Kiếm Phá Thương Khung

Chương 442 : Tất cả là ma ta tại sao phải làm phật

    trước sau   
Hoa Phong ban đầu chi muốn đem đám võ giả đánh cướp, nhưng không ngờ lại tao ngộ Hàn Băng Linh, người mà trước đó theo Hoa Nhi là đã bị Ma Nhân ám hại. Chuyện xảy ra phi thường ngoài dự tính, nhưng lại mang đến cho Hoa Phong sự kích động khôn cùng.

Hắn vốn còn muốn làm bộ lạnh nhạt một phen, nhưng cuối cùng không thể áp chế, đem nàng ôm chặt.

Sự tưởng nhớ của hắn đối với nàng, mặc dù chưa bao giờ biểu hiện, nhưng lại không gì có thể diễn đạt.

Về phía Hàn Băng Linh, nàng cũng là thập phần vui vẻ. Với nàng mà nói, gặp được Hoa Phong còn trân quý hơn gặp bảo vật vô số lần.

...

- Ngươi làm sao nhận ra ta?


Bị Hoa Phong vạch trần, Hàn Băng Linh không tiếp tục lại giả bộ, tuy nhiên nội tâm vẫn là không phục.

Phải biết thuật cải trang của nàng dù là Bán Tiên cũng khó lòng nhìn ra đến một sơ hở. Nhưng cuối cùng vẫn bị Hoa Phong nhìn thấu, chuyện này khiến nàng buồn bực không thôi.

Vốn còn muốn trêu chọc hắn một phen, nhưng là không được.

- Nếu ngay đến thê tử cũng nhận không ra, ta còn xứng làm phu quân sao?

Hoa Phong một bên gắt gao ôm chặt Hàn Băng Linh, một bên trả lời câu hỏi của nàng.

Nàng cải trang quả thật đã đạt đến trình độ đăng phong tạo cực, ngay đến Thiên Địa Quyết cũng bị nàng qua mặt, thậm chí cả trực giác cũng bị đánh lừa.

Chỉ có điều Hoa Phong ánh mắt vẫn là cực kỳ tinh. Chính động tác cử chỉ và phát ngôn của nàng đã đem nàng bán đứng, đồng thời giúp hắn một phen đại kinh hỉ.

- Ngươi vẫn tính là lợi hại!

Hoa Phong không nói nhiều, bất quá vừa đủ để Hàn Băng Linh hiểu chuyện.

Có thể từ động tác, lại đem nàng nhìn thấu, chứng tỏ hắn không có quên nàng.

Nghĩ đén đây Hàn Băng Linh nội tâm tràn đầy mật ngọt.

Còn một chuyện nàng không có nói ra, đó là nếu Hoa Phong thật không nhìn thấy nàng,nàng liền đem hắn cạch mặt a.

Hoa Phong lúc này đang thầm than bản thân vận khí quá tốt.


Cớ là vừa rồi Hàn Băng Linh nếu không đột nhiên ngang ngược, hắn liền xem nàng như bao võ giả khác, trực tiếp đi cướp, thậm chí chém giết. Nghĩ đến đây Hoa Phong lông tơ cả người liền một trận dựng đứng.

...

Hai người sau một trận đối thoại liền im lặng, mỗi người đều có một suy nghĩ riêng, nhưng hành động là giống nhau, hướng đôi phương gắt gao ôm lấy, hệt như dính chặt một chỗ, không một dấu hiệu nào cho thấy sẽ tách ra.

Những tưởng khoảnh khắc kỳ diệu sẽ còn kéo dài, thì Hàn Băng Liền rời khỏi Hoa Phong.

Nàng không có đi đâu, mà chỉ là cùng hắn bốn mắt nhìn nhau.

Không lại để Hoa Phong kịp nhíu mày, nàng nói.

- Ngươi làm sao lại trở thành đại ác ma, vả lại còn rất thích làm ăn cướp?

Nàng vừa nói ánh mắt vừa hiện lên lo lắng, kèm theo chút thất vọng.

Hoa Phong chém giết thiên tài, tàn sát vài chục vạn võ giả, hung danh đúng là không thể nào áp chế.

Hắn hung danh không chỉ là quá lớn, còn trực tiếp đắc đội rất nhiều thế lực cường đại. Như vậy khó thoát khỏi bị vô số cường địch đuổi giết.

Thậm chí với danh đại ác ma, hắn còn là địch của thiên hạ, bị người người truy sát. Tùy thời có thể mất mạng.

Sự nguy hiểm mà Hoa Phong phải đối mặt khiến nàng lo lắng không yên.

Thế nhưng thứ làm nàng thất vọng đó là, hắn không ngờ đã thay đổi. Từ một người bình thường, trở thành ác ma giết người không chớp mắt.


Nàng không cần hắn chính khí ngập trời, chỉ cần hắn không quá hiếu sát thiết huyết máu tanh, nhưng rốt cuộc mọi chuyện đã không thể vãn hồi, Hoa Phong hiện tại đã không còn là Hoa Phong mà nàng biết.

Nếu không phải hắn đối với nành quá quan trọng, có lẽ đã không thèm nhìn mặt. Bởi đơn giản những chuyện hắn làm thật khó có thể chấp nhận.

Không thể cùng hẳn ngoảnh mặt, nàng mới cần hắn cho một lời giải thích, dù có hợp lý hay không cũng là cái cớ để nàng đem ra tự an ủi chính mình.

- Ta không đủ mạnh để bảo đảm người thân an toàn, thì ta phải tàn nhẫn để khiến người kiêng kỵ!

Hoa Phong là gần như đọc được hết suy nghĩ của Hàn Băng Linh. Thế nên nàng vừa dứt lời, hắn không cần suy nghĩ liền nói ngay.

Nếu lương thiện, có thể chấn nhiếp cường địch, hắn không ngại làn hào kiệt một phen. Nhưng tất cả chỉ là người si nói mộng.\n- Đây là nguyên nhân ngươi không cố kỵ đem người chém giết! Nhưng ngươi có biết một khi ra khỏi nơi này, sẽ có bao nhiêu người chờ lấy mạng ngươi?

Hàn Băng Linh vốn dĩ cho rằng Hoa Phong sẽ đưa ra lý do nào đó để biện minh, thế nhưng câu trả lời của hắn là khiến nàng chấn động.

Nàng không ngờ hắn vì người thân, mà không tiếc đi ngược nhân sinh, trở nên tàn nhẫn.

Một khi cái ác, vượt quá xa tâm lý chịu đựng thì tất nhiên không kẻ nào dám không kiêng kỵ. Chỉ cần Hoa Phong không chết, những người có liên quan đến hắn liền không ai dám trêu vào.

Tuy nhiên, không trêu vào chỉ là những người có quan hệ, còn hắn sẽ đối mặt sự truy giết cùng trời cuối đất.

Tính mạng vì vậy mà vô cùng nguy hiểm, chẳng khác nào chỉ mành treo chuông.

Thế giới này tuy rằng không có luật pháp, nhưng có một chuyện còn đáng sợ hơn luật pháp, đó là ma đầu không được phép tồn tại.

Hoa Phong một khi có mệnh hệ gì, tất cả người thân của hắn liền khó mà sống nổi. Không chỉ bi thương thống khổ, mà còn bị thiên hạ đuổi giết, diệt cỏ phải diệt tận gốc, đạo lý này tồn tại bất cứ đâu.


- Yên tâm ta liền không dễ chết như vậy!

Trước sự lo lắng của Hàn Băng Linh, Hoa Phong liền cười nhẹ trấn an.

Hắn lời nói nhu thuận, nhưng lại cực kỳ kiên định. Hơn nữa sâu trong con ngươi lóe tinh quang âm lãnh.

Hắn tất nhiên nhận thức, chính mình một khi bị người chém giết, những người hắn bảo vệ cũng khó mà giữ mệnh.

Bất quá Hoa Phong lại không đi quản nhiều như vậy, đơn giản hắn đi vốn là nghịch trời, lấy bá đạo làm chân lý, chứ không khom lưng để tồn tại, và cuối cùng hắn không phải heo chó, để có thể chết dễ dàng.

Mà nắn nếu bị truy sát mà không chết, thì những kẻ truy sát sẽ phải chết.

- Nếu ngươi xảy ra chuyện, ta liền không sống quá một ngày!

Hàn Băng Linh khóe mắt hơi đỏ, hướng Hoa Phong ôn nhu nói. Nàng rốt cuộc là hiểu lầm hắn. Hóa ra hắn ác, là để bảo vệ người thân, trong đó có cả nàng.

Nàng không cần hắn liều mạng bảo vệ, nhung vẫn là biết lúc này không phải thời điểm ngăn cản, mà phải cùng nhau đối mặt.

- Ngươi còn chưa trả lời ta, ngươi sao lại thích làm ăn cướp?

Hàn Băng Linh vừa nổi lên xúc động, đột nhiên hướng Hoa Phong trừng mắt.

Nàng không tính toán hắn trở thành đại ma đầu, nhưng việc hắn đem người trấn lột, vẫn là khiến nàng khó chịu.

Nàng rất không thích nam nhân chính mình là sơn tặc.


- Ta vừa rồi nếu yếu hơn bọn họ, bọn họ có tha ta không?

- Nếu vạn người là ma, ta làm sao phải thành phật?\nHoa Phong ban đầu là cười khẽ sau đó nói.\nVõ giả đi chính là nghịch thiên, phải không ngừng chém giết mới có thể biến mạnh.

Ở thế giới cường giả là công lý, nắm đấm là luật pháp, thì không thể hành xử theo cách thông thường.\nNếu không thể biến mạnh chờ đợi chính là bị người dẫm nát. Hắn hôm nay sỡ dĩ làm cướp là bởi vì hắn là kẻ mạnh, nếu hắn không phải kẻ mạnh hắn chính là người bị cướp. Và quan trọng nhất một đêm ăn cướp bằng ba năm làm.

- Ngươi cái gì cũng đúng?

Hàn Băng Linh khẽ bĩu môi, kế tiếp lại đem Hoa Phong ôm chặt.

Nàng không cho rằng suy nghĩ của hắn là đúng, cũng không thể nói là sai. Nhưng như vậy cũng tạm chấp nhận.

- Không phải là nói, nàng bị rơi vào không gian loạn lưu sao?

Sau Hàn Băng Linh, đến lượt Hoa Phong dò hỏi.

Hắn mặc dù thập phần vui vẻ, nhưng không thể tránh khỏi tâm sinh hiếu kỳ. Rơi vào không gian loạn lưu lại có thể toàn mạng, quả thật là một kỳ tích.

- Ta được người cứu, về phần là ai tạm thời không thể nói!

- Phải rồi, ngươi làm sao biết ta rơi vào không gian loạn lưu?

Hàn Băng Linh đầu tiên là một trận thần bí, sau cùng là khó hiểu không thôi.

- Hiện tại không thể nói!

Hoa Phong nhàn nhạt đáp lại.

- Hừ!

Đối với câu trả lời của hắn, nàng thập phần bất mãn, thế nhưng không như hắn mù tịt về đáp án, nàng lại mơ hồ biết được tin tức chính mình gặp nạn là do ai truyền ra.

Cả hai tính là nhìn nhau rất không vừa mắt, nhưng kỳ lạ ở chỗ vẫn là không có tách rời.

Thế nhưng, cũng không thể ở mãi chỗ này. Hoa Phòng sau một hồi đem cảm xúc áp chế, không tiếp tục ôm ấp, mà nắm tay nàng kéo đi.

Hắn là dự tính đưa nàng vào không gian truyền thừa để tiếp tục đơn độc tung hoành, thế nhưng rất nhanh loại bỏ, bởi vì hắn không thể cùng không gian liên hệ. Tại đây tồn tại một loại lực lượng thần bí, ngăn không cho hắn thực hiện ý đồ.

Không thể đem Hàn Băng Linh vào không gian truyền thừa, khiến hắn chỉ có thể mang theo nàng.

Hoa Phong đơn thân chắc chắn đi ngang bí cảnh, hiện tại có thêm thê tử, hắn là phải cẩn thận hơn vô số lần. Bởi đơn giản nàng không biến thái như hắn, chỉ cần một chút sơ suất, liền trả giá vô cùng thảm trọng.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.