Cô Vợ Ngọt Ngào Có Chút Bất Lương (Vợ Mới Bất Lương Có Chút Ngọt)

Chương 345 : Lần này đổi lại để con bảo vệ mọi người

    trước sau   
Convertor: Vovo

Editor: Hyna Nguyễn

————————-

Hốc mắt của Diệp Thiệu Đình cũng có chút phiếm hồng, tựa như đang muốn che giấu cảm xúc của mình.

Diệp Mộ Phàm nhìn cô em gái giống như biến thành một người khác, sắc mặt phức tạp trầm mặc, nhưng đáy mắt vẫn như cũ có sự nghi ngờ rõ ràng.

Diệp Oản Oản nhìn về phía hướng ba mình: “Ba ba… Thật xin lỗi… Con đã biết sai rồi… Đều là con hại ba… Ba là vì bảo vệ cho con nên mới trở thành người như vậy… Một nhà chúng ta bị như vậy là do con làm hại…”


Nghe được Diệp Oản Oản nói những lời này, Diệp Thiệu Đình trong nháy mắt thay đổi sắc mặt, giảm thấp thanh âm nói: “Con… Con làm sao biết chuyện này? Là ai nói cho con biết?!”

Diệp Oản Oản hít mũi một cái, suy nghĩ một chút, giống như không có cách nào giải thích được nguyên nhân cô làm sao mà biết được chuyện ba cô luôn muốn giấu giếm, vì vậy, nghiêng đầu hướng về Diệp Mộ Phàm ngồi ở một bên nhìn lại, sau đó mở miệng nói: “Anh trai… Là anh trai nói cho con biết…”

Đẩy hết cho anh trai cô có thể là biện pháp tốt để xử lý tình huống này nha…

Đang vùi đầu uống rượu Diệp Mộ Phàm nghe nói như vậy, nhất thời mặt đầy vẻ không hiểu, sau đó còn chưa kịp phản ứng liền bị cha mình vỗ vào sau lưng một cái: “Tiểu tử thúi kia! Không phải là ba đã nói với con tuyệt đối không thể nói cho em gái của con biết sao?”

“Không phải là con nói! Con làm sao có thể nói những lời đó với em con được!”

“Không phải là con nói vậy con nói cho ba nghe một chút xem em gái con làm sao mà biết được?” Diệp Thiệu Đình hiển nhiên không tin lời anh trai cô, hỏi lại.

Lương Uyển Quân cũng một mặt trách cứ nói: “Mộ Phàm con cũng quá hồ đồ rồi! Vạn nhất Oản Oản xảy ra chuyện gì không may thì sao?…”

Diệp Mộ Phàm tức giận trừng mắt nhìn về phía Diệp Oản Oản: “Thật sự không phải là con nói mà! Nha đầu này đang nói láo!”

Diệp Oản Oản chôn ở trong ngực của mẹ mình, nháy mắt một cái, yếu ớt nói: “Con không có nói láo, là anh trai nói láo…”

“Nha đầu thúi! Cô còn dám nói láo nữa sao!” Diệp Mộ Phàm lại bị ba mình đánh cha liền nóng nảy hét lên.

“Tại sao! Tại sao ba mẹ nhất định muốn tin cô ta chứ không muốn tin con chứ?!” Diệp Mộ Phàm giận đến gần chết, một mực la hét khẳng định người tiết lộ thông tin không phải là anh ta, nhưng cha mẹ anh ta không có một chút nào muốn tin anh ta cả.

Bị nháo như vậy làm cho bầu không khí một nhà bốn người của Oản Oản dung hòa đi không ít.

Diệp Oản Oản vì sao lại có sự thay đổi lớn như vậy, dường như anh ta cũng không giải thích được.


Cùng lúc đó, Lương Uyển Quân cùng Diệp Thiệu Đình càng lo âu nhiều hơn, sợ con gái mình bị kích thích quá lớn, tinh thần không tiếp thụ nổi.

Diệp Oản Oản đương nhiên nhìn thấu sự lo âu của cha mẹ mình, lên tiếng an ủi nói: “Ba, mẹ, hai người đừng lo lắng, con rất khỏe, thời điểm vừa mới bắt đầu biết đến chuyện này, quả thật con rất khó chịu, nhưng con biết, khó chịu cùng bi thương cũng không có một chút tác dụng nào, cho nên con phải nghiêm túc học tập trở thành người có thể làm cho ba mẹ kiêu ngạo, cố gắng làm việc để cho ba mẹ không cần lo cơm áo gạo tiền nữa, đây là lỗi của con, con nên tự mình gánh vác, con sẽ đem tất cả những thứ mà Diệp gia chúng ta nên có đoạt lại hết thảy!”

Diệp Mộ Phàm nghe vậy không nhịn được hướng về phía cô nhìn thêm một cái…

Nếu như lúc trước, anh ta nhất định sẽ đối với mấy lời nói này khịt mũi coi thường, nhưng bây giờ em gái của anh quả thật đã thi đậu truyền thông Đế Đô, còn lấy được thành tích hạng nhất, thái độ hôm nay cũng biến đổi lớn, làm anh cũng có chút tin tưởng chẳng qua là trong quá khứ việc mà em anh đã từng làm quá nhiều để cho anh không cách nào tùy tiện tin tưởng được nữa…

Lương Uyển Quân cùng Diệp Thiệu Đình nhìn thấy con gái mình dường như trong một đêm đã lớn lên, cảm động cũng có nhưng nhiều hơn chính là thương tiếc.

Một người phải trải qua bao nhiêu chuyện đau thấu tim gan mới có thể có biến đổi lớn như vậy được.

Diệp Thiệu Đình thở dài nói: “Oản Oản, không phải lỗi của con đâu, là lỗi của ba, ba chính là người không có bảo vệ tốt cho con!”

Lương Uyển Quân yêu thương Oản Oản không dứt mà nói tiếp: “Oản Oản, con không cần khổ cực như vậy, ba mẹ sống như thế nào không quan trọng, ba mẹ chỉ cần con có thể sống hạnh phúc là được rồi…”

Diệp Oản Oản lau khô nước mắt, ánh đèn phản chiếu vào ánh mắt của cô như sao sáng nói: “Ba, mẹ, hai người đừng luôn coi con là tiểu hài tử chưa lớn nữa, con đã trưởng thành rồi, cho nên con có thể bảo vệ được hai người!”

Nghe xong lời nói của Diệp Oản Oản hai vợ chồng Diệp Thiệu Đình hốc mắt lại là lần nửa phiếm hồng.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.