Cô Vợ Ngọt Ngào Có Chút Bất Lương (Vợ Mới Bất Lương Có Chút Ngọt)

Chương 236 : Người ta cực kỳ thích anh nha

    trước sau   
Convertor: Vo Vo

Editor: Hyna Nguyễn

—————–

Không được rời khỏi phòng Tư Hạ bi phẫn đan xen ngồi bên cạnh xem kịch, quyết định gây chuyện vừa nghe đến lời nói của Diệp Oản Oản, liên tục phụ họa gật đầu nói “Đúng đúng đúng! Cô thấy rồi đó! Hắn chính là kẻ đáng ghét như vậy đó! Cái này không cho làm, cái kia cũng không cho làm! Không có kẻ nào so với hắn ta đáng ghét hơn rồi!”

Con ngươi của Tư Dạ Hàn lộ ra lạnh giá như bên dưới Cửu U hướng về phía của Tư Hạ nhìn một cái.

“Vốn chính là..” Tư Hạ đỡ lấy ánh mắt kia muốn tiếp tục nói chẳng qua là âm thanh càng ngày càng nhỏ.


Tư Dạ Hàn không có lại để ý tới hắn, ánh mắt xéo qua liếc nhìn trên mu bàn tay mình bị Oản Oản cắn, sau đó nâng con ngươi lên ánh mắt chậm rãi rơi vào trên người của Diệp Oản Oản.

Không khí một trận quỷ dị tĩnh mịch.

Không biết qua bao lâu, Tư Dạ Hàn rốt cuộc mở miệng nói “Anh có thể để cho em đi cũng có thể bắt đầu từ hôm nay liền để em làm chuyện em muốn làm, anh sẽ không hạn chế bất kỳ tự do nào của em, anh cũng sẽ không nhúng tay vào bất cứ chuyện gì của ngươi trừ phi gặp phải hai trường hợp ”

Diệp Oản Oản càng nghe càng không cách nào tin tưởng, nghe được hai chữ cuối cùng kia khẩn trương mà siết chặt ngón tay hỏi lại: “Hai loại tình huống nào cơ? ”

Tư Dạ Hàn: “Thứ nhất là chuyện em chủ động tới cầu anh.”

Diệp Oản Oản cẩn thận suy nghĩ trầm ngâm nói, “Vậy anh có thể bảo đảm không làm ngáng chân em sao?”

Tư Dạ Hàn liếc cô một cái biểu tình kia rõ ràng cho thấy anh căn bản khinh thường việc mình ngáng chân cô: “Anh bảo đảm.”

Diệp Oản Oản nghi ngờ không thôi mà hướng về Tư Dạ Hàn nhìn lại, Tư Dạ Hàn nếu đã đáp ứng chắc là sẽ không lừa cô đâu nha.

Nhưng anh nói như vậy là có ý gì chứ?

Xem thường cô sao anh cảm thấy cô dựa vào thực lực của chính mình nhất định sẽ đụng phải chứng ngại liền quay đầu trở về cầu xin anh giúp đỡ sao.

“Điều kiện thứ 2 thì sao?” Diệp Oản Oản ngừng thở tiếp tục hỏi.

Tư Dạ Hàn: “Thứ hai, bị thương.”

Nghe được câu trả lời này Diệp Oản Oản ngừng lại sửng sốt một chút “Cái này bị thương tính theo mức độ như thế nào?”


Đối với Tư Dạ Hàn mà nói dù sao cô cũng là vật sở hữu anh để ý nhất cho nên anh không cho phép cô có bất kỳ tổn thương gì.

Tư Dạ Hàn mặt không thay đổi mà mở miệng: “Dựa theo phán đoán của anh.”

Diệp Oản Oản có chút không biết nói gì “Cái này cũng quá chủ quan rồi nếu dựa hoàn toàn vào định đoạt của anh chẳng lẽ em trầy da đầu hay bị côn trùng cắn một cái cũng có thể tính là bị thương sao ”

Tư Dạ Hàn: “Nhìn tâm tình anh.”

Được rồi được rồi, anh là đại gia, anh có quyền định đoạt.

Cũng còn may là cô có khả năng nịnh hót, ách không phải nói là kỹ năng vuốt lông của cô cũng không phải là dùng để trưng cho đẹp.

Diệp Oản Oản đè nén tâm tình kích động hít sâu một hơi mở miệng nói “Có phải chỉ cần em chứng minh được chuyện em có năng lực xử lý xong hết thảy mọi chuyện hơn nữa em còn có năng lực ra sức bảo vệ che chở chính mình liền có thể hay không làm những điều em muốn hay không?”

Tư Dạ Hàn ánh mắt u lãnh mà nhìn chằm chằm cô: “Nếu em không làm được, như thế hết thảy trở về nguyên điểm, em sẽ không có cơ hội lần thứ hai.”

Diệp Oản Oản cắn cắn răng “Được! Một lời đã định!”

Một ngày nào đó cô muốn xoay mình làm chủ nhân!

Tư Dạ Hàn nhìn lấy nữ hài đáy mắt xán lạn như sao ánh sáng “Đừng nóng vội anh còn có thêm mấy cái yêu cầu nữa.”

“Còn có cái yêu cầu gì nữa vậy?” Diệp Oản Oản cảnh giác hỏi lại.

Cô cũng biết không có dễ dàng như vậy mà!

Tư Dạ Hàn vừa nói đưa ra một sấp văn kiện tới trước mặt cô: “Làm được những yêu cầu quy định này của anh, nếu có phạm quy, những lời anh mới nói tới toàn bộ hủy bỏ.”

Diệp Oản Oản nhận lấy tập văn kiện hơi nhìn lướt qua, chỉ thấy bên trong tập hiệp nghị văn kiện kia viết: Cấm chỉ hút thuốc, cấm chỉ uống rượu, cấm chỉ đánh nhau, cấm chỉ về muộn, cấm chỉ cùng người xa lạ nói chuyện, cấm chỉ gửi tin nhắn không trả lời, cấm chỉ gọi điện thoại không nhận, cấm chỉ ăn thực phẩm rác rưởi, cấm chỉ nhìn chăm chú người khác phái, cấm chỉ đứng núi này trông núi nọ…

Cái này mà gọi là có mấy cái yêu cầu thôi sao, cái này ít nhất cũng có mấy trăm cái đi anh rốt cuộc là nghĩ như thế nào mà lại có nhiều yêu cầu như vậy chứ.

Hơn nữa để cho cô tương đối lưu ý chính là “Cấm chỉ uống rượu” bốn chữ này chẳng biết tại sao cố ý phóng đại to thêm.

Là văn kiện nay in sai rồi sao tại sao phải cố ý đem bốn chữ này phóng đại to thêm chứ.

Nên phóng đại to thêm không phải là “Đứng núi này trông núi nọ” sao.

Còn có cấm chỉ đánh nhau là cái quỷ gì cô là một cô gái nhu nhược như vậy có chỗ nào giống như là người biết đánh nhau chứ.

Mặc dù yêu cầu thật sự là rất nhiều, cô nhìn đến hoa cả mắt nhưng so với tất cả cô rốt cuộc cũng có thể yên tâm lớn mật làm chuyện chính mình muốn làm cho nên hết thảy đều không có vấn đề gì cả.

Vốn là cô đều đã chuẩn bị vừa khóc hai náo ba treo cổ tự vận, bây giờ không thể nghi ngờ được đây đã là kết quả tốt nhất rồi.

“Được được được á! Anh nói cái gì cũng được! Cũng biết anh tốt nhất! Người ta cực kỳ thích anh nha!” Con người vừa mới nói ghét người ta Diệp Oản Oản nhất thời thái độ chuyển biến lớn xoay một phát hơn 180°.

Tư Hạ ở một bên khiêu khích hoàn toàn thất bại trợn mắt hốc mồm.

Tại sao? Vì cái gì mà kết quả lại biến thành như vậy chứ!

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.