Cô Vợ Ngọt Ngào Có Chút Bất Lương (Vợ Mới Bất Lương Có Chút Ngọt)

Chương 624 : Mau chóng tỉnh ngộ

    trước sau   
Edit:

…………………..

Vốn là đang ở một trạng thái hưng phấn của làm tình, trong phòng lại đột nhiên xuất hiện ra hai người, bất kể là ai cũng sẽ bị cảnh này làm cho sợ đến hồn phi phách tán.

Hà Tuấn Thành gương mặt vẫn còn mê man, gương mặt thật giống như gặp quỷ.

Trầm Mộng Kỳ sau khi phản ứng được, trên khuôn mặt nhỏ nhắn tràn đầy thống khổ ủy khuất, hốt hoảng bắt đầu giải thích, “Em… Anh Mộ Phàm…..Anh nghe em giải thích… Sự tình không phải như anh nghĩ!”

Trên mặt của Diệp Mộ Phàm không có chút biểu tình nào, bình tĩnh đứng ở nơi đó, “Không phải là như vậy?”


Trầm Mộng Kỳ một bên thương tâm khóc nức nở một bên lên tiếng nói, “Thực sự, anh Mộ Phàm xin anh tin tưởng em, buổi tối công ty em mở tiệc ăn mừng, em uống say, cái gì cũng không biết…”

Diệp Mộ Phàm nhìn cô gái một bộ dáng thương tâm, nếu như là ở ngày thường, thấy cô ta khóc thương tâm như vậy, hắn đã sớm dùng hết tất cả biện pháp để đổi lấy nụ cười của cô ta.

Nhưng, vào giờ phút này, cô gái có gương mặt đơn thuần nhỏ nhắn kia, lại làm dạ dày hắn dâng lên từng trận nôn mửa.

Diệp Mộ Phàm hơi hơi nghiêng người, muốn che lại cảm giác buồn nôn, đột nhiên nở nụ cười trầm thấp, “Ồ, thật sao? Cô không biết? Cô không biết hắn so với tên oắt con vô dụng này có thể càng làm cho cô thêm thoải mái hay sao?”

Nghe được lời nói của Diệp Mộ Phàm, Khuôn mặt nhỏ nhắn vẫn còn nước mắt của Trầm Mộng Kỳ bỗng trở nên cứng đờ trong chớp mắt.

Diệp Mộ Phàm vẫn tiếp tục mở miệng, “Cô không biết… Cô thấy tên phế vật này bọc mủ bộ dáng liền làm cho cô một trận ác hàn? Cô không biết… Coi như bán cái tên rác rưởi này… Cũng không đáng giá một trăm ngàn?”

Mặt của Trầm Mộng Kỳ hoàn toàn cứng đờ khi nghe đến đó.

Tên phế vật Diệp Mộ Phàm, lại nghe được toàn bộ…

Cái này liền chứng minh hắn không nhảy vào từ cửa sổ, hắn là đã đứng núp trong phòng từ trước đó.

Diệp Mộ Phàm cầm bình hoa ở trên tủ phía đầu giường, dùng sức đập nó vào phía bức tường đối diện, “Trầm Mộng Kỳ! Tôi đối với cô như thế nào, vì cô, cái gì tôi cũng làm được, con mịa nó liền ngay cả bí mật thương nghiệp của nhà mình đều có thể trộm cho cô! Cô lại có thể… Đi theo tên mặt trắng này tư thông! Con mịa nó từ đầu tới cuối cô đều đang đùa bỡn tôi, lợi dụng tôi!”

“A!!!” Bình hoa bị đập vào mặt tường vang lên khiến cho Trầm Mộng Kỳ vùi đầu vào gối mà gào lên, “Diệp Mộ Phàm, anh điên rồi!”

Đáng chết…

Trầm Mộng Kỳ ánh mắt hung tợn hướng tới Diệp Oản Oản trừng một cái. Diệp Mộ Phàm căn bản không phải là kẻ có đầu óc như vậy, cái tên ngu ngốc  này cho tới bây giờ cũng không có hoài nghi chính mình, làm sao có thể đột nhiên chạy tới bắt gian, nhất định là Diệp Oản Oản ở bên trong dở trò.


Trầm Mộng Kỳ vốn là còn chút ít chột dạ, giờ phút này nếu như đã hoàn toàn bị vạch trần, liền chỉ có thể thẹn quá hóa giận, “Tôi tìm tiểu bạch kiểm thì như thế nào? Dù sao cũng hơn em gái của anh không biết xấu hổ lại lấy đàn ông!

Anh là loại như thế nào, trong lòng mình cũng nên tự biết? Chỉ bằng anh cũng xứng với tôi sao? Thực ra tôi còn muốn cùng anh chơi một chút, nếu anh không thức thời, cũng đừng có trách tôi!”

Lúc này, Hà Tuấn Thành cũng ung dung mở miệng, “Diệp thiếu gia, anh đây là cần gì chứ! Chỉ cần anh ngoan ngoãn tiếp tục giúp tôi, tôi cuối cùng cũng sẽ không thiếu anh một miếng cơm! Chuyện ngày hôm nay, tôi cũng có thể coi như chưa từng xảy ra!”

“A… Ha ha ha…” Nghe loại ngôn ngữ vô sỉ của hai người, Diệp Mộ Phàm trầm thấp nở nụ cười, một giây kế tiếp, “Phanh” một đấm rơi trên mặt của Hà Tuấn Thành.

“A ——” Hà Tuấn Thành nhất thời gào thét bi thương, vừa muốn bò dậy, lại nặng nề bị một đấm nện xuống.

Diệp Mộ Phàm giống như một con sư tử giận dữ, quả đấm điên cuồng hướng về mặt của Hà Tuấn Thành đập tới.

Mãi cho đến khi Hà Tuấn Thành luôn miệng cầu xin tha thứ, Diệp Mộ Phàm mới dừng lại, từng bước từng bước đi tới phía Trầm Mộng Kỳ.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.