Cô Vợ Ngọt Ngào Có Chút Bất Lương (Vợ Mới Bất Lương Có Chút Ngọt)

Chương 612 : Thấy được thì thế nào?

    trước sau   
Edit: Vân Vân     Beta: Windy

……………………………

“Tôi nói này tổng thanh tra Diệp, cậu là có thù oán với Trầm gia sao? Tôi thấy cậu gần đây tựa như một mực đang đùa với Tụ Tinh giải trí à?” Cao Phi thử hỏi dò.

Diệp Oản Oản tựa lưng vào ghế ngồi, ngón tay thon dài lục lọi ly trà bằng sứ, thờ ơ mở miệng, “Coi là vậy đi.”

Cao Phi cười một tiếng, ngược lại cũng không hỏi nhiều, mở miệng nói, “Tổng thanh tra Diệp đoán không sai, Trầm Mộng Kỳ cùng Hà Tuấn Thành, quả thật có vấn đề. Bất quá cô ta làm người vô cùng cẩn thận, tôi đi theo rất lâu cũng không bắt được chuôi của cô ta, mãi đến một tuần lễ trước mới có một chút dấu vết, hai người này định kỳ sẽ hẹn hò ở một quán rượu.”

Diệp Oản Oản ánh mắt hơi đổi, “Giúp tôi tra đến phòng hào.”


“Không thành vấn đề, yên tâm, trong tuần này, nhất định cho cậu kết quả.” Cao Phi sảng khoái nói.

Diệp Oản Oản giơ lên ly trà, nói cảm ơn một cái, “Vậy thì cám ơn.”

“Tổng thanh tra Diệp khách khí, muốn cám ơn chắc cũng là tôi cám ơn cậu, ban đầu nếu như không có cậu, sợ rằng tuần san sao Hỏa chúng tôi đã phải ngừng xuất bản rồi.” Cao Phi từ trong thâm tâm mở miệng nói.

Sau khi cùng Cao Phi trò chuyện xong liền từ biệt, Diệp Oản Oản nhìn chằm chằm điện thoại, toàn bộ tin tức có liên quan tới “Hào quang”, đáy mắt lãnh ý lan tràn…

Một ngày trước cạnh tranh.

Đêm khuya, Diệp Mộ Phàm mở ngăn kéo dưới cùng bàn đọc sách ra, từ bên trong lấy ra một chuỗi chìa khoá cũ kỹ.

Lúc trước cả nhà bọn họ bị đuổi ra ngoài giống như chó nhà có tang vậy, nhà cũ cũng bị Diệp Thiệu Đình chiếm đoạt, bất quá, tất cả chìa khoá nhà cũ, bên này hắn đều dành trước.

Mấy năm trước hắn không cẩn thận đem chìa khoá trong nhà làm mất, cố ý để cho người đi làm một chuỗi lần nữa, chẳng qua là sau đó hắn vừa tìm được chuỗi đã vứt này.

Theo cá tính của Diệp Thiệu An, văn kiện quan trọng như vậy, nhất định là để ở trong thư phòng trong nhà.

Chỉ cần hắn lén vào xem một cái, liền có thể thần không biết quỷ không hay làm đến giá quy định…

Sau khi hít một hơi dài, Diệp Mộ Phàm cầm chìa khóa ra cửa.

Nhà cũ Diệp gia, yên tĩnh không tiếng động.

Nơi này dù sao cũng là chỗ hắn ở từ nhỏ đến lớn, Diệp Mộ Phàm liền quen thuộc hơn cả, dễ như trở bàn tay liền tránh được bảo an tiến vào sân nhỏ.


Trong bóng tối, Diệp Mộ Phàm mặt đầy vẻ tự giễu, a, rõ ràng là nhà của hắn, nhưng lúc này, lại phải lén lén lút lút đi vào như một kẻ gian…

Sự tình còn thuận lợi hơn so với tưởng tượng của hắn.

Diệp Mộ Phàm rất nhanh liền lẻn vào thư phòng, thành công tìm được thư đấu thầu hào quang bộ môn, thấy được đáy mục tiêu giá cả.

Sáng ngày thứ hai.

Giải trí Tụ Tinh.

Hà Tuấn Thành thần sắc giễu cợt, “Đến bây giờ còn chưa có tin tức, em xác định Diệp Mộ Phàm có thể giải quyết được?”

Trầm Mộng Kỳ thần sắc lạnh nhạt ngồi ở chỗ đó, “Gấp cái gì, không phải là còn chưa tới thời gian sao? Chẳng lẽ anh còn chưa tin em?”

Hà Tuấn Thành cười một tiếng, “Anh sao lại không tin mị lực của Trầm đại tiểu thư đây?”

“Anh đi ra ngoài trước đi, đừng để lát nữa hắn tới sẽ phát hiện cái gì!” Trầm Mộng Kỳ mở miệng, chờ tới bây giờ còn không có tin tức, cô có chút tâm phiền ý loạn.

“Thấy được, hắn lại làm khó dễ được anh sao? Cái đó oắt con vô dụng…”

Hà Tuấn Thành lạnh rên một tiếng, đang tiến tới môi Trầm Mộng Kỳ, “Đùng đùng đùng” tiếng gõ cửa vang lên.

“Chắc là Diệp Mộ Phàm.” Trầm Mộng Kỳ sắc mặt vui mừng, lập tức đem người đẩy ra.

“Hừ, thật là mất hứng…” Hà Tuấn Thành không cam lòng mà đứng dậy.

Trầm Mộng Kỳ sửa sang lại quần áo, sau đó mở miệng nói, “Đi vào!”

Diệp Mộ Phàm đẩy cửa đi vào, thời điểm nhìn thấy Hà Tuấn Thành cũng ở đây, hơi nhíu mày một chút

“Tôi có chuyện muốn nói riêng với Mộng Kỳ.” Diệp Mộ Phàm mở miệng.

Đáy mắt Hà Tuấn Thành thoáng qua một vệt âm trầm, trên mặt lại ra vẻ hào phóng đứng lên, “Ha ha, chuyện của tôi đã nói xong, các người trò chuyện đi!”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.