Cô Vợ Ngọt Ngào Có Chút Bất Lương (Vợ Mới Bất Lương Có Chút Ngọt)

Chương 569 : Phế vật

    trước sau   
Edit: Quỳnh

“Đừng nói nữa!” Thập Nhất siết chặt hai quả đấm, hô hấp dồn dập.

“Làm sao, không dám đối mặt?” Nguyên Sinh cười lạnh: “Anh thật đáng thương… Mấy tên lưu manh kia, ở ngay trước mặt anh, làm nhục bạn gái của anh… Mà anh, lại chạy, ha ha ha… Bỏ lại bạn gái của mình mà chạy, anh cũng thật là vĩ đại.”

“Đừng nói… Đừng nói nữa!” móng tay Thập Nhất hung hăng ghim vào lòng bàn tay, máu tươi thuận theo đầu ngón tay chảy xuống.

“Buổi tối hôm đó, bạn gái anh liền đâm đầu xuống hồ tự sát… Ai, cô ta đáng thương nhất, trong tình huống sợ hãi như vậy, lại bị người bạn trai mình yêu nhất vứt bỏ… Thật là thật đáng buồn, đáng thương a!” Nguyên Sinh lắc đầu.

“Tao không có… Mày im miệng!” hai con ngươi Thập Nhất ướt át, chuyện cũ bốn năm trước, lại xuất hiện lên trong đầu.


Khi đó hắn còn trẻ, bọn lưu manh kia rất đông, lại có hung khí trong tay, hắn chạy đi… Nhưng là để tìm người trợ giúp!

Chỉ bất quá, cuối cùng lại đến trễ, sau khi bạn gái hắn bị mấy kẻ kia lăng nhục, thì đâm đầu xuống hồ tự vẫn…

Mấy năm nay, cho tới bây giờ, hắn cũng không thể tha thứ chính mình, đây cũng là nguyên nhân hắn đi học võ.

Sau khi học võ thành công, hắn đi tìm bọn lưu manh kia, tự tay cắt đầu của bọn họ. Cũng từ đây, trở thành một kẻ liều mạng… Sau đó thì được Tư gia thu nhận, trở thành một Ám Vệ…

Hắn không hề trốn, cho tới tận bây giờ không hề có ý định bỏ lại cô ấy!

Chẳng qua tình thế bắt buộc, hắn muốn tìm người để xin giúp đỡ…

Khuôn mặt của bạn gái hiện lên trong đầu, Thập Nhất như con thú bị nhốt mà gào thét, “Im miệng! Im miệng! Tao không có trốn! Không có…”

“Tên nhát gan này, đúng là phế vật. Ban đầu anh phải cùng bạn gái mình chết chung mới đúng. Bây giờ, còn có mặt mũi tranh đoạt vị trí tổng đội trưởng, anh dựa vào cái gì!?” Nguyên Sinh tiếp tục khiêu khích.

“Con mẹ nó mày câm miệng cho lão tử! Im miệng!” Thời khắc này, Thập Nhất hoàn toàn đánh mất lý trí, giống như một con dã thú, chẳng ngó ngàng gì tới, mang theo lửa giận, xông về phía Nguyên Sinh.

“A…” Mắt thấy bản thân được như ý, Nguyên Sinh khẽ nhếch mép.

“Phanh”!

Nguyên Sinh ra một quyền, đánh vào bụng của Thập Nhất, khiến Thập Nhất ngã xuống đất.

“Mày chết đi!” Thập Nhất hét lên giận dữ, muốn giãy giụa đứng dậy.


Nhưng mà, Nguyên Sinh lại giẫm trên ngực của Thập Nhất, từ trên cao nhìn xuống: “Anh, chính là một thằng phế vật! Ngay cả người phụ nữ của mình cũng không bảo vệ được! Loại người như anh, tại sao còn muốn sống, không bằng đi chết đi, cũng coi như không phụ lòng bạn gái của mình.”

“Mày câm miệng!” trong mắt Thập Nhất xuất hiện tia máu, trên trán hiện lên gân xanh.

“Anh chính là một kẻ hèn nhát, bỏ lại bạn gái của mình mà chạy trối chết, chấp nhận thực tế đi.” Nguyên Sinh nhếch miệng lên.

Giờ phút này dưới đài đã là một mảnh xôn xao, chẳng ai nghĩ tới Thập Nhất đã trải qua quá khứ như vậy.

“Không phải, tôi không có…!” Nghe Nguyên Sinh khiêu khích, lại còn tiếng nghị luận xôn xao dưới vũ đài, trong đầu Thập Nhất đều là suy nghĩ hỗn loạn, toàn thân lộ ra sơ hở.

Giờ phút này, nơi xem thi đấu, mặt Diệp Oản Oản đầy lãmh sắc: “Hứa Dịch, thứ người như vậy, sao xứng gia nhập Ám Vệ? Hắn dùng loại thủ đoạn này, chẳng lẽ không tính phạm quy sao?”

Đối với câu hỏi này, Hứa Dịch lắc đầu: “Đạo lý mặc dù như vậy… Bất quá, Ám Vệ tranh đoạt thi đấu, chỉ quy định không cho phép sử dụng súng ống và đánh lén…”

“Phanh ——” tiếng thân thể va chạm vang lên, Thập Nhất bị một quyền đánh ngã bên cạnh vũ đài

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.