Dạ Ảnh

Chương 10 : Huyền Thiên

    trước sau   
Tầm Nguyệt Cốc

"Sư phụ a... Tại sao chúng ta phải lên tận trên núi để luyện công cơ chứ" Lý Tây Kiệt thở hổn hển, hắn quên mất hôm nay không luyện công ở xung quanh Tinh Vân thành mà phải ra ngọn núi cách đó hơn 30 dặm.

"Thế nào, mệt lắm sao?" Lý Minh Uyển nhìn hắn cười nói. Xem bộ dạng tên tiểu tử này chẳng có chút đứng đắn nào cả.

"Người thì tốt rồi, ta không có khả năng phi thân bay nhảy như người... Ta dù có trải qua khổ luyện....nhưng chạy một mạch không nghỉ lên đây há có thể không mệt hay sao"

"Thôi được rồi, không nói nhiều nữa. Hôm nay quan trọng, nếu bỏ lỡ thời gian sẽ không có hiệu quả"

"Bỏ lỡ... Chúng ta có gì bỏ lỡ sao" Lý Tây Kiệt ngờ vực hỏi


"Muốn sử dụng pháp quyết, hay thi triển võ công cũng cần phải có nguyên khí và nguyên lực dồi dào. Hiện tại căn cơ ngoại của ngươi đã đủ, chỉ có nội thể là chưa hình thành. Sáng sớm là lúc thiên địa chi khí nồng đậm, rất tốt để cảm ngộ, thích hợp cho tu luyện. Nếu ngươi có thể cảm ngộ và hấp thu được thiên địa chi khí, vậy thì sau này đối với ngươi chỉ có lợi không có hại, đồng thời trong chiến đấu có thể sử dụng được đa dạng chiêu thức. Không lo tổn hao nguyên lực''

"Ồ...thì ra là vậy..." Lý Tây Kiệt thầm nghĩ: Cái này không phải chính là mana để dùng skill của nhân vật trong game sao.

"Được rồi, dừng ở đây đi" Lý Minh Uyển đứng trên đỉnh núi, nhìn xung quanh một hồi nói.

"Sư phụ... Giờ chúng ta làm gì đây" Lý Tây Kiệt có chút sợ hãi, chưa bao giờ hắn leo lên cái nơi cao như thế này cả.

"Mau ngồi khoanh chân lại, nhắm mắt định thần, thả lỏng toàn thân, bây giờ ta sẽ giúp ngươi khai mở đan điền, còn cảm ngộ thế nào, phải xem tạo hoá của ngươi"

Dứt lời, nàng vận pháp quyết, đem tinh thần lực giúp hắn khai mở đan điền, đồng thời truyền cho hắn công pháp giúp hắn gia tăng khả năng cảm ngộ.

"Nhớ kĩ, không được nóng vội, có thể hấp thu và cảm ngộ thiên địa chi khí là cả một quá trình. Nếu ngươi không nhẫn nại thì rất khó có thể thành công, hãy nhẫn nại tu luyện. Rồi sẽ đạt được kết quả tốt"

Lý Minh Uyển thở dài một hơi, nàng chỉ có thể giúp hắn được đến đây. Ở Tử Giám Học Viện năm xưa nàng còn được các trưởng lão giúp đỡ chỉ điểm. Tiểu Hắc tuy là đồ đệ của nàng, nhưng kinh nghiệm nàng còn non trẻ. Với lại hiện tại bên nàng không có nhiều linh đan diệu dược như ở Tử Giám Học Viện để giúp hắn đẩy nhanh quá trình tu luyện. Có thể giúp hắn đến đây, nàng đã là toàn tâm toàn ý cố gắng hết sức rồi.

"Hazz, vừa nãy khai mở đan điền cho hắn cũng đã hao không ít nguyên lực. Ta cũng nên vận công bù đắp lại"

Lý Minh Uyển cũng đi tìm một nơi khác để vận công, cách xa vị trí của tiểu Hắc. Để tránh ảnh hưởng đến quá trình tu luyện của hắn.

Đột nhiên thiên địa xảy ra dị tượng

Vô vàn thiên địa chí khí nồng đậm đột nhiên tụ hợp lại dung nhập vào cơ thể của Lý Tây Kiệt

Lý Minh Uyển bất chợt từ trong tu luyện tỉnh lại, nàng bỗng nhiên cảm thấy xung quanh vô cùng ngột ngạt, có cảm giác vạn vật linh khí thiên địa đang tụ về một hướng nào đó.


"Không thể nào. Là từ chỗ của hắn"

Lý Minh Uyển vội vàng phi thân lên đỉnh núi. Lúc này, sắc trời mù mịt, lôi đình giăng kín, cuồng phong gầm thét.

Đoàng Đoàng Đoàng...

Trong sát na, ba đạo thiên lôi từ trên trời giáng xuống, đánh thẳng vào thân thể của Lý Tây Kiệt. Gây ra oanh động, tạo thành một cái hố sâu, nhưng tuyệt nhiên thân thể của hắn không bị gì mà vẫn toả kim quang, tiếp tục hấp thu thiên địa chi khí.

"Cái gì thế này..." Lý Minh Uyển có chút run sợ. Tên tiểu tử này tuy trước giờ mang lại cho nàng nhiều sự bất ngờ. Nhưng lần này chính là hắn mang cho nàng đến nỗi sợ nguyên thuỷ nhất của con người. Một kẻ có thể trực tiếp tu luyện bất chấp ba đạo thiên lôi oanh đỉnh mà không hề hấn gì. Chưa đầy nửa ngày đã có thể cảm ngộ và điên cuồng hấp thu thiên địa chi khí... Rốt cuộc kẻ này có phải là người hay không.

Đoàng Đoàng Đoàng...

Lý Tây Kiệt vẫn ngồi trơ ở đó. Càng ngày kim quang trên người hắn càng phát sáng rõ rệt. Liên tiếp thêm ba đạo thiên lôi giáng xuống. Đỉnh núi Tầm Nguyệt Cốc giờ đây đã bị lôi đình đánh đến đất đá vỡ vụn, nhưng tuyệt nhiên có kẻ vẫn không hề hấn gì.

"Tiểu Hắc, ngừng lại mau.... Mau tỉnh lại Tiểu Hắc" Lý Minh Uyển điên cuồng gào thét. Trong lòng nàng có chút lo sợ... Không lẽ tiểu tử này đã tàu hoả nhập ma.

Nàng định lại gần để có thể kêu hắn ngừng lại. Nhưng mỗi lần như vậy lại có vô vàn đạo lôi đình lớn nhỏ đánh xuống đầu hắn. Căn bản chính là không để cho nàng tiếp cận.

"Chết tiệt... Phải làm sao đây" Lý Minh Uyển hoang mang cực độ. Đây đã là đạo lôi đình thứ mấy rồi. Tại sao tên tiểu tử này vẫn có thể bình an vô sự như vậy?

Tử Giám Học Viện....

"Trên trời có dị tượng, rốt cuộc đây là phúc hay hoạ" Một thân ảnh giả nua đứng trên không trung, thoạt nhìn yếu ớt nhưng bản thân lại toả ra một cỗ uy áp khủng bố. Có thể nói là siêu việt cường giả trong truyền thuyết.

"Sư Tổ, người xuất quan rồi" Người nói chính là Triệu Dương, Đại Trưởng lão của Cực Dương Học Viện. Đồng thời chính là sư phụ của Lý Minh Uyển. Nhìn thoạt qua tuổi tác có vẻ không cao, giống như một vị đại thúc 50 tuổi. Nhưng thực ra người này đã gần 800 tuổi rồi.


"Phải, ta đã xuất quan" Trần Dược nhìn về phía xa xăm, với cảnh giới hiện tại của lão. Dù có cách xa ngàn dặm thì chỉ cần một cái nháy mắt cũng có thể biết được điều gì đay xảy ra phía trước"

"Vậy tức là... Người đã tu thành Võ Thánh cảnh..." Triệu Dương nhìn lão giả mừng rỡ khôn xiết, đã rất lâu rồi kể từ thời khai sinh ra Nam Thiên đại lục, chưa có một Võ Thánh Cảnh thứ hai nào xuất hiện. Nay Sư Tổ của y xuất quan, tu thành Thánh cảnh. Đó thực sự là một tin chấn động toàn bộ tu luyện giới.

"Dương nhi, chuyện của ta tuyệt đối phải giữ bí mật. Nếu có người hỏi hãy nói ta đã trở thành Đế Cảnh Đại Viên Mãn... Không được tiết lộ chuyện ta đã tu thành Thánh cảnh..."

"Nhưng tại sao...Sư Tổ..." Triệu Dương có chút khó hiểu...

"Khoan không nói chuyện này... Việc năm đó ta dặn con làm con đã làm chưa"

"Ý người là Uyển Nhi..."

"Phải..."

"Nhưng mà Sư Tổ... Tại sao chúng ta phải bắt Uyển nhi đeo mặt nạ, người không cảm thấy kỳ lạ nhưng con cũng cảm thấy kỳ lạ đó"

"Dương Nhi... Có những chuyện... Thiên cơ bất khả lộ, vi sư hỏi con một câu. Nguyên thể của vạn vật con biết được bao nhiêu loại"

"Nguyên thể vạn vật sao... Nếu nói nổi bật nhất thì 5 có loại gồm: Nhân thể - Địa Thể - Ma Thể - Linh Thể - Hoàng Kim Thể. Trong đó hiếm nhất là Hoàng Kim Thể, tương truyền rằng Hoàng Kim Thể vạn người mới có một, hiếm khi xuất hiện. Người có Hoàng Kim Thể tuyệt đối là thiên tài tu luyện, trong vòng trăm năm có thể tu luyện đến cảnh giới siêu việt"

"Tốt... Vậy con có biết truyền thuyết về Hưng Đạo Vương không" Lão giả tiếp tục hỏi

"Ý người là Chân Thần Cảnh Hưng Đạo Đại Vương Trần Quốc Tuấn, người đã đại chiến Thiên Ma khai sinh ra Nam Việt đại lục sao"

"Phải... Con có biết nguyên thể của Hưng Đạo Vương là vì không"

"Cái này...." Triệu Dương có chút băn khoăn, không lẽ ngoài Hoàng Kim Thể ra còn có một thứ khác nữa sao?

"Nguyên thể của ngài ấy là...Huyền Thiên Thần Thể"

"Huyền Thiên Thần Thể... Sư Tổ, đó là gì vậy, người đừng làm con tò mò"

"Huyền Thiên Thần Thể, chính là phiên bản hợp nhất của Ngũ Nguyên Thể bao gồm Nhân - Địa - Ma - Linh - Hoàng Kim. Mang sức mạnh của Thần Linh, hủy thiên diệt địa. Xoay chuyển được trời đất, đảo ngược càn khôn. Tuổi thọ vĩnh hằng, đi xuyên qua các tinh cầu, xuyên qua thế giới. Chỉ dùng ý niệm thôi cũng có thể hủy diệt cả một đại lục, thậm chí cả một tinh cầu"

"Sư Tổ, một người mạnh như vậy, nếu như không may bản chất là kẻ xấu. Vậy chẳng phải là mối nguy hại cho nhân gian sao?"

Lão giả khẽ lắc đâu, âm trầm đáp: "Người sở hữu Huyền Thiên Thần Thể chính là được số mệnh sắp đặt, hoàn toàn không có khả năng là kẻ tâm địa bất chính. Với lại, chỉ có tu luyện đến Võ Thánh Cảnh Đại Viên Mãn, thì bản thân kẻ đó mới có thể sử dụng được sức mạnh của thần"

Triệu Dương có chút khó hiểu, tại sao Sư Tổ hắn lại kể cho hắn nghe chuyện này.

Trần Dược nhìn về phía xa xăm...thở một hơi thật dài:

"Huyền Thiên Thần Thể... Tái sinh rồi..."

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.