Dược Thần

Chương 885 : Đệ nhất Hoàng Linh Sư (2)

    trước sau   

- Bố Lỗ Ni!

- Bố Lỗ Ni!

- Bố Lỗ Ni!

Tiếng hoan hô oanh động như sấm, cả khán đài đều là tiếng hoan hô, vô số người nhìn thấy mà hét to lên, thổ lộ kích động trong nội tâm của bọn họ.

Âm thanh hoan hô cuộc quyết đấu đã vang vọng trời đất, âm thanh ù ù như sấm, bay thẳng lên bầu trời, quanh quẩn trong mây xanh.

Trong tiếng hoan hô, Bố Lỗ Ni ăn mặc một thân Linh Sư bào màu vàng, lưng đeo trường kiếm, thân thể thẳng tắp, lập tức hóa thành một đạo tàn ảnh kim sắc, trực tiếp xuất hiện trên lôi đài.


- Bố Lỗ Ni!

- Bố Lỗ Ni!

Khi Bố Lỗ Ni xuất hiện, mấy chục vạn người xem lập tức hét to lên, người ủng hộ Bố Lỗ Ni rất nhiều, dù sao hắn đến từ thánh địa cao nhất của đế quốc, hơn nữa là đệ tử của đế đô, là khiêu ngạo của dân đế đô.

- Yên lặng.

Lão giả áo xanh mỉm cười:

- Kế tiếp xuất hiện, là thiên tài tới từ Xích Nhĩ hành tỉnh, Lạc Khố Ân có được danh xưng đệ nhất thiên tài Hoàng Gia Linh Vũ Học Viện.

- Lạc Khố Ân!

- Lạc Khố Ân!

Trên khán đài, rất nhiều người xem cũng quát to lên, trong đó, hô to nhất, chính là dám đệ tử của Hoàng Gia Linh Vũ Học Viện sau lưng Lạc Khố Ân, Lạc Khố Ân thân là thành viên của bọn họ, tự nhiên bọn họ có cảm giác vinh hạnh cực lớn.

Hơn hai năm qua, Lạc Khố Ân lại kiên trì theo đuổi Phỉ Lộ Đặc, hắn ở trong đế đô này có được không ít thanh danh tốt, tuy người ủng hộ hắn không nhiều như Bố Lỗ Ni, nhưng cũng không ít.

Trong tiếng hò hét của vô số người, Lạc Khố Ân chậm rãi bay lên, sau đó bước lên lôi đài, đứng đối mặt với Bố Lỗ Ni.

- Đệ nhất thiên tài Hoàng Gia Linh Vũ Học Viện? Hứ...

Bố Lỗ Ni lộ ra nụ cười lạnh, nói:


- Ta sẽ cho ngươi biết, ở trước mặt Bố Lỗ Ni ta, ngươi cũng không phải là đệ nhất thiên tài gì, căn bản cái gì cũng không phải.

Lạc Khố Ân biểu lộ đạm mạc, chỉ ngẩng đầu nhìn qua ghế chủ khảo trên lôi đài.

Đó là nơi của khách quý, có thể ngồi ở chỗ kia, đều là nhân vật có thân phận của đế quốc, rất nhiều người là thành viên các đại gia tộc, mà Cổ Lôi Tư gia tộc cũng có thành viên tới quan sát, Đức Phổ cũng ở trong đó.

- Phỉ Lộ Đặc, ta nhất định sẽ đánh bại Bố Lỗ Ni, ta sẽ cho gia tộc của các ngươi biết rõ, thực lực và thiên phú của Lạc Khố Ân ta.

Lạc Khố Ân thì thầm trong miệng.

- Hừ!

Thấy Lạc Khố Ân không thèm quan tâm tới mình, Bố Lỗ Ni lúc này hừ lạnh một tiếng, nhưng không nói lời nào.

Trên lôi đài, Lạc Khố Ân cùng Bố Lỗ Ni đứng đối diện nhau, hai người đều đang đợi âm thanh tuyên bố.

Đúng lúc này ——

- Tốt, hai vị tuyển thủ đã chuẩn bị tốt, như vậy, hiện tại ta tuyên bố ——

Âm thanh của lão giả áo xanh cao vút:

- Trận đại chiến này, bắt đầu!

Âm thanh vừa vang lên, hắn thoáng cái bay ra khỏi lôi đài, tiến vào trong thông đạo, trên lôi đài, chỉ còn lại Lạc Khố Ân cùng Bố Lỗ Ni hai người bốn mắt nhìn nhau, trong ánh mắt hai người, đều có hoa lửa bắn ra.


Bố Lỗ Ni lạnh lùng nhìn qua Lạc Khố Ân, thoáng cái rút trường kiếm bên hông ra, mà tay phải Lạc Khố Ân đảo một cái, Vạn Mộc Hoàng Trượng đã hiện ra.

Người trên khán đài thoáng cái yên tĩnh lại, con mắt tất cả mọi người mở to, quan sát quyết đấu của thiên tài, e sợ sẽ bỏ qua chi tiết nhỏ nào đó.

- Hô!

Trong nháy mắt, Bố Lỗ Ni đã biến mất, mà đồng thời, thân ảnh của hắn đã hiện ra trước mặt Lạc Khố Ân, một đạo linh lực kim sắc hiện ra trên người của hắn, trong hai tròng mắt có tinh mang chói sáng, linh lực thất giai cao cấp ngưng tụ khủng bố, nhắm ngay chỗ của Lạc Khố Ân, hung hăng chém xuống một kiếm.

- Chết cho ta!

Bố Lỗ Ni hét to, trong tiếng gầm gừ, nguyên tố kim hệ kinh thiên hàng lâm, trong khoảng thời gian ngắn, cả thiên địa như biến thành biển cả màu vàng, bao phủ phương viên này, uy áp khủng bố, mọi người vô cùng khiếp sợ.

- Kim hệ áo nghĩa —— Kim Kiếm Trảm!

Giờ khắc này, vô số bóng kiếm màu vàng hiện ra trong hư không, rồi sau đó như thiểm điện chui vào trong trường kiếm của Bố Lỗ Ni, trường kiếm trong tay của Bố Lỗ Ni, thoáng cái tách ra kim quang vạn trượng, ngưng tụ thành một cự kiếm màu vàng cực lớn, nhắm ngay Lạc Khố Ân chém xuống. Nguồn truyện: TruyentienHiep.vn" style="font-size:0px;">Đọc Truyện Online mới nhất ở Truyen Tien Hiep

- Ầm ầm...

Trong tiếng nổ mạnh đinh tai nhức óc, Bố Lỗ Ni chém xuống một kiếm, như chém rách hư không, không khí chung quanh nổ tung, biên giới của kim kiếm có vết nứt không gian đen kịt, hình thành một cổ năng lượng phong bạo, bao phủ Lạc Khố Ân.

Vừa bắt đầu quyết đấu, Bố Lỗ Ni đã thi triển tuyệt kỹ kinh người, không có lưu thủ chút nào, thề phải trong một kiếm này, chém chết Lạc Khố Ân tại lôi đài.

Đối mặt với công kích cường hãn của Bố Lỗ Ni, trên mặt Lạc Khố Ân không có chút biến hóa nào, bước chân của hắn lui ra phía sau một bước, cầm Vạn Mộc Hoàng Trượng trong tay đưa lên phía trước.

Một đạo thanh mang chói mắt từ trong Vạn Mộc Hoàng Trượng bắn ra ngoài, hình thành tấm chắn cực lớn trước mặt của hắn, từng đạo sương mù che chắn, từ trên tấm chắn hiện ra, mà bên ngoài tấm chắn, từng đạo linh phù và linh vân huyền ảo, tối nghĩa, phức tạp không ngừng lưu chuyển, đại biểu pháp tắc mộc hệ, tập trung vào phiến thiên địa này.


- Oanh!

Trong chốc lát, cực kiếm màu vàng và tấm chắn màu xanh va chạm với nhau, âm thanh nổ mạnh đùng đùng không ngừng vang lên, Bố Lỗ Ni thi triển cự kiếm màu vàng đã tán loạn, hóa thành quang điểm màu vàng, tiêu tán trong bầu trời.

- Cái gì?

Bố Lỗ Ni thoáng cái kinh hô thành tiếng, thân ảnh của hắn thoáng cái đã lui lại.

Nhưng mà Lạc Khố Ân làm sao cho hắn cơ hội này, Vạn Mộc Hoàng Trượng trong tay khẽ động, tấm chắn màu xanh tiêu tán, đồng thời nhắm ngay Bố Lỗ Ni mà bổ mạnh xuống.

- Oanh!

Linh trương vừa ra, trong khoảnh khắc đã có thanh quang vô tận hiển hiện, như thiểm điện bao phủ Bố Lỗ Ni, linh lực mộc hệ khủng khiếp tràn ra, thiên thiên vạn vạn quang mang màu xanh đó, phô thiên cái địa, từ bốn phía tám hướng lao về chỗ của Bố Lỗ Ni.

- Mộc hệ áo nghĩa —— Mộc Chi Sinh Cơ.

Lạc Khố Ân nói một tiếng lãnh khốc, linh lực mộc hệ kinh thiên hiện ra, trong khoảng thời gian ngắn, cả thiên địa như biến thành biển cả màu xanh, bao phủ cả một phương thiên địa.

Tiếng không khí chung quanh thân thể Bố Lỗ Ni nổ tung, vô số đạo cực quang mộc hệ tung hoành, đến mức, không khí không ngừng rung động, như muốn xé rách hư không, phong tỏa toàn bộ cử động của Bố Lỗ Ni.

- Ah... Phá cho ta!

Bố Lỗ Ni hét lớn một tiếng, trên người có kim quang vạn trượng hiện ra, linh lực bạo động, một đạo kiếm quang chói mắt từ trong trường kiếm Bố Lỗ Ni bắn ra, đâm xuyên qua phiến thiên địa này, linh lực kinh người ngưng tụ lại, nhắm ngay Lạc Khố Ân mà bổ mạnh xuống.

- Hừ!

Trên lôi đài, Lạc Khố Ân trong miệng hừ lạnh, linh lực trong cơ thể tuôn ra, Vạn Mộc Hoàng Trượng trong tay có hào quang hiện ra, linh lực mộc hệ bao phủ bầu trời, không ngừng hiện ra, va chạm cực mạnh với cự kiếm màu vàng đang bổ xuống.



Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.