Cô Vợ Ngọt Ngào Có Chút Bất Lương (Vợ Mới Bất Lương Có Chút Ngọt)

Chương 502 : Đụng nữa một lần cho tôi nhìn xem một chút

    trước sau   
Editor: Hyna Nguyễn

Beta: Quỳnh

————————-

Lần này, Diệp Oản Oản không lên tiếng phản đối nữa.

Nếu như không phải là có chuyện mờ ám, tại sao phải nói láo?

Cô luôn cảm thấy chuyện này nhất định là hiểu lầm ở chỗ nào đó, đều là do hình ảnh ở kiếp trước mang đến thôi, lúc đó Sở Phong đối với Giang Yên Nhiên si tình như thế nào cô đều biết, làm sao hắn lại có thể làm ra loại chuyện bại hoại như thế này được chứ?


Đầu kia điện thoại di động tiếng nhạc càng thêm đinh tai nhức óc, chân mày Diệp Oản Oản nhíu chặt nói: “Cậu bây giờ đang ở đâu?”

“Quầy rượu Phi Sắc (Cardinal) …” Giang Yên Nhiên âm thanh mang theo men say đáp.

Nghe được lời Giang Yên Nhiên nói cô ấy đang ở tại Phi Sắc (Cardinal), sắc mặt của Diệp Oản Oản càng thêm khó coi, Phi Sắc (Cardinal) là nơi nổi danh hỗn loạn, với trạng thái này của Giang Yên Nhiên mà ở bên đó quá là nguy hiểm rồi.

“Biết rồi, tớ lập tức tới ngay đây.”

Diệp Oản Oản nói xong liền cúp điện thoại.

Không đợi cô nói chuyện, bên tai liền truyền tới âm thanh của Tư Dạ Hàn, “Để cho Hứa Dịch đưa em đi đi.”

Diệp Oản Oản gật đầu một cái, hôn trên gò má của Tư Dạ Hàn một cái: “Em đi xem chuyện gì đang xảy ra, rất nhanh liền trở lại.”

Không biết từ lúc nào, giữa cô cùng Tư Dạ Hàn lại có thể tán gẫu nói chuyện thoải mái như bấy giờ, anh thấy cô có bạn, cùng bạn bè liên lạc, cũng sẽ không phản ứng hay khó chịu với cô nữa, còn cô chuyện đầu tiên khi nhận điện thoại từ bạn mình cũng không phải là nhìn sắc mặt của anh, sợ hãi anh sẽ tức giận nữa rồi.

Mà hết thảy những thay đổi này cũng chỉ mới phát sinh trong khoảng thời gian mấy tháng ngắn ngủi này thôi…

Diệp Oản Oản vội vã chạy xuống lầu.

Vừa mới xuống lầu, đúng lúc thấy Hứa Dịch đang ở trong phòng khách cùng người giúp việc nói chuyện.

Diệp Oản Oản đang muốn gọi tên hắn, Hứa Dịch lại nhìn thấy cô liền bắt đầu tránh đi, lập tức vội vã đi tới phòng bếp.

Diệp Oản Oản hơi nhíu mày, ánh mắt tỏ vẻ không hiểu mà đem Hứa Dịch gọi lại: “Trợ lý Hứa!”


Sống lưng Hứa Dịch cứng đờ, không có cách nào chỉ có thể chậm rãi xoay người, cúi thấp đầu, che chắn vết thương trên mặt mình ngăn cho việc Oản Oản dò xét: “Oản Oản tiểu thư, cô có gì cần phân phó cho tôi sao?”

“Mặt của anh làm sao vậy?” Diệp Oản Oản trầm giọng hỏi.

“Không có việc gì, vừa rồi không cẩn thận nên đụng vào cửa thôi…” Hứa Dịch trả lời.

Diệp Oản Oản hai tay ôm ngực, cười một tiếng: “Đụng vào cửa có thể va thành hình dạng như vậy, không bằng, anh đụng lại một lần nữa cho tôi nhìn xem một chút có được không?”

Giờ phút này nửa gương mặt của Hứa Dịch đều sưng vù cả lên, ánh mắt tím bầm một mảnh, hiện đầy tia máu, mí mắt đã chống đỡ đến mức không mở ra nổi rồi.

“Khụ… cái này…” Hứa Dịch nhất thời không nói nên lời.

“Là Lưu Ảnh là sao?” Diệp Oản Oản mở miệng hỏi chuyện.

Hứa Dịch vội vàng nói: “Thực sự không có việc gì đâu Oản Oản tiểu thư… Cô tìm tôi có chuyện gì không?”

Hứa Dịch cố gắng nói lảng sang chuyện khác.

Diệp Oản Oản trầm sắc mặt lại đáp: “Không sao, anh kêu Lưu Ảnh đến đây, để cho hắn lái xe đưa tôi đến một nơi.”

Hứa Dịch lập tức nói: “Cô muốn đi đâu, tôi đưa cô đi!”

“Thương thế của anh đã thành ra như vậy rồi, làm sao có thể lái xe được? Anh đi gọi Lưu Ảnh tới đây đi!” Giọng nói của Diệp Oản Oản lộ ra một tia lửa giận.

Thấy Diệp Oản Oản nổi cơn tức giận, Hứa Dịch không có cách nào chỉ có thể tranh thủ thời gian để cho người đi gọi Lưu Ảnh tới.

Không biết tại sao, trước mặt hắn rõ ràng đang là một cô gái nhỏ nũng nịu hiền lành, nhưng thời điểm mỗi lần cô phẫn nộ đều khiến cho người đối diện mình cảm thấy không rét mà run.

Đó cũng giồng như loại khí tức ở trên người ông chủ nào đó phát ra, làm cho người khác cũng dễ dàng liên tưởng đến…

Rất nhanh, Lưu Ảnh được gọi đến, vừa nhìn thấy Diệp Oản Oản liền nghiêm mặt nói: “Có chuyện sao?”

Diệp Oản Oản lạnh mặt liếc hắn một cái rồi nói: “Chuẩn bị xe, đưa tôi đi đến quầy rượu Phi Sắc (Cardinal).”

“Cái gì cơ?” Nghe thấy Diệp Oản Oản dùng giọng nói như ra lệnh đối với mình, sắc mặt của Lưu Ảnh tái mét.

Không kịp cho Lưu Ảnh biểu hiện vẻ giận dữ trên mặt, Diệp Oản Oản đã đứng lên, không cho đối phương đường cự tuyệt, liếc nhìn thời gian trên điện thoại di động nói: “Tôi không có nhiều thời gian đâu, anh nhanh đi chuẩn bị đi.”

“Cô…” Lưu Ảnh gắt gao siết chặt quả đấm, đầu tiên là nhìn Hứa Dịch bên cạnh mình một cái, rồi cuối cùng vẫn cắn răng đi chuẩn bị theo yêu cầu của Oản Oản.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.