Cô Vợ Ngọt Ngào Có Chút Bất Lương (Vợ Mới Bất Lương Có Chút Ngọt)

Chương 303 : Ngay cả đàn ông cũng trêu đùa

    trước sau   
Convertor: Vo Vo

Editor: Hyna Nguyễn

—————–

Hàn Thiên Vũ quả thật là quá sức kinh hãi, đây là lần đầu tiên anh ta nhìn thấy Kiều Khả Hâm – một người luôn ngang dọc trong tình trường khắp nơi đều có tình nhân lại bị một người mới như Diệp Bạch làm cho đỏ mặt, thật là không thể tin được mà!

Dù sao người cũng là do mình mang tới, Hàn Thiên Vũ sợ Diệp Bạch chơi quá mức cho nên vội vàng đỡ người rút lui khỏi bữa tiệc.

Hàn Thiên Vũ một đường lái xe hướng nhà trọ, Diệp Oản Oản ngồi ghế kế bên tài xế, đoán chừng là đã hoàn toàn say rồi, ánh mắt không có tiêu cự nhìn anh ta.


Hàn Thiên Vũ cho là Diệp Bạch uống quá nhiều nên không thoải mái, vừa lái xe vừa thỉnh thoảng nghiêng đầu nhìn sang về người bên cạnh hỏi: “Cậu cảm thấy thế nào rồi, có phải muốn ói hay không!”

Chàng trai ngồi cạnh ghế tài xế ánh mắt dần dần khôi phục tiêu cự, tiếp tục nhìn chằm chằm mặt anh ta, chợt chậm rãi cười một tiếng, nụ cười tinh khôi sóng mắt tràn ngập, trong đêm tối cặp mắt đó giống như có ngàn vạn đóa hoa màu trắng nở rộ, “A, đối với gương mặt đẹp như vậy, làm sao tôi muốn ói cho được”

“Két ——” một tiếng, xe Hàn Thiên Vũ đang chạy trên đường lớn vẽ thành một đường chữ “S” …

………

Sau khi thoát khỏi vạn phần nguy hiểm, xe rốt cuộc cũng chạy đến nhà trọ.

Hàn Thiên Vũ nhanh chóng đem người đỡ tới cửa, không kịp suy nghĩ gì cả vội vàng nhanh chóng muốn đem người này ném vào trong nhà.

Cái tên này… Tửu lượng khi uống rượu thật sự là quá kém…

Uống say tán gái thì coi như xong đi, thậm chí ngay cả đàn ông cũng không bỏ qua!

Trong đầu Thiên Vũ kìm lòng không đặng nhớ lại lúc mới vừa rồi cậu ấy ở trên xe cười với mình làm cho trái tim của Hàn Thiên Vũ đột nhiên liền đập mạnh mấy nhịp.

“Cậu cái người chuyên gây ra tai hoạ này…”

Vốn đang cảm thấy bạn gái của Diệp Bạch quản cậu ta quá nghiêm, nhưng hiện tại sau khi trải qua một màn này anh ta đột nhiên phi thường đồng cảm với người “bạn gái” chưa từng gặp mặt này…

Hàn Thiên Vũ một bên than thở một bên đỡ người đi tới thang máy, đang hướng phía trước đi tới, đột nhiên nhìn thấy một người đang đứng ở cửa.

Là người đó… Tư Cửu… Bạn của Diệp Bạch…


Chỉ thấy người đàn ông đó tựa hồ như là mới từ nơi làm việc tới đây, trên người mặc một bộ âu phục nghiêm túc màu đen tuyền được cắt may hoàn mỹ, một chiếc thắt lưng đeo ngang hông đầy uy nghiêm còn cho người khác thấy rõ vòng eo lực lưỡng của mình, đỉnh lông mày trong trẻo nhưng lạnh lùng, sóng mũi cao, hai con ngươi thâm thúy đen như mực, đôi môi mỏng nhàn nhạt màu anh đào, tổ hợp lại toàn bộ thành một gương mặt hoàn mỹ đẹp đẽ đến cực hạn.

Bởi vì khí thế của Tư Dạ Hàn quá mức bức người lại còn lạnh lùng nữa, cho nên toàn bộ không gian dường như có vẻ chật chội khó diễn tả. Người đàn ông kia dùng ánh mắt lạnh đến đông cứng người nhìn mình, để cho Hàn Thiên Vũ không khỏi có loại cảm giác quỷ dị như thể anh ta đang bị bắt gian tai trận vậy.

Hàn Thiên Vũ sửng sốt một giây đồng hồ mới phản ứng lại được, vội mở miệng nói: “Khụ, Tư tiên sinh, ngài tới tìm Diệp Bạch sao tiểu tử này uống say…”

Hàn Thiên Vũ mới vừa dứt lời, hai con ngươi của Diệp Bạch người đang được anh ta đỡ đột nhiên sáng lên như ban ngày, đẩy anh ta liền hướng về người đàn ông đối diện đi tới nói: “Mỹ nhân…”

Hàn Thiên Vũ: “…”

Mỹ… Mỹ nhân. Cậu hướng về phía một người đàn ông kêu là mỹ nhân không sợ anh ta nổi điên lên với cậu sao?

Hàn Thiên Vũ vốn là muốn ngăn cản, nhưng Diệp Bạch kia giống như ngựa hoang đã mất cương, ánh mắt mang theo cảm giác như đang đi săn một loại thú quý hiếm nào đó, chiếu ánh nhìn lấp lánh mà nhìn chăm chú người đàn ông tuấn mỹ như thiên thần kia,

Diệp Bạch cũng không thèm để ý đến khí thế cường đại phát ra từ Tư Dạ Hàn đang đứng trước mặt mình, tiếp tục nói chuyện: “Mỹ nhân, chúng ta có phải đã gặp qua ở nơi nào đó rồi hay không?”

Hàn Thiên Vũ nghe xong khóe miệng cong thành một đường tương đối khó coi, loại lời kịch tiêu chuẩn khi muốn bắt chuyện với người khác này Diệp Bạch cậu thế mà cũng nói ra được hay sao.

Trên thực tế, người đàn ông trước mắt này định lực rõ ràng mạnh hơn anh ta rất nhiều dù bị người bạn nam tốt nhất của mình trêu đùa nhưng gương mặt vẫn như cũ không thay đổi mà đứng ở nơi đó, chẳng qua là tỏa ra một loại hơi thở khiến người khác kinh người mà thôi.

Mà Diệp Bạch dường như hoàn toàn không có cảm nhận được nguy hiểm trước mắt, vẫn y như cũ nói chuyện hết sức vui sướng: “Mỹ nhân tiểu ca ca à, tôi thấy tôi và anh là hai người hữu duyên nha, không bằng tôi coi cho anh một quẻ có được không?”

Hàn Thiên Vũ xạm mặt lại: “…”

Lại tới nữa rồi.

Diệp Bạch vừa nói xong, cũng không đợi người đàn ông trước mặt đồng ý, ở dưới ánh mắt khó mà hình dung được của Hàn Thiên Vũ, trực tiếp liền cầm tay của Tư Dạ Hàn lên…

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.