Cô Vợ Ngọt Ngào Có Chút Bất Lương (Vợ Mới Bất Lương Có Chút Ngọt)

Chương 362 : Đám người này đang tìm ai

    trước sau   
Convertor: Vovo

Editor: Hyna Nguyễn

————————-

Đạo sĩ đem phướn dài nhẹ nhàng buông xuống, nhìn về phía yêu mị nam tử nói: “Tên gay chết tiệt kia, bần đạo cho cậu một quẻ, mấy ngày gần đây của cậu nhất định có họa sát thân.”

Yêu mị nam tử lạnh giọng cười một tiếng: “Thật đúng là đem chính mình trở thành đạo nhân rồi sao, Tử Thần côn!”

Nghe lời nói này, gương mặt tuấn tú của đạo sĩ hơi đổi, khóe môi nhếch lên một nụ cười âm trầm tà mị: “Cậu… Muốn chết phải không?”


“Ồ… Muốn thì thử một chút đi” nam tử kiều mị thu lại dáng vẻ yểu điệu nãy giờ của mình, ánh mắt sáng lên như lưỡi đao sắc bén, làm cho người nhìn vô tưởng như hai người khác nhau.

“Hoa Hoa, năm đó hắn một mình tiêu diệt một quốc gia đó, tôi cảm thấy cậu cũng không cần thử đau.” Người ngoại quốc làm nghề dọn gạch kia hảo tâm nhắc nhở.

“Hả? Hắn thì sao…” Bị gọi là hoa hoa làm cho yêu mị nam tử ôm bụng cười to, vừa muốn mở miệng nói tiếp đã bị Nhiếp Vô Danh dùng ngón tay gõ bàn một cái.

“Đều CMN an tĩnh cho tôi.” Nhiếp Vô Danh không nhịn được nói.

Nhiếp Vô Danh nói xong, người ngoại quốc dọn gạch, yêu mị nam tr, còn có đạo nhân trẻ tuổi kia trong nháy mắt không còn âm thanh, thậm chí ngay cả mỹ nam băng xuyên cũng một mặt nghiêm nghị nhìn về phía Nhiếp Vô Danh.

Nhiếp Vô Danh quét mắt một cái qua bốn người, lập tức hắng giọng một cái, lạnh lùng nói: “Đoàn đội chúng ta là!”

“Tru Thần Hoàng Hôn!” Bốn người đồng thời mở miệng.

“Khẩu hiệu của chúng ta là!” Nhiếp Vô Danh tiếp tục nói.

“Đồ ăn ngon không qua sủi cảo, thú vị không bằng chị dâu, đội trưởng ăn sủi cảo, chúng ta chơi đùa chị dâu!”

“Đội trưởng, em không muốn chơi chị dâu… Người ta muốn chơi anh a~” Yêu mị nam tử trong nháy mắt hướng về trước người Nhiếp Vô Danh đụng chạm.

Nhưng mà, còn không đợi tên gay kia xít lại gần, đã bị Nhiếp Vô Danh dùng một cái ánh mắt lạnh lẽo dọa cho lui.

“Tiếp tục hô khẩu hiệu!” Nhiếp Vô Danh lại nói.

Ngay sau đó, bốn người trố mắt nhìn nhau, chợt bàn tay gợi lên nhịp điệu, trăm miệng một lời: “Tru Thần đội trưởng, phong lưu phóng khoáng, đẹp trai anh tuấn đẹp trai anh tuấn, cường cường cường cường!”


“Mọi người đều rất thành thực, là đội trưởng tôi rất vui vẻ yên tâm nha.” Nhiếp Vô Danh hết sức hài lòng gật đầu một cái.

Bên ngoài quán ăn, ông chủ đứng nhìn như kẻ ngu ngốc vậy, đánh giá lấy năm người bên trong quán ăn của mình.

Mà ở trong góc, Diệp Oản Oản thịt kho trên chiếc đũa lần nữa rơi xuống bàn…

Đầu năm nay tổ chức bán hàng đa cấp thật là càng ngày càng kỳ lạ mà…

Khẩu hiệu xấu hổ như vậy làm sao có thể hô lên được vậy?

Đều là nhân tài a!

Không lâu sau, ông chủ đem thức ăn lên đầy đủ, sau đó liền xoay người rời đi./

Sau đó, tiểu đạo sĩ từ bên ngoài đưa đến một két bia, mấy người nhìn lấy thức ăn trên bàn, từng người không kịp đợi giơ đũa lên.

“Càn rỡ, đều buông đũa xuống cho tôi, quy củ của đội ngũ chúng ta là ai đẹp trai thì người đó ăn trước!” Yêu mị nam tử bỗng nhiên mở miệng.

Nghe vậy, tiểu đạo sĩ cùng ngoại quốc dọn gạch rối rít thở dài, chỉ có thể đem đũa đã đưa ra rụt trở về.

Nhiếp Vô Danh bắt chéo hai chân, chậm rãi gắp lên một khối thịt kho, một miếng nuốt vào, sau đó mở miệng nói: “Vẫn là… Sủi cảo… Ăn ngon…”

Thấy đội trưởng khởi động, mấy người khác mới nhanh chóng động đũa của mình.

Ước chừng nửa tiếng đồng hồ sau, bia còn dư lại nửa két.

Trên mặt Nhiếp Vô Danh vẻ lười biếng, dần dần thu lại, ánh mắt từng cái quét qua mấy người đó hỏi chuyện: “Có tin tức không ”

“Còn chưa có tin tức xác thực.” Yêu mị nam tử nghiêm mặt nói.

“Đội trưởng, còn đang điều tra, cần thêm chút thời gian nữa.” Đạo sĩ mở miệng.

Băng sơn mỹ nam lắc đầu một cái, tỏ vẻ cũng không tin tức gì.

“Cậu thì sao?” Nhiếp Vô Danh nhìn về phía người ngoại quốc dọn gạch nói.

Đem thịt kho trong miệng nuốt xuống, người ngoại quốc dọn gạch kia nói ngay: “Đội trưởng, tôi cả ngày hôm nay đều đi dọn gạch kiếm tiền… Không có điều tra.”

Nhiếp Vô Danh giữa hai lông mày dâng lên một vẻ không kiên nhẫn: “Cho các cậu thêm ba tháng, tôi muốn người đó, nhất định phải tìm ra cho tôi!”

“Đội trưởng yên tâm, chúng tôi bảo đảm sẽ hoàn thành nhiệm vụ!” Bốn người khác đồng thanh nói.

Trong góc Diệp Oản Oản nhìn đến chậc chậc chắt lưỡi, trong đầu nghĩ đám người này muốn tìm ai a?

Chẳng lẽ là có người thiếu nợ tiền bọn họ sao?

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.