Cô Vợ Ngọt Ngào Có Chút Bất Lương (Vợ Mới Bất Lương Có Chút Ngọt)

Chương 512 : Một phương diện ngược đãi

    trước sau   
Editor: Như Ý

Beta: Hyna Nguyễn + Windy

————————————-

Rượu mạnh có tác dụng chậm, càng ngày càng mạnh, đại não của Diệp Oản Oản một mảnh mơ hồ, tất cả mọi người đều mơ hồ, lý trí hóa thành tro bụi, chỉ còn lại bản năng cùng phán đoán của cơ thể.

Thân thể cô như lửa nóng ầm ầm búng cháy, giải thoát gông xiềng cuối cùng, đốt cháy hoàn toàn một tia thanh tỉnh còn sót lại..

Diệp Oản Oản đứng ngơ ngác tại chỗ, sắc mặt đột nhiên trống rỗng …


Tại chỗ sâu nhất trong đầu, hình ảnh giống như tràn ngập phong bạo cuồng triều…

Dòng máu che ngợp bầu trời tiêm nhiễm cả thế giới của cô…Bên tai tiếng sát phạt nổi lên bốn phía… Lạnh giá khiến linh hồn cô đều run rẩy, sát khí kinh người như một cái lưới lớn càng thu càng chặt, vững vàng từng chút từng chút đưa cô ép đến mức tận cùng, mãi đến không thể lui được nữa…

Giết…Giết bọn họ…Giết chết tất cả bọn họ…

Nếu như nói Diệp Oản Oản mới vừa đánh người chẳng qua là nữ ma đầu, mà giờ khắc này sắc mặt Diệp Oản Oản trống rỗng, không nhúc nhích đứng yên ở tại chỗ, lại giống như sát thần giáng thế!

Cô rõ ràng chẳng qua là đứng ở nơi đó chẳng hề làm gì cả, vẻ mặt cũng ngơ ngác, thế nhưng ánh mắt lại để cho Tống Tĩnh không hiểu sao lại cảm nhận được một trận rợn cả tóc gáy.

Ngay tại thời điểm Tống Tĩnh bị ánh mắt kia nhìn chăm chú đến mức trong lòng bồn chồn, bên tai đột nhiên truyền tới tiếng quở trách gần như hoảng sự của Lưu Ảnh: “Tống Tĩnh! Đi!”

Cái gì? Tống Tĩnh không hiểu.

Nhưng mà, không kịp, đã không còn kịp rồi. Diệp Oản Oản giống như một lưỡi dao sắc bén mang theo lệ quỷ lấy từ địa ngục, điên cuồng hướng về bọn hắn đánh tới.

Không giống với sự đùa bỡn chán chết như mới vừa đối với những người đó, mà là sát ý điên cuồng phải hoàn toàn đưa người vào chỗ chết.

Giống như linh hồn bị hút khô, mất khống chế, nổ tung, chỉ biết giết hại người…Sát ý nguy hiểm ùn ùn kéo đến dọa Tống Tĩnh sợ đến hồn phi phách tán, chẳng qua chỉ trong nháy mắt thất thần, ngực liền nhận một chưởng thật mạnh.

Thân thể của Tống Tĩnh trong nháy mắt bị đánh bay ra ngoài, đụng vào vách tường cẩm thạch lạnh giá cứng rắn, “Phanh” một tiếng, sau đó tựa vào vách tường rơi xuống, giống như bùn nát tê liệt trên mặt đất…

“Nôn ——” Tống Tĩnh nghẹo đầu, liên tục phun ra một vũng máu tươi lớn, xương sườn của hắn gãy lìa…

Chỉ một chiêu…liền…


Sắc mặt của Tống Tĩnh trắng bệch, cuống quít hướng về phía trước nhìn lại, chỉ thấy Diệp Oản Oản đã cùng Lưu Ảnh triền đấu với nhau.

“Phốc ——” Tống Tĩnh trơ mắt nhìn Lưu Ảnh bị một cước đá vào bụng, mới vừa phun ra nửa ngụm máu, còn chưa kịp tỉnh táo lại, cô đã công kích theo sát tới, chiêu thức biến hóa, một chưởng vỗ lên vai phải Lưu Ảnh…

“A ——” Lưu Ảnh liên tiếp lui về phía sau vài chục bước, thân thể bị lực đạo to lớn hất văng ra, sau lưng nặng nề mà đụng phải bàn rượu, một bàn ly rượu rầm rầm vỡ vụn đầy đất.

Không đợi Lưu Ảnh phản ứng lại, cô giống như la sát lấy mạng, lại một cước hướng về ngực của Lưu Ảnh giẫm xuống…

Tống Tĩnh che lấy lồng ngực đau nhức, hắn biết rõ một kích mới vừa rồi của Diệp Oản Oản có bao nhiêu đáng sợ, Lưu Ảnh đã trúng một chiêu, nếu như lại bị giẫm một cước nữa, tuyệt đối chết chắc!

“Đội trưởng ——”

Tống Tĩnh hoảng sợ con ngươi trợn to, gắng gượng thân thể đau nhức vọt tới.

Ánh mắt Diệp Oản Oản khoá chặt trên người Lưu Ảnh, nhìn cũng không có nhìn hắn, lại một cước đem Tống Tĩnh đạp bay ra ngoài.

Tống Tĩnh nằm trên đất, cảm giác mình như muốn chết…

“Đáng chết… Khục khục…” Lưu Ảnh ho mãnh liệt, nhìn chằm chằm cô gái đang ở trên cao nhìn xuống nhìn mình, từng bước một hướng về phía hắn đi tới, sắc mặt khó coi đến cực hạn.

Chuyện này… Rốt cuộc là chuyện gì xảy ra? Cô gái này sao lại…

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.