Cô Vợ Ngọt Ngào Có Chút Bất Lương (Vợ Mới Bất Lương Có Chút Ngọt)

Chương 395 : Tự mình rời đi

    trước sau   
Convertor: Vovo

Editor: Hyna Nguyễn

Betaer: Quỳnh + CN

————————-

Đối với đề nghị của Hứa Dịch, Lưu Ảnh quả quyết cự tuyệt: “Tôi không đồng ý! Coi như còn có một tia hi vọng cũng phải toàn lực bảo vệ ông chủ! Như vậy sẽ đem ông chủ lâm vào tình cảnh càng nguy hiểm hơn! Chỉ vì cô

ta là một phụ nữ sao?”


Sắc mặt của Hứa Dịch xưa nay chưa từng nghiêm túc, giờ lại lạnh lùng nói: “Lưu Ảnh! Nếu như chúng ta ngay cả Oản Oản tiểu thư cũng bảo vệ không được, chờ ông chủ tỉnh lại, cậu làm sao cùng ông chủ nói chuyện đây?”

“Tôi…” Lưu Ảnh cũng rất rõ ràng thái độ của Tư Dạ Hàn đối với Diệp Oản Oản, đối với lời nói của Hứa Dịch cũng không cách nào phản bác nữa, nhưng hắn lại tuyệt đối không chịu vì Diệp Oản Oản, một cô gái cái gì cũng không tốt như vậy lại hy sinh lớn như thế.

Lúc Hứa Dịch cùng Lưu Ảnh tranh chấp, Diệp Oản Oản một mực lẳng lặng nhìn chăm chú Tư Dạ Hàn, từ đầu tới cuối cũng không nói một câu.

“Oản Oản tiểu thư, xin cô chuẩn bị một chút, tôi sẽ lập tức phái người đưa cô rời khỏi nước B!” Hứa Dịch không dám chậm trễ nữa, lúc này nhìn về phía Diệp Oản Oản mở miệng nói.

Trong lúc nhất thời, bên trong phòng ánh mắt của mọi người đều rơi trên người cô gái xinh đẹp đó.

Nguyhiểm trước mắt, lựa chọn của cô sẽ là gì?

Nếu như cô ấy thật tâm đối xử như lời của Tư Dạ Hàn nói, chắc chắn sẽ không vào lúc này rời đi, nhất định sẽ lựa chọn ở lại cùng, cùng chết cùng sống.

Trầm mặt phút chóc, Oản Oản ngẩng đầu lên, mặt không thay đổi mà mở miệng: “Được, tôi biết rồi.” 

Diệp Oản Oản nói xong, trong nháy mắt, tất cả mọi người đều không tự chủ được nhíu mày, ánh mắt nhìn về Diệp Oản Oản đều có chút không tốt lắm.

Vẻ châm biến trên mặt Lưu Ảnh trong nháy mắt lan tràn, thấp giọng cười lạnh: “Ông chủ, đây chính là người phụ nữ mà ngài một mực cưng chiều đó…”

Nguy hiểm trước mắt không chút nghĩ ngợi, do dự cũng không có, lập tức vội vàng muốn tự mình chạy thoát thân.

Nếu như là Nhược Hi tiểu thư, tuyệt đối không có khả năng bỏ lại ông chủ đang bị bệnh nặng một mình!

Hứa Dịch chẳng qua là khẽ thở dài, ngược lại không nói gì, dù sao Diệp Oản Oản chỉ là một thiếu nữ, lúc thế này sẽ muốn giữ được sinh mạng cũng là bản năng, huống chi cô ấy đối với ông chủ vốn là không có cảm tình gì…


Đang lúc mọi người soi mói nhìn mình, Diệp Oản Oản nhìn về hướng người đàn ông nằm trên giường rất lâu, sau đó, cũng không quay đầu lại, xoay người rời đi.

Rất nhanh, hai người mặc trang phục màu đen, che kín mặt tới tiếp ứng Diệp Oản Oản.

“Diệp tiểu thư, mời cô mau chóng lên xe!” Ám vệ thúc giục.

“Chờ đã!” Diệp Oản Oản đột nhiên mở miệng.

“Diệp tiểu thư còn có việc gì sao?” một người trong đó mở miệng.

“Trong phòng tôi có một cái rương màu đen, giúp tôi mang theo đi.” Diệp Oản Oản yêu cầu nói.

“Diệp tiểu thư, chuyến đi này nguy hiểm vạn phần, cũng không cần mang quá nhiều hành lý!”

Người mặc áo đen che mặt, cho nên không thấy rõ vẻ mặt, bởi vì được huấn luyện nghiêm chỉnh nên trong giọng nói cũng hoàn toàn nghe không ra tâm tình, nhưng Diệp Oản Oản dựa vào phán đoán của mình cũng có thể biết được hai người này đang tức giận trong lòng, còn có thể để cho bọn họ nghĩ trong cái rương chứa đồ đó là đồ đáng tiền mà cô tích góp được ở chỗ Tư Dạ Hàn.

Diệp Oản Oản vẻ mặt không thay đổi chút nào, kiên trì nói: “Cái rương này vô cùng quan trọng, nhất định phải đêm theo cùng, nếu không tôi sẽ không rời đi!”

Nghe được Diệp Oản Oản nói như vậy, bầu không khí nhất thời liền căng thẳng.

Hai người áo đen kia liếc nhau một cái, cuối cùng, một người trong đó đem cái rương kia kéo qua: “Diệp tiểu thư, hiện tại có thể đi được chưa?”

Diệp Oản Oản lúc này mới gật đầu: “Có thể!”

Một chiếc xe màu đen chạy tới, xen lẫn với một đám người của khách sạn, nhanh chóng lái xe rời khỏi khách sạn, cả một đội ám vệ nhỏ, tất cả đi theo âm thầm hộ tống…

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.