Cô Vợ Ngọt Ngào Có Chút Bất Lương (Vợ Mới Bất Lương Có Chút Ngọt)

Chương 442 : Nhất định chịu đựng được

    trước sau   
Convertor: Vovo

Editor: Hyna Nguyễhkdvn

————————-

Diệdxkap Oảdrkdn Oảdrkdn bịvwpt anh nhìmcbtn đqejtếxwufn sợhkdvcvdhi: “Anh nhìmcbtn em làskuwm gìmcbt vậemjdy?”

Đmwuwưvcllơqdshng nhiêkrgcn nếxwufu côolgu hi vọckleng Tưvcll Dạvwptskuwn nóafmyi ra mấdxkay chữpnub “Em chờrqrh coi” là khôolgung có khả nărophng.

Hai con ngưvcllơqdshi Tưvcll Dạvwptskuwn híemjdp lạvwpti, nhìmcbtn lấdxkay côolgu, hỏnbhli: “Khôolgung sợhkdv anh sao?”


Diệdxkap Oảdrkdn Oảdrkdn suy nghĩkcvv mộibmit chúlonct, rốzshdt cuộibmic nhớafmy lạvwpti chíemjdnh mìmcbtnh đqejtang kháxdqlskuw to gan lớafmyn mậemjdt nóafmyi chuyệdxkan vớafmyi loạvwpti ngưvcllrqrhi nàskuwo rồvqbsi, trong lòrophng nhấdxkat thờrqrhi hơqdshi hồvqbsi hộibmip mộibmit chúlonct, cốzshd tựkozq trấdxkan đqejtvwptnh lắlskqp ba lắlskqp bắlskqp mởtpck miệdxkang đqejtáxdqlp: “Cóafmy… Cóafmymcbt phảdrkdi sợhkdv! Anh chíemjdnh làskuw mộibmit con cọcklep giấdxkay! Còrophn cóafmy thểroph đqejtem em ărophn sao?”

vcll Dạvwptskuwn cưvcllrqrhi nhẹpnub mộibmit tiếxwufng: “Muốzshdn thửetjn mộibmit chúlonct khôolgung?”

Diệdxkap Oảdrkdn Oảdrkdn sậemjdm mặcvdht lạvwpti: “Khôolgung cho anh thửetjn đqejtâxkvju, anh nêkrgcn đqejti ngủfcrw đqejti!”

Khôolgung khíemjdskuw tràskuwn đqejtqaeey khíemjd tứxwufc máxdqlt mẽqksq củfcrwa cỏnbhlxkvjy, áxdqlnh mặcvdht trờrqrhi nhỏnbhl vụzgwun theo càskuwnh láxdql gian rơqdshi xuốzshdng, nhảdrkdy trêkrgcn ngưvcllrqrhi côolguxdqli, chiếxwufu rọcklei trêkrgcn gòrophxdql củfcrwa Oảdrkdn Oảdrkdn, cơqdsh hồvqbsafmy thểroph thấdxkay rõdpgz đqejtưvcllhkdvc da thịvwptt củfcrwa côolgu, nhìmcbtn côolgu đqejtáxdqlng yêkrgcu đqejtếxwufn nhưvcllrqrhng nàskuwo…

Khi Oảdrkdn Oảdrkdn đqejtang nhìmcbtn chărophm chúlonc thìmcbt tầqaeem mắlskqt củfcrwa Tưvcll Dạvwptskuwn lúloncc nàskuwy hếxwuft thảdrkdy khóafmyi mùwivsvcllơqdshng lạvwptnh cùwivsng nhữpnubng thứxwuf nhưvcllolgung xiềxdqlng sau lưvcllng anh phảdrkdng phấdxkat trong nháxdqly mắlskqt nàskuwy đqejtxdqlu tan rãcvdhskuw rờrqrhi đqejti…

vcll Dạvwptskuwn lẳdpgzng lặcvdhng nhìmcbtn côolgu rấdxkat lâxkvju, cuốzshdi cùwivsng vẫxmvpn khôolgung hỏnbhli gìmcbt.

Tạvwpti sao?…Khôolgung muốzshdn hắlskqn chếxwuft?  Dưvcllafmyi sựkozq thúloncc giụzgwuc củfcrwa Diệdxkap Oảdrkdn Oảdrkdn, Tưvcll Dạvwptskuwn vẫxmvpn nhắlskqm hai mắlskqt lạvwpti.

Ưqqivafmyc chừppewng mấdxkay phúlonct sau, ngóafmyn tay báxdqlm trêkrgcn tráxdqln Tưvcll Dạvwptskuwn dầqaeen dầqaeen mềxdqlm nhũvfhmn ra.

Diệdxkap Oảdrkdn Oảdrkdn bậemjdn rộibmin cẩskuwn thậemjdn đqejtem tay anh lấdxkay xuốzshdng, bỏnbhlskuwo trong chărophn đqejtlskqp kíemjdn lạvwpti, sau đqejtóafmy ngồvqbsi mộibmit bêkrgcn, vừppewa lậemjdt nhìmcbtn kịvwptch bảdrkdn, vừppewa thỉqozhnh thoảdrkdng hưvcllafmyng vềxdql ngưvcllrqrhi bêkrgcn cạvwptnh liếxwufc mắlskqt nhìmcbtn.” 

xdqlch đqejtóafmy khôolgung xa Hứxwufa Dịvwptch cùwivsng Mặcvdhc Huyềxdqln cũvfhmng đqejtãcvdh xem hếxwuft toàskuwn bộibmi nhữpnubng đqejtiềxdqlu vừppewa xảdrkdy ra.

Mặcvdhc Huyềxdqln mộibmit mặcvdht nhìmcbtn màskuw than thởtpck: “Thuầqaeen Thúloncvcll… Thấdxkay chưvclla, đqejtâxkvjy chíemjdnh làskuw ngưvcllrqrhi đqejtóafmy đqejtdxkay! Vàskuwo lúloncc nàskuwy khíemjd thếxwuf củfcrwa Diệdxkap tiểrophu thưvcll đqejtãcvdh đqejtfcrw rồvqbsi, chỉqozhrophn thiếxwufu cầqaeem trong tay mộibmit cáxdqli roi nữpnuba thôolgui!”

“Khụzgwuc…” Hứxwufa Dịvwptch ho nhẹpnub mộibmit tiếxwufng, khôolgung nóafmyi gìmcbtskuw nhìmcbtn hắlskqn mộibmit cáxdqli.

Mặcvdhc Huyềxdqln than thởtpck: “Tôolgui nóafmyi cậemjdu nghe, cậemjdu kêkrgcu tôolgui tớafmyi làskuwm chi? Tôolgui còrophn pháxdqlt hiệdxkan ra làskuwolgui khôolgung cóafmy chúlonct táxdqlc dụzgwung nàskuwo a!”


Hứxwufa Dịvwptch liếxwufc ngưvcllrqrhi nàskuwo đqejtóafmy đqejtang đqejtưvcllhkdvc hưvclltpckng lưvcllơqdshng nghỉqozh phédkrzp oáxdqln tráxdqlch hắlskqn mộibmit cáxdqli: “Ai nóafmyi anh khôolgung cóafmyxdqlc dụzgwung, tôolgui kêkrgcu anh trởtpck lạvwpti chia sẻqozh mộibmit chúlonct thứxwufc ărophn cho chóafmy khôolgung đqejtưvcllhkdvc sao?”

Mộibmit mìmcbtnh hắlskqn chịvwptu đqejtkozqng khôolgung đqejtưvcllhkdvc…

Mặcvdhc Huyềxdqln nhúloncn vai: “Đmwuwưvcllhkdvc rồvqbsi, anh thắlskqng rôolgùi!”

Thuầqaeen Thúloncvcll. Diệdxkap Oảdrkdn Oảdrkdn nghiêkrgcm mậemjdt theo dõdpgzi Tưvcll Dạvwptskuwn chừppewng mấdxkay ngàskuwy, cho đqejtếxwufn khi côolgu thôolgung báxdqlo tìmcbtnh huốzshdng côolgung táxdqlc cho ba mẹpnubmcbtnh, sau đqejtóafmy họckle hỏnbhli nếxwufu côolguafmy rảdrkdnh rỗpxbhi thìmcbt trởtpck vềxdql ărophn mộibmit bữpnuba cơqdshm, Lạvwptc Thầqaeen bêkrgcn kia cũvfhmng bởtpcki vìmcbtolgu thờrqrhi gian dàskuwi khôolgung xuấdxkat hiệdxkan nêkrgcn cẩskuwn thậemjdn từppewng li từppewng tíemjd nhắlskqc nhởtpckolgurophn mấdxkay ngàskuwy nữpnuba chíemjdnh làskuw thờrqrhi gian thửetjn sứxwufc cho vai diễhkdvn, vìmcbt vậemjdy côolgu mớafmyi khôolgung thểroph khôolgung tạvwptm thờrqrhi rờrqrhi đqejti mộibmit chúlonct.

Trưvcllafmyc khi đqejti, Diệdxkap Oảdrkdn Oảdrkdn yêkrgcn lặcvdhng màskuw ngoắlskqc ngoắlskqc ngóafmyn tay, đqejtem Hứxwufa Dịvwptch cho kédkrzo tớafmyi trong góafmyc.

“Cáxdqli nàskuwy cầqaeem lấdxkay.” Diệdxkap Oảdrkdn Oảdrkdn kíemjdn đqejtáxdqlo đqejtưvclla cho hắlskqn mộibmit cáxdqli quyểrophn sổkozq nhỏnbhl.

“Oảdrkdn Oảdrkdn tiểrophu thưvcll, đqejtâxkvjy làskuw…” Hứxwufa Dịvwptch khôolgung hiểrophu.

“Tôolgui đqejtưvclla cho anh thờrqrhi gian biểrophu hằolgung ngàskuwy củfcrwa anh ta, anh nhấdxkat đqejtvwptnh bêkrgcn cạvwptnh canh anh ấdxkay, giúloncp tôolgui nhìmcbtn chằolgum chằolgum anh ấdxkay, nếxwufu nhưvcll anh ấdxkay khôolgung làskuwm theo nhữpnubng gìmcbtskuwolgui nóafmyi thìmcbt anh gọcklei đqejtiệdxkan thoạvwpti cho tôolgui.” Diệdxkap Oảdrkdn Oảdrkdn mởtpck miệdxkang nóafmyi.

Hứxwufa Dịvwptch nuốzshdt nưvcllafmyc miếxwufng, “Âuakjy…”

Diệdxkap Oảdrkdn Oảdrkdn: “Sao vậemjdy?”

Hứxwufa Dịvwptch cẩskuwn thậemjdn từppewng li từppewng tíemjd mởtpck miệdxkang, “Oảdrkdn Oảdrkdn tiểrophu thưvcll, côolgu đqejtâxkvjy làskuw muốzshdn đqejtroph cho tôolgui giúloncp côolgu… Máxdqlch lẻqozho sao?”

“Uhm, uhm…” Diệdxkap Oảdrkdn Oảdrkdn nhấdxkat thờrqrhi ho nhẹpnub mộibmit tiếxwufng: “Đmwuwppewng nóafmyi lờrqrhi khóafmy nghe nhưvcll vậemjdy màskuw! Cáxdqli gìmcbtskuwxdqlch lẻqozho chứxwuf, rõdpgzskuwng làskuw muốzshdn anh biểrophu hiệdxkan sựkozq trung thàskuwnh vớafmyi ôolgung chủfcrw củfcrwa mìmcbtnh! Yêkrgcn tâxkvjm, cóafmyolgui làskuwm cho chỗpxbh dựkozqa cho anh màskuw!”

Hứxwufa Dịvwptch vẻqozh mặcvdht đqejtưvclla đqejtáxdqlm, nhưvcll cầqaeem mộibmit củfcrw khoai lang phỏnbhlng tay cầqaeem lấdxkay quyểrophn thờrqrhi gian biểrophu thưvcllrqrhng ngàskuwy nóafmyi:”Côolguxdqlc đqejtvwptnh… Tôolgui cóafmy thểroph chịvwptu đqejtkozqng đqejtưvcllhkdvc sao?”

“Dĩkcvv nhiêkrgcn chịvwptu đqejtkozqng đqejtưvcllhkdvc rồvqbsi!” Diệdxkap Oảdrkdn Oảdrkdn vỗpxbh ngựkozqc bảdrkdo đqejtdrkdm.

Hứxwufa Dịvwptch sắlskqc mặcvdht buồvqbsn bảdrkd hắlskqn vẫxmvpn đqejtang sợhkdv muốzshdn chếxwuft.

Thấdxkay Hứxwufa Dịvwptch kinh sợhkdv nhưvcll vậemjdy, Diệdxkap Oảdrkdn Oảdrkdn khôolgung nóafmyi gìmcbtskuw liếxwufc hắlskqn mộibmit cáxdqli:, “Quảdrkd thựkozqc nếxwufu khôolgung đqejtưvcllhkdvc thìmcbtolgui sẽqksqwivsng mỹuakj nhâxkvjn kếxwuf thếxwuf đqejtãcvdh đqejtưvcllhkdvc chưvclla?!”

Hứxwufa Dịvwptch: “Đmwuwưvcllhkdvc, nhấdxkat đqejtvwptnh tôolgui sẽqksq hoàskuwn thàskuwnh nhiệdxkam vụzgwu!”

Diệdxkap Oảdrkdn Oảdrkdn: “…”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.