrlgv Thầskvgn Hi khôoubsng biểiaeju cảwdqam gìjqcr, dấkhvju hiệgrpwu nổhoemi giậqeivn cũnilgng khôoubsng cópjlf.

Trầskvgn Dưhmleơnygtng nhíyvefu màienby, lờkcrui nàienby thựgxojc sựgxojpjlfi rấkhvjt khópjlf nghe, côoubsmiivn làienb thiêqeivn kim thịnngf trưhmleapvwng.

"Tưhmleapvwng Tuệgrpw, câxwlhm miệgrpwng!" Đznccưhmlekcrung Bạrlgvch Dạrlgv quászjbt chópjlfi tai.


hmleapvwng Tuệgrpw cảwdqa giậqeivn nópjlfi, "Em nópjlfi khôoubsng đqjlxúbuxeng sao? Anh muốdftan tìjqcrm phụpjlf nữrsoi, sao khôoubsng tìjqcrm ngưhmlekcrui khászjbnygtn mộxagtt chúbuxet, lạrlgvi tìjqcrm loạrlgvi phụpjlf nữrsoi chưhmlea kếqkiht hôoubsn màienb đqjlxãxagtpjlf con, ngưhmlekcrui phụpjlf nữrsoi khôoubsng biếqkiht kiềnygtm chếqkih?”

Hạrlgv Thầskvgn Hi cứntgvng đqjlxkcru, lạrlgvi cấkhvjp tốdftac che giấkhvju cứntgvng ngắdcgec củmiiva mìjqcrnh, vẫodamn nhưhmlenilghmlekcrui đqjlxếqkihn ngọnygtt ngàienbo.

Đznccưhmlekcrung Bạrlgvch Dạrlgv giậqeivt mìjqcrnh, chưhmlea kếqkiht hôoubsn sinh con?

pjlf ýazjujqcr?

hmleapvwng Tuệgrpw vừybina nhìjqcrn sắdcgec mặgxojt Đznccưhmlekcrung Bạrlgvch Dạrlgv liềnygtn biếqkiht, anh khôoubsng biếqkiht chuyệgrpwn nàienby, lậqeivp tứntgvc trong lòmiivng vui vẻnqwx, côoubs thốdftang khổhoempjlfi, "Đznccưhmlekcrung, anh bịnngf ngưhmlekcrui phụpjlf nữrsoiienby lừybina, anh cho làienboubs ta làienb ngưhmlekcrui tốdftat sao? Côoubs ta khôoubsng phảwdqai, con trai côoubs ta đqjlxang họnygtc tiểiaeju họnygtc, vịnngf thàienbnh niêqeivn đqjlxãxagt sinh đqjlxntgva nhỏrlgv, côoubs ta căxagtn bảwdqan khôoubsng phảwdqai ngưhmlekcrui phụpjlf nữrsoi tốdftat, ai biếqkiht quászjb khứntgv đqjlxãxagt từybinng xảwdqay ra chuyệgrpwn gìjqcr, côoubs ta chẳbuxeng qua nhìjqcrn trúbuxeng tiềnygtn củmiiva anh, muốdftan lừybina gạrlgvt tiềnygtn củmiiva anh màienb thôoubsi.”

Ázzlfnh mắdcget Đznccưhmlekcrung Bạrlgvch Dạrlgv chậqeivm rãxagti chốdftang lạrlgvi ászjbnh mắdcget Hạrlgv Thầskvgn Hi, con ngưhmleơnygti thâxwlhm thúbuxey tàienb mịnngf, giópjlfxagto ngưhmleng tụpjlf, anh mộxagtt chữrsoi mộxagtt nópjlfi, trầskvgm giọnygtng hỏrlgvi, "Hạrlgv Thiêqeivn làienb con trai củmiiva côoubs?"

Hạrlgv Thầskvgn Hi biếqkiht sựgxojjqcrnh giấkhvju giếqkihm khôoubsng đqjlxưhmleshxgc, gậqeivt gậqeivt đqjlxskvgu, "Béirid đqjlxíyvefch thựgxojc làienb con trai ruộxagtt củmiiva tôoubsi.”

"Vìjqcr sao côoubs chưhmlea bao giờkcrupjlfi cho tôoubsi biếqkiht?" Đznccưhmlekcrung Bạrlgvch Dạrlgv nắdcgem chặgxojt nắdcgem tay, trong lòmiivng cópjlf mộxagtt cỗxrti tứntgvc giậqeivn. Anh càienbng phẫodamn nộxagt, sắdcgec mặgxojt lạrlgvi làienbqeivn lặgxojng, thậqeivm chíyvefmiivn cưhmlekcrui đqjlxếqkihn rấkhvjt tao nhãxagt.

Hạrlgv Thầskvgn Hi nópjlfi, "Đznccưhmlekcrung tổhoemng, làienb chíyvefnh anh hiểiaeju lầskvgm con trai tôoubsi thàienbnh em trai tôoubsi, cũnilgng khôoubsng phảwdqai làienboubsi khôoubsng nópjlfi cho anh châxwlhn tưhmlekgyvng.”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.