Cô Vợ Ngọt Ngào Có Chút Bất Lương (Vợ Mới Bất Lương Có Chút Ngọt)

Chương 447 : Tôi thật giống như đang yêu

    trước sau   
Convertor: Vovo

Editor: Hyna Nguyễn

————————-

“Tiểu thư, mứt hoa quả của cô đã được gói kỹ rồi, cô còn cần cái gì khác nữa không?” nhân viên tiệm hỏi thăm.

Diệp Oản Oản lúc này mới lấy lại tinh thần, lại chọn thêm một cái bánh ngọt ô mai, một cái Mousse xoài.

“Cảm ơn đã đến cửa hàng, hoan nghênh lần sau trở lại!” Nhân viên tiệm khom người tiễn khách.


Diệp Oản Oản xách theo đồ cô mới mua từ bên trong mở cửa tiệm đi ra ngoài, kết quả, rõ ràng cảm giác được có người đi theo phía sau chân cô.

Diệp Oản Oản xoay người lại phát hiện đi theo cô chính là người mới vừa rồi xếp hàng ở phía sau lưng cô người đàn ông đeo khẩu trang.

Cô vừa mới quay đầu lại nhìn, người đàn ông kia liền giống như không có gì cằm túi đứng ở ven đường, một bộ dạng đang chờ xe.

Diệp Oản Oản lần nữa cất bước rời đi, lần này, anh ta cũng không đi theo

cô nữa.

Nhưng mà Diệp Oản Oản lại không khỏi cảm thấy một cổ tầm mắt phi thường nóng bỏng vẫn nhìn chằm chằm vào sau lưng của cô…

Không có cách nào Diệp Oản Oản chỉ có thể theo bản năng quay đầu nhìn lại lần thứ hai.

Kết quả lần này liền phát hiện… Người đàn ông đó mặc dù không kịp che dấu hành động của mình như lúc nãy nữa, mặt anh ta dù không hướng trực tiếp về góc nhìn của cô, nhưng chiếc kính râm thật to đó hoàn toàn không che khuất được ánh mắt của anh ta, cái ánh mắt kia ai oán đau lòng cực kỳ phảng phất xuyên thấu qua kính râm, rơi vào người cô… Chính xác hơn mà nói, là rơi trên mấy hũ mứt hoa quả trong tay cô…

Sau đó phát giác ra ánh mắt của Diệp Oản Oản, nam nhân lại nghiêng đầu đi, làm bộ như không   nhìn cô.

Diệp Oản Oản không khỏi bật cười.

Mấy hộp mứt hoa quả mà thôi, tại sao lại làm như vậy?

Bất quá, nếu như hắn thật sự là một minh tinh nào đó, cô lại có thể lý giải được điều này, các minh tinh mỗi ngày đều phải ăn uống điều độ, phải giảm cân, muốn ăn thứ mình thích đều là xa xỉ.

Diệp Oản Oản suy nghĩ một chút, cuối cùng vẫn là từ trong túi lấy ra một hộp, cất bước đi tới trước mặt người đàn ông kia.


Người đàn ông đó nhìn thấy cô đang hướng về phía mình đi tới, giật mình lui về sau một bước,  dáng vẻ muốn chạy trốn lấy mạng.

Chắc anh ta cho là cô là Fan hâm mộ nhận ra mình đi.

Diệp Oản Oản cũng không tiếp tục tiến lên nữa, đứng ở cách anh ta một bước, đem cái hộp mứt hoa quả kia đưa tới, mở miệng nói: “Anh thích cái này sao? Thật xin lỗi ba hộp cuối cùng đều bị tôi mua rồi, cái hộp này cho anh đó!”

Người đàn ông đó tựa hồ là nhất thời không phản ứng kịp, đứng ngơ ngác ở nơi đó.

“Cầm lấy đi a!”

Mãi đến khi Diệp Oản Oản lần nữa thúc giục, anh ta mới cẩn thận từng li từng tí đưa tay ra, như rất sợ cô hối hận một tay nhanh chóng đem cái hộp mứt hoa quả kia cầm tới.

Diệp Oản Oản không khỏi bật cười nói: “Cái này tỉ lệ đường có trong đó khá cao, nếu như muốn ăn uống thì anh nên ăn điều độ, vẫn là ăn ít một chút thì tốt hơn!”

Nói xong liền xoay người rời đi.

Trong tay nam nhân cầm lấy cái  hộp mứt hoa quả kia, kinh ngạc nhìn đứng tại chỗ, trong đầu  đều là hình ảnh cô gái kia bật cười…

Nụ cười kia… So với… Mứt hoa quả còn muốn ăn hơn…

Tới khi anh ta rốt cuộc tỉnh hồn lại, lập tức bước nhanh đuổi về phía trước, lại phát hiện cô gái kia đã sớm biến mất ở trong bóng đêm.

“haizzz!” Nam nhân áo não không thôi cúi xuống đất nguyền rủa một tiếng, tháo kính mác trên mặt xuống, lộ ra một gương mặt đẹp đẽ đến cực hạn.

Lúc này, bên cạnh vang lên một trận tiếng bước chân dồn dập.

Một nam nhân mập mạp thở hồng hộc hướng về người đàn ông kia chạy tới, thấp giọng mở miệng: “Cung Húc! Tiểu tổ tông của tôi ơi! Cậu làm sao lại chạy tới đây! Để cho tôi đi khắp nơi tìm cậu a! Cậu có phải lại lén mua đồ ngọt làm điểm tâm hay không? anh Bân đã dặn đi dặn lại cậu không thể ăn những thứ này…”

Trợ lý vẫn một mực thao thao bất tuyệt, nhưng lại thấy Cung Húc vẫn nhìn chằm chằm vào một hướng khác, hoài nghi mà hỏi: “Híc, cậu đang nhìn cái gì vậy?”

Trong tay Cung Húc siết chặt cái hộp mứt hoa quả kia, vẫn như cũ ngơ ngác nhìn chằm chằm phương hướng mà cô gái kìa mới vừa biến mất, lẩm bẩm mở miệng “Tôi thật giống như…”

“Thật giống như cái gì?” trợ lý không hiểu hỏi lại.

Cung Húc: “Thật giống như… Đang yêu…”

Trợ lý nhất thời xạm mặt lại: “Lại còn là yêu đương sao?! Cậu làm sao chỉ mới đi mua một hộp mứt hoa quả lại có thể yêu đương được vậy?! Còn có phải như lần trước nữa hay không?!”

Cung Húc một cước đạp tới: “Cút đi! Lần này là thực sự!”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.