Cô Vợ Ngọt Ngào Có Chút Bất Lương (Vợ Mới Bất Lương Có Chút Ngọt)

Chương 333 : Cưu chiếm thước sào (*)

    trước sau   
Convertor: Vovo

Editor: Hyna Nguyễn

Nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn cực kỳ tinh xảo kia của Diệp Oản Oản rồi lại nhìn khuôn mặt con gái Lương Thi Hàm nhà mình, sắc mặt của Phương Tú Mẫn nhất thời khó coi mấy phần.

Nếu như Diệp Oản Oản là gái xấu vậy con gái của Phương Tú Mẫn tính là gì đây?!

Phương Tú Mẫn vẫn còn đang co giật khóe miệng, Diệp Oản Oản lại vào lúc này đem ánh mắt lần nữa đặt vào trên người của bà, cô khẽ nhếch môi, hai mắt hơi híp lại, cười như không cười nhìn lấy Phương Tú Mẫn nói:

“Mợ, lời nói mới vừa rồi của mợ, Oản Oản cho là rất có đạo lý.”


Phương Tú Mẫn hơi sửng sờ, trong lúc nhất thời không nhớ nổi chính mình mới vừa nói cái gì.

Ngược lại Lương Thi Hàm từ trong khiếp sợ tỉnh hồn lại, khi nhìn gương mặt xinh đẹp vô song của Diệp Oản Oản đáy mắt trực tiếp hiện ra một vẻ ghen ghét.

Dựa vào cái gì?

Dựa vào cái gì Diệp Oản Oản lớn lên lại xinh đẹp như vậy?

Cô ta là thứ gì vậy?!

Lương Thi Hàm nhớ tới Phương Tú Mẫn mới nói lúc này cười lạnh nói: “Diệp Oản Oản, nếu đã như vậy sao cô còn không đem ba mẹ cô đón đi.”

Trước đây Phương Tú Mẫn vẫn luôn quở trách Diệp Oản Oản bỏ rơi ba mẹ mình, để cho ba mẹ mình ở tại nhà người khác.

Diệp Oản Oản nếu cảm thấy muốn như vậy thì hãy để cho cô ta đưa ba mẹ mình đi luôn đi!

Lương Thi Hàm hoàn toàn đắc ý nhìn chằm chằm Diệp Oản Oản, chờ Diệp Oản Oản đáp lại lời mình vừa nói ra.

Dáng dấp đẹp mắt có ích lợi gì chứ? Còn không phải chỉ là một người không học vấn không nghề nghiệp bình hoa di động sao!

Diệp Oản Oản cười nhẹ nhìn gương mặt Lương Thi Hàm đầy vẻ tiểu nhân đắc chí, đường cong nơi khóe miệng lặng lẽ sâu thêm, cô hơi ngoẹo đầu, cười nói: “Người muốn đem ba mẹ đón đi chẳng lẽ không phải là em họ sao?”

Lời nói của Diệp Oản Oản, quả thực làm cho Phương Tú Mẫn cùng Lương Thi Hàm ngây ngẩn.

“Diệp Oản Oản, cô nói cái gì?!” Ngay lập tức, Phương Tú Mẫn bỗng nhiên hét lên, chỉ tay vào mặt Diệp Oản Oản.


Nụ cười trên mặt Diệp Oản Oản nhanh chóng thu lại, trong mắt lộ ra một tia lạnh lùng: “Mợ, từ khi cậu và mợ kết hôn đã ở trong nhà của tôi rồi, bây giờ đã qua hơn hai mươi năm năm tháng, chắc mợ vẫn còn nhớ mà đúng không?.” 

Không đợi Phương Tú Mẫn cùng Lương Thi Hàm mở miệng, Diệp Oản Oản trực tiếp mở miệng nói: “Trong nhà cậu mợ trước đây tiền cũng không tính là quá thừa thãi, phòng ở cũng không lớn, sau khi mợ và cậu có em họ càng thêm chật chội, đó là nguyên nhân chính để tôi cùng anh trai có nhà lại không thể trở về, chỉ có thể sống ở bên ngoài, mới vừa rồi em họ ý chí hào phóng nói, luôn miệng nói sẽ đem ba mẹ đón đi, không muốn gây phiền phức cho người khác, như thế thật tốt rồi tôi cùng với anh trai cũng có thể về nhà ở làm bạn với ba mẹ mình rồi.”

“Diệp Oản Oản, cô đang nói bậy nói bạ cái gì đó?” Phương Tú Mẫn trợn mắt nhìn Diệp Oản Oản nói: “Rõ ràng là ba mẹ cô ở trong nhà của chúng tôi, là bọn họ không phải tôi?!”

Đối mặt với sự giận dữ của Phương Tú Mẫn, khóe miệng Diệp Oản Oản hơi hơi dương lên, nở nụ cười tà mị mê hoặc người nhìn rồi nói: “Mợ, mợ tuổi tác đã cao cho nên sợ là đã quên, năm đó, thời điểm mợ cùng cậu của tôi kết hôn, hai người nghèo rớt mùng tơi, không cần nói tới tiền chi mua phòng ốc ngay cả hôn lễ của hai người đều là do ba mẹ tôi một tay tổ chức, mà nhà ở hiện tại của hai người ban đầu là do ba tôi tự tay mua để cho mợ cùng cậu tạm thời ở thôi.

Mà sau đó mợ cùng cậu không có ý tứ dời đi, ba mẹ tôi lại cũng không muốn nói nhiều, dù sao cũng đều là thân thích cho nên ba mẹ tôi đương nhiên không muốn xua đuổi nguời thân của mình, dù hai cậu mợ đã đến đó ở hơn 20 năm gần nhưng tiền mướn phòng cũng không thu một đồng nào.

Bất quá, tôi nghe em họ nói lời hùng hồn như thế, chắc là có ý muốn đón cậu mợ chuyển khỏi nhà tôi, nếu em họ thật sự có cốt khí như vậy tôi là chị họ tự nhiên rất vui vẻ yên tâm.”

Nói đến đây, Diệp Oản Oản có thâm ý khác nhìn về phía Lương Thi Hàm, ra vẻ nghi ngờ nói: “Chỉ là bất quá tôi thấy em họ, trước mắt dường như cũng không có năng lực này được… Dù sao em họ cũng chỉ toàn ở trong nhà, chưa bao giờ rời khỏi nhà để ra ngoài, làm sao lại muốn nói đón ba mẹ ra ngoài sống cơ chứ?”

(*) Cưu chiếm thước sào: tú hú chiếm tổ chim

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.