Cô Vợ Ngọt Ngào Có Chút Bất Lương (Vợ Mới Bất Lương Có Chút Ngọt)

Chương 589 : Em chỉ cần anh

    trước sau   
Edit: Ý Như

Không đợi Diệp Oản Oản kịp suy nghĩ, Tư Dạ Hàn nói xong những thứ này, lại lấy ra một cái hộp gỗ, sau đó mở ra, bên trong để một chiếc nhẫn. Chiếc nhẫn đầy bụi bẩn, không có gì đặc biệt, nhìn rất cũ kỹ, chạm trổ hoa văn cô nhìn không hiểu. Tư Dạ Hàn nhẹ nhàng vuốt ve chiếc nhẫn, cũng không biết nghĩ điều gì, rất lâu cũng không có mở miệng.

Diệp Oản Oản đứng ở trước bàn đọc sách, không dám lên tiếng cắt đứt anh, cũng không biết anh rốt cuộc muốn làm cái gì. Dù sao kiếp trước anh cũng chưa từng lấy những thứ này ra. Kiếp trước có một lần Tư Dạ Hàn tựa hồ là muốn mang cô tới đây, nhưng khi đó Trầm Mộng Kỳ không biết từ đâu nghe được tin đồn, nói trên lầu này tất cả đều là hình dụng cụ đáng sợ, là nơi Tư Dạ Hàn hành hạ người, thế cho nên cô đặc biệt sợ gác xếp, chưa bao giờ dám lên. Lần đó lúc Tư Dạ Hàn muốn mang cô tới, kết quả có thể tưởng tượng, cô dĩ nhiên là không đi, còn làm ra một trận đại náo, khi đó cô còn tưởng rằng Tư Dạ Hàn là muốn hành hạ cô… Nhưng là, không nghĩ tới trên này vật đáng sợ gì cũng không có. Lần đó, khi Tư Dạ Hàn muốn mang cô lên, cũng đã chuẩn bị cho cô những vật này sao?

Tư Dạ Hàn ngẩng đầu lên, ánh mắt còn tối hơn bóng đen ngoài cửa sổ nhìn cô, “Thế lực sau lưng chiếc nhẫn này, trước mắt em tuyệt đối không cách nào nắm trong tay, nhớ lấy, chờ đến lúc em có đủ thực lực mới có thể tiếp nhận nó, trong khoảng thời gian này, anh sẽ dùng hết khả năng dạy em một vài thứ…” Tư Dạ Hàn nói xong, cầm tay cô lên, đem chiếc nhẫn đặt trong lòng bàn tay cô.

Kiếp trước và kiếp này, Tư Dạ Hàn chưa bao giờ nói nhiều như vậy, một hơi nói rất nhiều lời. Nhưng là, Diệp Oản Oản càng nghe càng có cái gì không đúng… Đây hoàn toàn chính là giao phó hậu sự… Là bởi vì lúc nào cũng có thể sẽ chết, cho nên mới đem những thứ này giao cho cô trước thời hạn sao? Diệp Oản Oản nhìn chằm chằm nửa niếng ngọc bội cùng chiếc nhẫn trong lòng bàn tay, chỉ cảm thấy lòng bàn tay thật nóng bỏng, trái tim cũng không thể khống chế co rút mạnh.

“Giữ nó.” Tư Dạ Hàn dặn dò, trên mặt nét bình tĩnh không hề lay động, giống như những lời nói trong giờ khắc này chẳng qua chỉ là lời không thể bình thường hơn. Diệp Oản Oản mắm chặt lòng bàn tay, sau đó lại chậm rãi buông ra. Ngay sau đó, cô ngước mắt nhìn Tư Dạ Hàn, ánh mắt lạnh lùng mở miệng: “Em không muốn.”

Thấy Diệp Oản Oản cự tuyệt, Tư Dạ Hàn chân mày hơi nhíu lại, sắc mặt cũng lạnh xuống. Diệp Oản Oản đem chiếc nhẫn cùng ngọc bội đều bỏ lại trên bàn trước mặt Tư Dạ Hàn, mặt không thay đổi mà mở miệng, “Mong anh cất nó đi, em không cần những thứ này.”

Không muốn tiếp nhận đồ đạc của anh à… Sắc mặt của Tư Dạ Hàn nhất thời trầm hơn, ánh mắt lại ảm lại đi. Ngoài cửa sổ, ánh trăng chập chờn núp sau tầng mây, trong phòng, không khí bị nhiệt độ ngưng kết thành sương. Tư Dạ Hàn sống lưng cứng ngắc mà ngồi tại chỗ, nhìn miếng ngọc cùng chiếc nhẫn bị Diệp Oản Oản bỏ lại, lẻ loi trơ trọi nằm ở trên bàn…

Đang lúc này, hai tay của Diệp Oản Oản rời khỏi mặt bàn, bỗng nhiên nghiêng người, hướng về đôi môi mỏng đang căng thẳng của anh hôn lên… “Em không cần những thứ này, em… Chỉ cần anh…” Nụ hôn của cô rơi xuống, trong nháy mắt, con ngươi Tư Dạ Hàn đột nhiên co rụt lại, đáy mắt đột nhiên gợn lên một con sóng, mặt đầy kinh ngạc, hoàn toàn không ngờ rằng Diệp Oản Oản sẽ phản ứng như vậy.

Ánh mắt Diệp Oản Oản dị thường nghiêm túc nhìn chăm chú người trước mặt, từng chữ từng chữ mà nói, “Em chỉ cần anh, sống khỏe mạnh!”

………………………………..

Ngoài lề ~~~

Diệp Oản Oản: Những thứ này là cái gì?

Tư Dạ Hàn: Đây là giang sơn trẫm giành cho nàng!

Diệp Oản Oản: Nha, lấy đi, ta không muốn giang sơn, chỉ cần mỹ nhân.

[Xin cmt]

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.