Cô Vợ Ngọt Ngào Có Chút Bất Lương (Vợ Mới Bất Lương Có Chút Ngọt)

Chương 382 : Không cho phép anh đi!

    trước sau   
Convertor: Vovo

Editor: Hyna Nguyễn

Diệp Oản Oản ngâm nước đá thật lâu, lạnh đến độ run lẩy bẩy mới bò ra.

Từ khi trọng sinh tới nay cô chưa có chịu qua loại tra tấn như thế này lần nào, bây giờ cô cũng thật là liều mạng khi làm điều này mà.

Sau đó khi trở lại phòng khách, Diệp Oản Oản đem đồ đạc mà mình mấy ngày nay đã chuẩn bị xong toàn bộ thu dọn lại hết, sau đó nhét vào trong một chiếc vali hành lý to, lôi kéo trở về Cẩm Viên.

Khi cô đón xe đến Cẩm Viên thì đã là đêm khuya.


Diệp Oản Oản đưa vali trong tay giao cho người giúp việc mang lên trên lầu, sau đó hỏi: “Cửu gia trở về chưa?”

“Dạ Oản Oản tiểu thư, còn chưa có.” Người giúp việc trả lời.

Diệp Oản Oản nghe vậy, nhất thời chân mày nhíu chặt.

Vì hạng mục này, trong suốt thời gian ba năm Tư Dạ Hàn cơ hồ đều liên tục làm việc với cường độ cao, khoảng thời gian gần đây, càng bởi vì gần thời điểm mấu chốt, cho nên mỗi ngày đều phải làm thêm, giờ giấc ngủ nghĩ cũng đều không được bảo đảm.

Chẳng qua Diệp Oản Oản vẫn nhìn chằm chằm anh, tận dụng mọi thứ cũng như mọi cơ hội mới có thể trói buộc được anh theo ý cô một chút mà thôi.

Cô biết rõ thân thể của Tư Dạ Hàn, biết rõ nếu anh vẫn tiếp tục như vậy thì thân thể sẽ chuyển biến xấu hơn, nhưng cô lại không có cách nào ngăn cản lại được…

Diệp Oản Oản nằm ở trên giường, chờ đến rạng sáng Tư Dạ Hàn cũng chưa có trở về.

Lúc tỉnh lại đã là buổi sáng ngày hôm sau, bên người cô vẫn còn sót lại khí tức thanh lãnh quen thuộc.

Nhìn ngoài cửa sổ trời đã sáng lên, Diệp Oản Oản trong nháy mắt thanh tỉnh, ngồi dậy bước một bước dài chạy xuống dưới lầu. Xa xa nhìn thấy ngoài cửa đã đậu mấy chiếc xe, một chiếc là chở Tư Dạ Hàn, mấy chiếc khác là đi theo bảo vệ anh.

Tư Dạ Hàn đang cùng người giúp việc ở Cẩm Viên giao phó cái gì đó, nói xong liền hướng cửa đi ra ngoài.

Hứa Dịch chậm rãi đi phía trước, kéo ra cửa xe ở chỗ ngồi phía sau, mấy người Lưu Ảnh cũng lần lượt chuẩn bị lên xe.

Mắt thấy Tư Dạ Hàn muốn đi khỏi, con ngươi của Diệp Oản Oản chợt co rút nhanh, lấy tốc độ nhanh nhất chạy như bay đuổi theo…

Trong nháy mắt ngay lúc Tư Dạ Hàn muốn bước lên xe, sau lưng đột nhiên bị một cổ sức mạnh đụng tới.


Một giây kế tiếp, bên hông liền bị một thân thể có mùi thơm mềm mại gắt gao ôm lại.

Tư Dạ Hàn đầu tiên là hoảng hốt một giây, ngay sau đó chậm rãi xoay người.

Tiếp theo liền nhìn thấy Diệp Oản Oản đầu tóc rối bời, trên người còn mặc quần áo ngủ, trên chân chỉ đi một chiếc dép, thở hồng hộc, mặt đầy nôn nóng.

“Em không cho phép anh đi đâu hết!” 

Tư Dạ Hàn nhìn thấy Oản Oản một chân trần không đi dép, chân mày nhíu chặt: “Dép đâu?”

Đều đã đến lúc nào rồi còn quản giày dép cái gì chứ!

Diệp Oản Oản thở hổn hển, một bên gắt gao nắm tay của Tư Dạ Hàn, một bên lo lắng lặp lại: “Không cần đi! Không nên đi công tác! Không nên đi nước B được không?!”

Trong lúc nhất thời, tầm mắt của Hứa Dịch, Lưu Ảnh cùng mấy người bảo vệ đều rơi ở trên người của Diệp Oản Oản.

Người giúp việc Cẩm Viên thấy vậy vội vã giúp Diệp Oản Oản nhặt một chiếc dép bị đánh rơi kia đi vào chân.

Tư Dạ Hàn đang muốn giúp cô đi vào, Diệp Oản Oản lại nóng nảy một cước đem một chiếc dép còn lại trên chân cô cũng cho đá bay luôn, rồi nói: “Anh đừng để ý đến giày dép nữa! Lời nói của em anh có nghe hay không? Anh không nên đi đến nước B!”

Khoảng thời gian này tâm tình của Diệp Oản Oản đều lên xuống thất thường, nóng nảy dễ giận, Tư Dạ Hàn cũng đã quen rồi, chỉ coi là cô lại đang cáu kỉnh, mở miệng nói: “Một tuần sau anh sẻ trở lại.”

Diệp Oản Oản giận đến mức không thể tưởng được, trở lại cái rắm, trở lại thì có thể trở lại, nhưng chờ khi anh trở về lúc đó mạng nhỏ của anh đều sắp hết rồi!

Diệp Oản Oản khóc thút thít mà dính lấy người Tư Dạ Hàn: “Không cho đi không cho đi, thân thể của em không thoải mái, khó chịu muốn chết, anh muốn bỏ lại em một mình sao?”

Tư Dạ Hàn hơi nhíu mày: “Em khó chịu chỗ nào?”

Diệp Oản Oản lập tức mở miệng nói: “Đầu em choáng váng hoa mắt tứ chi vô lực hô hấp đều khó khăn, nhất định là sốt cao rồi…”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.