Cô Vợ Ngọt Ngào Có Chút Bất Lương (Vợ Mới Bất Lương Có Chút Ngọt)

Chương 533 : Chỉ cần anh ở trong tầm mắt của em

    trước sau   
Convertor: Vovo

Editor: Hyna Nguyễn

————————-

Tên thuộc hạ ở sau lưng, nhìn Diệp Oản Oản mới chạy không tới 1000m liền yểu điệu nũng nịu, quả thật là không tin vào mắt mình.

Đừng nói tới Thập Nhất, ngay cả Đại Bạch Hổ sau lưng Tư Dạ Hàn cũng trừng mí mắt lên, giống như đang bày tỏ vẻ khinh bỉ.

Diệp Oản Oản cũng biết rõ mình lúc này mới chạy được 1000m liền mặc kệ hợp lý hay không, thật ra thì cô mới vừa rồi bất quá chỉ là muốn nghỉ một chút mà thôi, sau đó đối với Tư Dạ Hàn mở miệng nói: “Không cần đâu, em còn phải tiếp tục chạy tiếp, cùng lắm là chạy chậm một chút mà thôi!”


Tư Dạ Hàn cau mày.

Hai con ngươi của Diệp Oản Oản tỏ vẻ tận lực yêu cầu nói: “Bảo Bảo, anh cũng lên xe đi mà! Nếu như vậy, chỉ cần em nhìn thấy anh, thì việc chạy sẽ tương đối có động lực hơn!”

Sắc mặt của Tư Dạ Hàn nghiêm túc nói: “Em xác định không thành vấn đề sao?”

“Không thành vấn đề không thành vấn đề, em còn có thể kiên trì một lúc nữa, chỉ là mới vừa rồi không biết tại sao, vừa nhìn thấy anh liền không nhịn được…” 

Nghe thấy lời của Oản Oản, sắc mặt của Tư Dạ Hàn rõ ràng nhu hòa đi mấy phần.

Vì vậy, cuối cùng Tư Dạ Hàn cũng lên xe, xe ở trước mặt chậm rãi chạy đi, Diệp Oản Oản ở phía sau chạy theo.

Tên thuộc hạ đều ở trong trạng thái hoài nghi cuộc sống này, quả thực không có cách nào đem nữ ma đầu đêm hôm đó đại sát tứ phương cùng cô gái trước mắt này mới vừa chạy không tới 1000m đều muốn sống muốn chết liền mệt mỏi có quan hệ với nhau.

“Híc, đội trưởng a, cái này… xác định là cùng một người sao?” tên thuộc hạ không nhịn được thấp giọng cùng Thập Nhất thảo luận.

Thập Nhất đang muốn mở miệng, ánh mắt lại chẳng biết tại sao dần dần thay đổi: “Cậu giảm bớt tốc độ xe sao?”

Tiểu hộ vệ lắc đầu: “Không có a, thế nào?”

Thập Nhất trầm ngâm nói: “Cậu không giảm bớt tốc độ xe, vậy đó chính là… tốc độ của Oản Oản tiểu thư càng lúc càng nhanh…”

Tiểu hộ vệ đang lái xe cũng ngẩn người, ngay sau đó theo trong kính chiếu hậu nhìn một cái: “A, thực sự a! Sắp vượt qua xe của chúng ta rồi… A… Đã vượt qua…”

Trong lúc đang nói chuyện, Diệp Oản Oản đã chạy đến trước xe.


Diệp Oản Oản vừa chạy vừa hướng người bên trong xe kêu: “Ai các cậu đừng chậm lại a! Để cho ông chủ nhà các cậu ở phía trước tầm mắt của tôi, nếu không tôi không chạy nổi a!”

“Ây… Dạ!” Sắc mặt của tên hộ vệ ửng đỏ, vội vàng tăng tốc.

Lại nói, căn bản cũng không phải là bọn họ chậm lại đâu nha?

Đệt! Không đúng… Làm sao càng lúc càng nhanh a?

Mới vừa rồi theo căn cứ bọn họ quan sát, Diệp Oản Oản tuyệt đối đã đến cực hạn về thể năng rồi, dưới tình huống này người thường tuyệt đối không cách nào gia tăng tốc độ của mình được, kết quả làm sao càng chạy càng nhanh vậy?

“Có thể lúc đó thân thể đang phản ứng như sau khi vượt qua cực hạn cuối cùng của mình.”

Có lúc thân thể đến cực hạn, sẽ có một đoạn thời gian cảm thấy đột nhiên bước chân biến thành nhẹ hơn, nhưng loại tình huống này quá nhanh đi, giống như vừa chớp mắt một cái, tốc độ liền thay đổi.

Suy nghĩ của Thập Nhất cùng tiểu hộ vệ không sai biệt lắm, nhưng dần dần, thần sắc toàn bộ đều thay đổi… Đảo mắt 3000 m cũng đã chạy xong, nửa đường Diệp Oản Oản một lần cũng không có lại dừng lại.

Thập Nhất nhìn thấy số cây số, chuẩn bị hô ngừng, nhưng Diệp Oản Oản lại phần phật đã chạy xa.

“Cửu gia, cái này…” Thập Nhất hướng về Tư Dạ Hàn một bên xin phép nhìn lại.

Kết quả, ánh mắt ông chủ nhà mình chuyên chú nhìn chằm chằm cô gái sau xe, dường như cũng không có ý tứ muốn ngăn cản.

Vì vậy Thập Nhất liền im miệng tiếp tục quan sát.

Diệp Oản Oản kinh ngạc phát hiện, chính mình không chỉ không có mệt mỏi, bước chân còn ngược lại càng ngày càng nhẹ nhàng hơn, mặt không khỏi đầy kinh ngạc vui mừng hướng về Tư Dạ Hàn trên xe nhìn lại: “A a, Bảo Bảo, thật là hữu dụng a! Em phát hiện chỉ cần anh ở trong tầm mắt của em, em lại không có cảm thấy mệt mỏi chút nào nữa a! Thật thần kỳ!”

Tư Dạ Hàn nghiêng người bám lấy trán ngồi trên xe, nhìn lấy cô khuôn mặt nhỏ nhắn hăm hở, đáy mắt thoáng qua một nụ cười không dễ dàng phát giác.

Ngay cả việc phụng bồi chạy bộ thôi cũng đều có thể bị rải thức ăn cho chó, Thập Nhất cùng một hộ vệ nào đó: “…”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.