Cô Vợ Ngọt Ngào Có Chút Bất Lương (Vợ Mới Bất Lương Có Chút Ngọt)

Chương 436 : Quẫn Quẫn Hữu Yêu

    trước sau   
Convertor: Vovo

Editor: Hyna Nguyễn

————————-

Diệp Oản Oản cúi thấp đầu, cũng không cùng lão phu nhân và bác sĩ Tôn nói chuyện, chính mình phát hiện ra chuyện cô thật sự có thể để cho Tư Dạ Hàn chìm vào giấc ngủ, dù sao loại chuyện này cô cũng không chắc, huống chi bác sĩ Tôn trả lời cũng chỉ dựa vào lý thuyết.

Vẫn là trước tiên cần phải thử qua mới biết có hữu dụng hay không…

Tôn Bách Thảo kê cho Tư Dạ Hàn một đơn thuốc, ngay sau đó than thở rời đi, lão phu nhân phảng phất trong nháy mắt già đi mấy tuổi, vẻ mặt đau buồn đưa Tôn Bách Thảo ra ngoài.


Trong lúc nhất thời, bên trong phòng ngủ chỉ còn lại có hai người Diệp Oản Oản cùng Tư Dạ Hàn. 

Trong phòng yên tĩnh, không có một chút âm thanh, bầu không khí ngột ngạt bao phủ.

Tư Dạ Hàn an tĩnh nằm ở trên giường, cho dù là nghe được chính mình chỉ còn sống được nửa năm, vẻ mặt cũng vẫn không có bất kỳ biến hóa nào.

Diệp Oản Oản há miệng, nhiều lần muốn mở miệng nói chuyện, lại không biết nói gì.

Lúc này, đầu giường một trận tiếng chuông điện thoại di động reo lên, phá vỡ yên lặng.

Tư Dạ Hàn thuận tay cầm điện thoại di động một bên lên, âm thanh vẫn trước sau như một trầm ổn, không có một chút kẽ hở: “A lô là tôi.”

“Smith tiên sinh, ngài khỏe không?.”

“Cảm ơn ngài quan tâm, tôi vẫn khỏe.”

“Dĩ nhiên, đàm phán hết thảy vẫn như cũ.”

“Được, vậy ba ngày sau hẹn gặp ngài…”

Tư Dạ Hàn chưa nói hết câu, điện thoại di động đột nhiên “Phanh” một tiếng bị đụng rơi trên mặt đất, phát ra âm thanh tút tút tút đứt gãy.

Diệp Oản Oản không biết đi qua lúc nào, nắm lấy cổ tay của anh, gần như hung tợn nhìn chằm chằm người đàn ông trước mắt, cắn răng mở miệng từng chữ từng chữ, “Tư, Dạ, Hàn,! Con mẹ nó anh mới vừa rồi rốt cuộc có nghe được lời nói của bác sĩ Tôn hay không hả?!”

Ở cửa, mới vừa tiễn Tôn Bách Thảo trở về lão phu nhân cũng đã nghe được cuộc điện thoại của cháu trai, chân mày đang nhíu chặt muốn nói ra, liền nhìn thấy Diệp Oản Oản giống như con thú nhỏ hầm hừ hướng về cháu trai mình nhào tới, vì vậy, không khỏi dừng lại bước chân.


Diệp Oản Oản nhìn chằm chằm Tư Dạ Hàn đang đưa ra một gương mặt lạnh như băng sương nói: “Anh bây giờ chỉ còn sống được nửa năm! Tại sao anh còn có thể giống như chuyện gì cũng không xảy ra, một dạng miệt mài với những công việc này, những hạng mục này, chẳng lẽ mấy chuyện đó so với mạng của anh đều quan trọng hơn sao? Anh rốt cuộc có quan tâm đến thân thể của mình hay không?!!”

Tư Dạ Hàn trầm mặc mấy giây, sau đó giọng nói bình tĩnh mở miệng: “Anh tự có chừng mực.”

Diệp Oản Oản trong nháy mắt như bị chọc cười đáp: “Hàaa…! Anh có chừng mực? Anh có chừng mực có phải là anh chuẩn bị chờ thân thể của anh suy yếu đến mức cơ quan trong người đều bắt đầu suy kiệt, sau đó chẳng qua chỉ là đổi cơ quan mới, thân thể càng suy yếu, cơ quan lại suy kiệt, sau đó lôi kéo bệnh tật lại tiếp tục đổi, một mực đổi đến khi cả người anh đều bị móc sạch mới thôi có phải không?!”

Diệp Oản Oản hít sâu một hơi, mới có thể làm cho mình tỉnh táo lại: “Anh quên bà nội mới vừa nói cái gì sao, coi như là dùng toàn bộ nhân lực của Tư gia cũng muốn giữ được tính mạng của anh, anh có nghĩ tới hay không, anh nếu chết đi, bà nội anh phải làm sao bây giờ? Anh muốn để cho bà nội anh người đầu bạc tiễn người đầu xanh sao?”

Diệp Oản Oản ngừng lại hồi lâu, mới chậm rãi tiếp tục mở miệng: “Coi như anh tình nguyện làm cho đến chết, cũng không cho phép chính mình có bất kỳ sơ hở nào cùng điểm yếu nào, coi như anh có nhiều người cần phải bảo vệ đi nữa, nếu như anh chết đi, anh làm sao còn đi bảo vệ bọn họ như vậy được nữa… Anh cứ như vậy, cứ như vậy không quan tâm đến tính mạng của anh sao?”

Tư Dạ Hàn nhìn chằm chằm mặt của Oản Oản, chậm rãi đưa tay ra, chạm vào cặp mắt phảng phất tức giận đang thiêu đốt kia.

Diệp Oản Oản ngẩn ra, phục hồi tinh thần lại, vội vàng mà xoay người, tiện tay lau ánh mắt: “Tư Dạ Hàn, em không muốn làm quả phụ!”

Em không muốn… Để cho anh chết đi đâu…

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.