Cô Vợ Ngọt Ngào Có Chút Bất Lương (Vợ Mới Bất Lương Có Chút Ngọt)

Chương 541 : Anh mặc quần áo xong rồi nói

    trước sau   
Edit: Hồng Vân

Beta: Quỳnh

Buổi tối phải đi buổi lễ trao giải Kim Lan, huấn luyện kết thúc, Diệp Oản Oản liền cởi quần áo huấn luyện xuống, hóa trang thành nam.

Bên trong phòng ngủ chính, Tư Dạ Hàn mới làm xong điều trị châm cứu, trên người trần trụi mơ hồ có thể thấy vô số lõi kin màu xanh đen.

Diệp Oản Oản có chút sốc, cho nên mỗi lần Tư Dạ Hàn làm châm cứu cũng không dám lại đây.

“Có đau hay không?” Diệp Oản Oản đi qua ngồi hỏi.


Tư Dạ Hàn mặc áo sơ mi lên, sắc mặt bình tĩnh: “Không có việc gì.”

Diệp Oản Oản cau mày, “Hay là… Lần sau em đi cùng anh ”

Tư Dạ Hàn nhìn cô một cái, ngay sau đó mở miệng, “Không cần. Em té xỉu anh lại phải chăm sóc em.”

“…” Diệp Oản Oản không nói gì, thật là không có chút cảm tình nào.

“A, đúng rồi…” Diệp Oản Oản không biết nghĩ đến cái gì, sắc mặt đột nhiên vô cùng nghiêm túc, “Tư Dạ Hàn, em có một chuyện rất quan trọng, muốn nói với anh.”

Tư Dạ Hàn một bên vừa cài lại nút áo sơ mi, vừa mở miệng: “Cái gì? ”

Diệp Oản Oản nhìn chằm chằm động tác cài nút áo của Tư Dạ Hàn, da thịt trần trụi mở rộng, đầu óc ngừng trệ, “Ây…”

Ánh mắt Tư Dạ Hàn có chút hoài nghi, chờ lời kế tiếp của cô.

Diệp Oản Oản bất đắc dĩ che mặt nâng trán, khoát tay thúc giục, “Gì đó, anh đem quần áo cài chắc rồi nói tiếp, em cũng quên muốn nói cái gì rồi…”

Tư Dạ Hàn đầu tiên ngẩn ra, ngay sau đó từ trong lồng ngực truyền ra một tiếng cười trầm thấp.

Một lát sau, cài xong tất cả nút áo mới mở miệng nói, “Tốt rồi, em muốn nói cái gì?”

Thấy Tư Dạ Hàn đem quần áo cài chắc, Diệp Oản Oản cuối cùng mới hài lòng, cũng nhớ ra mình muốn nói cái gì rồi.

Diệp Oản Oản cân nhắc chọn lời một chút, sau đó sắc mặt nghiêm túc nói: “Tư Dạ Hàn, em đột nhiên phát hiện, em có thể là thiên tài võ học!”


Tư Dạ Hàn: “…”

Thấy Tư Dạ Hàn không có phản ứng, Diệp Oản Oản nóng nảy, “Làm sao, anh không tin phải không? Hôm nay em theo Thập Nhất đi huấn luyện,Thập Nhất dạy em kỹ xảo cận chiến, kết quả em đem Thập Nhất đánh gục! Thập Nhất còn muốn bái em làm thầy đây!”

“Em nhận?” Tư Dạ Hàn hỏi, con ngươi thâm thúy chớp động.

Thần sắc Diệp Oản Oản bất đắc dĩ, “A, vốn là em cảm thấy mình lơ mơ, khẳng định không có khả năng nhận, đang êm đẹp làm đồ đệ lại biến thành sư phụ, nhưng thái độ Thập Nhất kiên quyết, còn hoài nghi là em ghét bỏ hắn tư chất không tốt, em không có biện pháp liền nhận rồi, trừ Thập Nhất ra còn có một tiểu ám vệ cà lăm…”

Diệp Oản Oản nói xong, có chút mệt mỏi nhăn trán lại, “Thật ra thì… Không biết bắt đầu từ lúc nào… Em liền phát hiện khả năng lĩnh hội của mình đối với rất nhiều thứ có hơi khác với người thường, giống như những vật kia, ví như võ thuật, còn có kỹ thuật diễn xuất… Như thể là bản năng của em, em không phải học chúng, chẳng qua là làm lại lần nữa, loại cảm giác này… Thật kỳ quái…”

Tư Dạ Hàn nhìn khuôn mặt mê man của cô gái nhỏ, bàn tay rộng lớn để trên đầu cô, nhẹ nhàng xoa xoa, “Không có gì kỳ quái, chỉ là em có thiên phú dị bẩm mà thôi.”

Lo lắng cô không tin Tư Dạ Hàn lại tăng thêm một câu: “Anh cũng như vậy.”

Trong nháy mắt bàn tay rộng lớn che lên đỉnh đầu, nhất thời Diệp Oản Oản bị an tâm bao phủ, nhưng một giây kế tiếp nghe được lời nói của Tư Dạ Hàn, nhất thời vẻ mặt không biết nói gì, “…”

Bảo bối, anh là nghiêm túc sao?

Cô có thiên phú dị bẩm?

Diệp Oản Oản ho nhẹ một tiếng: “Được rồi, anh nói năm chữ cuối thì em tin.”

Tư Dạ Hàn thiên phú dị bẩm đó là khẳng định, về phần cô, tại sao có thể cùng đẳng cấp với thiên phú biến thái của Tư Dạ Hàn được!

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.