Dược Thần

Chương 876 : Khiêu chiến (1)

    trước sau   

Hơn nữa, Kiệt Sâm năm đó khi nghe được Áo Đức Lâm thành chủ và dòng họ Phỉ Lộ Đặc cũng kỳ quái Cổ Lôi Tư gia tộc này và Cổ Lôi Tư gia tộc thuộc một trong tứ đại khai quốc gia tộc ở đời sau của hắn giống như đúc, lúc trước Kiệt Sâm cũng từng hoài nghi qua hai Cổ Lôi Tư gia tộc này phải chăng là một, bất quá khi Kiệt Sâm thấy Áo Đức Lâm thành chủ chỉ là một tiểu thành chủ thì liền loại trừ khả năng này, hôm nay xem xét, Cổ Lôi Tư gia tộc này và Cổ Lôi Tư gia tộc mà Kiệt Sâm gặp được ở đời sau vô cùng có khả năng là cùng một cái.

- A Lỗ Địch Ba, coi như Cổ Lôi Tư gia tộc kia cực kỳ cường đại, dùng thiên phú của Lạc Khố Ân, đối phương cũng không thể cự tuyệt a?

Kiệt Sâm lại nghi hoặc lên tiếng.

- Cái này xác thực không phải là nguyên nhân mà đối phương cự tuyệt, đối phương cự tuyệt là vì ở đế đô, còn có những người khác cũng theo đuổi truy cầu Phỉ Lộ Đặc.

- Những người khác theo đuổi?

Kiệt Sâm hiếu kỳ rồi, đến tột cùng là người theo đuổi thế nào lại có thể khiến Cổ Lôi Tư gia tộc buông tha cho một người có thiên phú như Lạc Khố Ân.


A Lỗ Địch Ba lắc đầu:

- Ta cũng không biết, ta cũng là lúc trước trong lúc vô tình nghe Áo Đức Lâm thành chủ nói đến thôi, ngươi phải biết rằng, Phỉ Lộ Đặc là con cái dòng chính của Cổ Lôi Tư gia tộc, thúc thúc nàng chính là đương kim tộc trưởng Cổ Lôi Tư gia tộc, hơn nữa Cổ Lôi Tư gia tộc với tư cách là đế quốc gia tộc đệ nhất, có rất nhiều gia tộc đều muốn có quan hệ thông gia với nó.

Kiệt Sâm gật gật đầu, xem ra thái độ của Cổ Lôi Tư gia tộc chính là do người theo đuổi kia.

- Mặc kệ người theo đuổi kia là ai, ta cũng phải giúp Lạc Khố Ân.

Kiệt Sâm thầm lên tiếng.

- Kiệt Sâm.

A Lỗ Địch Ba lại mở miệng nói:

- Nếu như ngươi muốn giúp Lạc Khố Ân, ngươi có thể đi đế đô tìm Ba Liên Đạt đại sư bọn hắn, có lẽ bọn hắn, có thể biết rõ nhiều chuyện kia, dù sao ta quanh năm dừng lại ở Xích Nhĩ hành tỉnh, đối với chuyện của đế đố cũng không rõ lắm.

- Ba Liên Đạt đại sư sao?

Nói đến Ba Liên Đạt, trong lòng Kiệt Sâm lại nghĩ đến một người khác, chính là Đề A Lợi Á hoàng tử nắm đó hắn từng giúp đỡ.

Màn đêm buông xuống, Kiệt Sâm ở lại trong phủ A Lỗ Địch Ba một đêm, đợi đến vừa rạng sáng ngày thứ hai, Kiệt Sâm liền lại lần nữa cáo từ A Lỗ Địch Ba, bay vút về phía đế đô.

Sau khi cáo biệt A Lỗ Địch Ba, rời khỏi Xích Viêm Thành, Kiệt Sâm một đường đi về phía bắc, mấy ngày đi về trước, xuyên qua mấy hành tỉnh của Tái Luân đế quốc, dọc qua vô số núi cao, vượt qua một con sông lớn nổi danh nhất Tái Luân đế quốc, một đường xuyên qua hơn vạn dặm Tái Luân đế quốc, rốt cục cũng tới được đế đô của Tái Luân đế quốc, Đế Ngọc thành.

Đế Ngọc thành, trung tâm hành chính quyền lực của đại lục tứ đại đế quốc, Tái Luân đế quốc, là thánh địa trong lòng tất cả dân chúng Tái Luân đế quốc.


Gió lạnh gào thét, ánh mặt trời ôn hòa chiếu rọi cả vùng đất cũng không mang đến cho người bao nhiêu ấm áp, nhưng so sánh với mua đông khắc nghiệt thì thời tiết cũng đã khá hơn nhiều.

Giờ phút này, trên một lối nhỏ bên ngoài đế đô Đế Ngọc thành, một thanh niên có mái tóc đen dài, lưng đeo trọng kiếm màu đen đang chậm rãi đi tới, đồng thời ngẩng đầu nhìn qua thành trì hùng vĩ cách đó không xa.

- Đế đô Đế Ngọc thành, đế đô của đại lục tứ đại đế quốc Tái Luân đế quốc, căn cứ của vô số cao thủ.

Thanh niên kia trong miệng thì thào lên tiếng, cũng không hưng phấn và kích động như người thường lần đầu thấy đế đô, ánh mắt bình tĩnh vô cùng.

Với tư cách là đế đô của Tái Luân đế quốc thuộc một trong tứ đại đế quốc, Đế Ngọc thành vô cùng to lớn, phóng mắt toàn bộ Tư Đặc Ân đại lục, nếu chỉ đơn thuần tính độ lớn nhỏ thì thành trì có thể sánh với nó cũng không có bao nhiêu.

Nó tựa như một đầu Man Hoang Cự Thú, nằm ngang ở nội địa đại lục phía nam, không ngớt không dứt, tường thành phong cách cổ xưa già nua, mang đến cho người một loại cảm giác đại khí, phong cách cổ xưa, đã trải qua mấy ngàn, trên vạn năm phong hoá mà vẫn bất hủ.

Cửa thành to lớn, cao tới trăm trượng, khí thế bàng bạc, cực kỳ bao la hùng vĩ, xa xa nhìn lại, thành cổ lớn như vậy mang cho người một loại cảm giác áp bách hít thở không thông cùng với khí tức trang nghiêm dày đặc.

Đây là khí chất đặc biệt của thủ đô một quốc gia, những thành trì khác không cách nào phục chế được. truyện được lấy tại TruyenTienHiep

- Đế đô Đế Ngọc thành, Lạc Khố Ân ở chỗ này sao?

Nhìn qua cửa thành cao lớn kia, Kiệt Sâm nhếch mép cười, dưới ánh mặt trời chiếu rọi, hắn chậm rãi đi vào Đế Ngọc thành.

Giờ phút này, không có người nào chú ý đến thanh niên tóc đen tuổi cũng không lớn này.

Lại không biết, thanh niên tóc đen này sẽ mang đến cho Tái Luân đế quốc sóng lớn cỡ nào.

. . .

Thành đông Đế Ngọc thành.

Nơi này là khu vực mà tất cả quyền quý của đế quốc ở lại, từ vương công đại thần, cho tới các đại gia tộc, cơ hồ tất cả phủ đệ đều thành lập ở chỗ này, có thể nói, có thể có phủ đệ ở đông thành cũng biểu hiện ra được thân phân của đối phương thế nào.

Mà ở đông thành, có một khối khu vực phồn hoa nhất -- thánh lệ uyển, mỗi một thân vương, danh thần đỉnh tiêm của đế quốc đều ở trong thánh lệ uyển này, khối khu vực này là địa phương cao quý nhất ở cả đông thành, là trung tâm quyền lực của đế quốc.

Giờ phút này, trên đại lộ đế đô khu Đông Thành thánh lệ uyển, một thanh niên mặc trường bào màu xanh, lưng đeo trường kiếm đang chậm rãi đi đến một phủ đệ vô cùng xa hoa.

- Lạc Khố Ân này, lại tới nữa. . .

Nhìn thấy người này, hai gã hộ vệ trước cửa trong miệng nhịn không được thở dài lên tiếng.

Với tư cách là hộ vệ của Cổ Lôi Tư gia tộc, hai người đối với Lạc Khố Ân cũng cực kỳ hiểu rõ, bắt đầu từ hai năm trước, Lạc Khố Ân mỗi giữa tháng và cuối tháng đều đến cửa phủ đệ hai lần, cũng không gián đoạn, mục đích chính là để cầu kiến Phỉ Lộ Đặc tiểu thư.

Bởi vì lần xung đột hai năm trước Lạc Khố Ân muốn mạnh mẽ xông vào Cổ Lôi Tư gia tộc, lại bị Đức Phổ đại nhân đuổi ra, may mắn Ba Liên Đạt Nhân đại sư vừa vặn đi ngang qua, Đức Phổ đại nhân mới không hạ sát thủ.

Cổ Lôi Tư gia tộc với tư cách là gia tộc đệ nhất ở đế đô, ở cửa ra vào xảy ra chuyện oanh động như thế, tự nhiên sẽ khiến mọi người nghị luận, bởi vì cái này, Lạc Khố Ân cơ hồ bị toàn bộ đế quốc biết đến, với tư cách là hộ vệ của Cổ Lôi Tư gia tộc, hai người bọn họ tự nhiên cũng rõ chuyện này rồi.

Ngay khi tất cả mọi người cho rằng sau khi trải qua chuyện này Lạc Khố Ân sẽ triệt để hết hy vọng thì vào tháng thứ hai, Lạc Khố Ân lại đi đến cửa ra vào Cổ Lôi Tư gia tộc, bất quá lúc này sau khi bị cự tuyệt, Lạc Khố Ân cũng không xông vào nữa, chỉ yên lặng rời đi.



Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.