Cô Vợ Ngọt Ngào Có Chút Bất Lương (Vợ Mới Bất Lương Có Chút Ngọt)

Chương 632 : Anh tự do phát huy đi!!

    trước sau   
Edit: Cố Mạn Sa

Beta: CN + Windy

………………………………………………

“Những năm gần đây rời khỏi nhà, con vẫn ghi nhớ ông nội cùng bà nội dạy dỗ, muốn thay đổi hoàn toàn để làm người mới, bắt đầu lại. Con hiểu ông bà nội làm những gì, chỉ là vì rèn luyện con, là vì tốt cho con, cho nên con mới tiến vào một công ty nhỏ, muốn theo từ dưới làm lên, muốn một ngày kia, có thể trở thành niềm kiêu ngạo của ông bà! Cái gì con gái Trầm gia, đều là chơi đùa một chút, dù sao điểm này, con theo ông nội thôi!”

Nghe đến đó, không chỉ là Đàm Nghệ Lan, mà Diệp Hồng Duy cũng cảm động.

Một bên Diệp Thiệu An cùng Lương Mỹ Huyên mắt thấy Diệp Mộ Phàm hoàn toàn phủ nhận, còn thề son thề sắt chính mình nghe nhiều nói nhiều hiểu chuyện, nhưng là mặt đầy khó chịu, trên mặt tràn đầy khó mà tin nổi.


Theo sau, Diệp Mộ Phàm nói xong, phù phù một tiếng, trực tiếp ở trước mặt hai người quỳ xuống, biểu tình càng thêm ủy khuất thương tâm, “Ông nội, bà nội, con thật không có làm qua, chú ba chú tại sao phải như vậy oan uổng con?

Một nhà chúng tôi đều đã bị đuổi ra khỏi nhà, chẳng lẽ còn chưa đủ sao? Chú còn muốn đem chúng tôi ép đến mức nào mới hài lòng?

Thư cạnh tranh là chú cùng Diệp Y Y bảo quản, nhất định là bọn họ cố ý tiết lộ, càng muốn gài tang vật lên trên đầu của con! Ông bà nội, xin hai người vì cháu trai làm chủ!”

Bên kia, Diệp Oản Oản âm thầm nâng trán, được rồi, cô là lo lắng vô ích, cái người này so với trong tưởng tượng của cô diễn còn nhập tâm hơn, lại còn đủ mặt dày…

Diệp Thiệu An vào lúc này đã sắp giận đến muốn hộc máu, “Cậu… Cậu…”

Nhưng là, ông “Cậu” nửa ngày lại không nói ra một câu đầy đủ, cái tên Diệp Mộ Phàm này, quả thật là quá biết nguỵ biện, quá vô sỉ!

Vào lúc này sắc mặt của Đàm Nghệ Lan đã hoàn toàn mềm nhũn, hốc mắt cũng hơi có chút phiếm hồng, nhìn về phía chồng mở miệng nói, “Hồng Duy, Mộ Phàm là chúng ta một tay nuôi nấng, đứa nhỏ này… giống tôi nhất, tính tình của nó tôi hiểu rõ nhất, sẽ không đến nổi làm ra loại chuyện này đâu, chúng ta thực sự là hiểu lầm nó!”

Diệp Hồng Duy cũng sắc mặt ngưng trọng gật đầu, “Ừ, không tệ.”

Diệp Y Y thấy hai vị trưởng lão đều đang bị Diệp Mộ Phàm chỉ thuận miệng nói mấy câu liền lừa gạt được, khuôn mặt nhỏ nhắn nhất thời cứng đờ.

Tại sao có thể như vậy…

Diệp Thiệu An cùng Lương Mỹ Huyên sắc mặt càng đại biến, “Cha, mẹ! Hai người đừng bị tiểu tử này dùng lời ngon tiếng ngọt lừa a!”

Diệp Hồng Duy trầm giọng nổi giận, “Tốt rồi, vừa mới nãy đã chứng minh Mộ Phàm đúng là oan uổng, chuyện này ai cũng đều không được phép nhắc lại!”

Nghĩ đến Diệp Mộ Phàm mới vừa nói Diệp Thiệu An là cố ý làm mất đi hạng mục tốt này rồi giá họa cho nó, mặc dù Diệp Mộ Phàm chẳng qua là thuận miệng đoán bậy bạ, nhưng lại để cho sắc mặt Diệp Hồng Duy có hơi thay đổi bắt đầu nặng nề.


Nếu theo tính cách của nó – Diệp Thiệu An, Mộ Phàm nói vậy, không phải là không có khả năng…

Diệp Thiệu An nhìn thấy đáy mắt của lão gia tử hoài nghi, quả thực là sắp nôn ra máu, nhưng nếu như gây rối nữa, đừng nói là không giá họa được cho Diệp Mộ Phàm, còn đem chính mình bị cuốn vào.

Thấy cháu trai lần này chịu ủy khuất lớn như vậy, sắc mặt Đàm Nghệ Lan có hơi chút bất mãn hướng về Diệp Thiệu An: “Thiệu An, chuyện này, con cũng phải tìm xem vấn đề từ trên người chính mình, chẳng qua chỉ là một cái hạng mục Hào Quang nho nhỏ mà thôi, lại có thể gây ra nhiều vấn đề như vậy, là tổng giám đốc như con không làm tròn bổn phận! Còn nữa, rốt cuộc là ai giả mạo Mộ Phàm, muốn hãm hại nó, con cũng phải điều tra rõ cho ta!”

Tra cái rắm a, rõ ràng chính là tiểu tử này, ông ta có thể làm sao tra?

Diệp Thiệu An có miệng cũng khó trả lời, chỉ có thể gắng gượng cố nén cơn tức giận này, “Vâng…”

“Bà nội, vậy bọn họ oan uổng con, chẳng lẽ cứ tính như vậy sao? Bọn họ một lời xin lỗi cũng không có nói, có kẻ làm trưởng bối như vậy sao? Oản Oản, em nói xem anh nói có đúng hay không?” Diệp Mộ Phàm quán triệt vô sỉ đến cùng.

Diệp Oản Oản: “…”

Đừng hỏi em, mời tiếp tục, anh cứ tự do phát huy đi…

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.