Căn Biệt Thự Bỏ Hoang

Chương 20 : The End

    trước sau   
Vừa nhìn thấy bóng trắng kia vụt nhanh lên lầu thì nhanh như cắt Lan Anh lấy từ trong túi ra năm đồng xu vung tay ném mạnh về phía đó, vừa ném cô nàng vừa đưa một tay lên kết ấn miệng lâm râm đọc chú. Liền sau ở phía cầu thang phát ra những tiếng nổ lụp bụp tí tách, kèm theo đó là những tiếng rít gào thét đinh tai nhứt óc khiến cho Quân và Tư Sẹo phải ngồi thấp xuống sát đất mà đưa hay tay lên bịt tai lại.

- Khá lắm, chỉ mới có mấy năm mà đạo pháp của con đã tăng nhanh hơn ta tưởng.

Vừa nói ông Hai vừa vỗ vai Lan Anh cười khề khà, Lan Anh thì tỏ vẻ vui mừng vì được khen. Cô nhanh tay cài lại cái cúc áo, bỗng tất cả những ngọn đèn trong nhà vụt tắt.

- Ớ..ớ.. ma..ma...bớ người ta có ma, ới trời ơi ông Hai ơi Lan Anh ơi cứu.. cứu con với ông Hai ơi. Con ma nó bóp dái con đây này ông Hai ơi.

Nghe tiếng la hét ông Hai vội quay phắt người lại, vừa nghe thì ông đã nhận ra ngay đó là giọng của Tư Sẹo. Loáng một cái ông rút ra một lá bùa định ném qua, nhưng từ đâu một lá bùa đang bốc cháy trên không trung bay thẳng về phía phát ra tiếng hét. Ngay sau đó là ánh sáng vàng vọc phát ra từ cây đèn dầu trên tay Lan Anh, ông Hai nhìn cô gật đầu một cái rồi cả hai tiến lại gần Tư Sẹo. Lúc này mặt mũi Tư Sẹo méo sệt miệng mếu máo.

- Chết... Chết con rồi ông Hai ơi, con...con ma nó.. nó bóp nát của con rồi.


Ông Hai nghe Tư Sẹo nói vậy thì phá lên cười, còn Lan Anh thì đỏ mặt ngoái đầu sang một bên mà tủm tỉm cười. Bởi lẽ cái dáng vẻ sợ sệt đến độ mồ hôi túa ra nhễ nhại, miệng mếu máo tay thì vừa nói vừa xoa xoa chỗ đũng quần đang ướt nhèm nhẹp. Anh sợ đến nỗi ngồi kẹt vào kẻ ván nứt lại tưởng là ma nó bóp vào chỗ ấy nên đái cả ra quần.

- Bây nhìn lại xem thử có đứa nào bóp không?

Nghe ông Hai nói vậy thì Tư Sẹo cuối đầu xuống nhìn xong im lặng ngượng ngùng không nói câu nào, chợt Lan Anh lên tiếng phá tan bầu không khí yên tĩnh.

- Ủa mà anh Quân đâu rồi!

Câu hỏi của Lan Anh bất ngờ làm cho ông Hai và Tư Sẹo thoáng giật mình ngơ ngác nhìn xung quanh.

- Mới...mới vừa nãy hắn ta còn ôm bụng ngồi ở đây mà!

Lời nói của Tư Sẹo vừa dứt thì bất ngờ phía sau lưng ông Hai và Lan Anh có một giọng cười ma mị vang lên. Cái điệu cười này vừa nghe có cảm giác nửa nam nửa nữ, lúc thì nghe là giọng của Quân lúc thì nghe là của một cô gái. Bất giác Tư Sẹo lại co rúm người lại mà run lên bần bật, miệng vừa ú ớ vừa đưa tay chỉ về phía cầu thang tối ôm ôm.

- Nó...nó ở đằng..đằng kia kìa!

Ông Hai quay phắt người lại, hai tay chắp sau lưng từ tốn nói.

- Xem ra tu vi của ngươi cũng cao thật, bị đánh trúng như vậy mà âm khí xung quanh ngươi vẫn dày đặt đến như vậy.

Trước mặt cả ba người lúc này là thân thể của Quân đang đứng sừng sững ngay chân cầu thang, nghe ông Hai nói vậy hắn ta liền ngồi xuống co một chân gác lên đùi chân kia, tay thì cứ mân mê vạt áo nhoẻn miệng cười đúng kiểu con gái hay ngồi. Mà kể cũng phải thôi hắn ta bây giờ đâu còn là hắn một tên công tử con nhà giàu hống hách nữa, mà bây giờ thân xác là của hắn nhưng bên trong lại là âm hồn của một cô gái.

- Thế mày nghĩ chỉ như vậy là đã đánh được tao sao? Vừa nãy chỉ là đánh trúng một vong hồn dưới chướng tao thôi. Muốn đánh tao hả, không có dễ như vậy đâu!

Nói rồi ả ta phá lên cười một tràng cười quỷ dị, ngay sau đó bỗng từ đâu xuất hiện những cơn gió lạnh kèm theo một thứ mùi hôi thối xộc thẳng về phía ba người. Ông Hai quay sang bên cạnh định nói gì đó thì bất giác ông nhìn lại chẳng thấy ai đâu. Tư Sẹo thì sợ quá mà chui xuống gầm giường, còn Lan Anh thì cũng biến đi đâu mất. Chợt


" Á "

Một tiếng hét thất thanh của phụ nữ phát ra từ phía Quân, ông Hai liền quay sang thì thấy Lan Anh đang cầm trên tay một cái quần lót mà trùm hẳn lên đầu Quân. Nhìn thấy Quân đang từ từ khụy xuống rồi ngã lăn ra đất ông liền hiểu ra tiếng hét vừa rồi không phải của ai khác mà chính là của mua nữ đã nhập vào Quân. Ông thầm nghĩ

- Con bé này thấy vậy mà cũng lanh thật, mình còn chưa kịp ra tay thì nó đã xung phong ra trận trước rồi.

Rồi ông nhìn Lan Anh cất giọng nói

- Khá lắm con gái, thôi con mau đưa nó lại đằng kia nằm với thằng Tư đi. Còn lại thì để cha!

Vừa dứt lời thì ông vung tay một cái, ngay lập tức năm lá bùa được ông phóng lên không trung. Chỉ trong cái nháy mắt tất cả năm lá bùa đã tụ lại một chỗ cạnh chân cầu thang mà tạo thành một hình lục giác xoay vòng tròn trên không. Tiếp theo sau đó là những đồng đài cũng được ông ném về phía đó, những tiếng nổ lụp bụp lộp bộp hoà vào tiếng la hét gào khóc thảm thiết.

- Làm ơn tha cho tui, xin ông hãy tha cho tui!

Ông Hai hừ lạnh một tiếng rồi nói

- Nói mau, ngươi là ai. Cớ làm sao mà chết rồi không đi trình báo DIÊM VƯƠNG GIA mà còn ở đây hại người. Hôm nay nếu như không có ta ở đây thì có phải ngươi đã bắt hết hồn vía của người này rồi không?

- Đúng vậy, nó đáng phải chết. Nó phải đền mạng lại cho tao, là nó chính là nó!

Nghe vong nữ kia nói mà rít lên từng câu từng chữ như vậy thì ông cảm thấy trong chuyện này có gì đó bất thường liền nhẹ giọng nói.

- Hà cớ làm sao mà cô lại muốn giết nó, nó đã làm gì nên tội đâu.

- Không làm gì nên tội ư! Chính nó đã ra tay giết tui, đã vậy còn cắt lấy đầu đưa cho một tên thầy tà để luyện bùa. Nhưng may mắn là hắn ta đã quá già yếu nên tui mới có cơ hội mà thoát thân!


Nói đến đây thì cô ta oà khóc nức nở, tiếng khóc ấy nghe cứ ai oán đến não lòng làm sao. Lúc này Lan Anh nhận thấy vong hồn kia có vẻ đã bình tĩnh lại nên cô nhanh chân đi một vòng châm lửa thắp sáng tất cả các ngọn đèn trong nhà lên. Cùng lúc ấy ông Hai cũng cẩn thận nhân lúc vong hồn kia còn đang bụm mặt khóc nỉ non thì ông liền dùng một cuộn chỉ ngũ sắc giăng quanh cô ta để tạo kết giới tránh việc cô ta thoát ra. Sau khi tất cả các cây đèn đều được thắp sáng thì cả ông Hai và Lan Anh đều bất ngờ, trước mắt họ là một cô gái. Chính xác hơn là thân ảnh của cô ta, thoạt nhìn dưới ánh sáng lập loè vàng vọc phát ra từ những cây đèn dầu, cả hai người đều nhận thấy từ thân ảnh của cổ phát ra một luồng oán khí. Tuy đã bị những lá bùa của ông Hai và vòng kết giới khống chế nhưng hai người vẫn nhận thấy luồng oán khí ấy rất dày.

- Bây giờ thì cô hãy nói cho ta nghe cớ làm sao mà cô lại thành ra thế này, vì sao mà oán khí lại tích tụ nhiều đến như vậy.

- Ma... Ma... Nó... Nó là ma đấy! Mau... Mau giết nó đi ông ơi. Nó là ma đấy!

Quân từ nãy đến giờ đã ngất thì đột nhiên tỉnh lại, vừa tỉnh là anh ta đã lao đến ôm lấy tay ông Hai mà run lẫy bẫy lắp bắp. Cô gái kia vừa nhìn thấy Quân thì đôi mắt trắng dã bỗng đỏ ngầu long lên sòng sòng, cô gào thét cố gắng muốn lao ra ngoài. Cô nhìn Quân với ánh mắt căm thù mà vừa cố nhoài người ra khỏi kết giới vừa rít lên từng tiếng.

- Tao giết mày, trả mạng lại cho tao thằng chó. Tao sẽ giết mày, tao sẽ giết mày!

Nhưng mà cô ta càng cố gắng lao ra càng làm hao tổn sức lực, cứ vừa chạm vào những sợi chỉ thì thân ảnh cô ta liền phát ra những tiếng xì xèo rồi bị đánh bật lại vào trong.

- Đừng phí công vô ích, cô làm như vậy chỉ khiến cô càng nhanh bị đánh đến hồn siêu phách tán mà thôi!

Lan Anh thấy cô gái kia như vậy thì tiến lại gần nhìn cổ nói vài câu, nói xong cô lại quay mặt về phía Quân.

- Anh Quân! Chuyện này là như thế nào, phải có lí do gì đó mới khiến cho cổ thành ma rồi vẫn muốn giết anh?

Quân nghe Lan Anh hỏi thì chỉ ậm ừ rồi quỳ rạp xuống đất, anh bò bằng hai đầu gối đến gần kết giới. Sau đó thì vừa khóc vừa dập đầu bình bịch xuống đất đến nổi chảy máu.

- Kiều My! Anh xin lỗi, hãy tha lỗi cho anh. Cũng chỉ vì hám lợi mà u mê nghe lời lão thầy tà kia mà đã hại chết em. Tội anh đáng chết, anh không dám yêu cầu gì chỉ mong em tha thứ cho anh, anh xin nguyện lấy cái chết để tạ lỗi với em.

Nói vừa dứt câu, Quân liền đứng bật dậy lao nhanh về phía góc tường định đập đầu vào đó thì liền bị ông Hai tung cước đá văng ra ngoài. Đứng bên cạnh đoán được ý định của Quân, nên ngay khi anh vừa đứng dậy lao nhanh về phía góc tường thì ông Hai đã nhanh chân chạy tới đón đầu. Nhìn thấy Quân đã lao đến vừa đủ khoảng cách, thế là ông liền co chân tung cước đạp thẳng vào người Quân mượn lực tạo thành đòn bẩy đá Quân lùi về sau ngã sõng soài. Lúc này thân ảnh Kiều My mới lên tiếng.

- Cảm phiền hai người trói anh ta lại giúp tui để tránh việc anh ta lại đâm đầu tự tử, tui không muốn anh ta chết vào lúc này.


Thấy sắc mặt của ông Hai và Lan Anh có vẻ ngờ vực Kiều My liền nói tiếp.

- Hai người không phải lo, tui không giết anh ta đâu vả lại bị giam lỏng thế này âm khí đang dần tiêu tan tui cũng không thể làm gì được anh ta. Tui chỉ muốn cùng anh ta nói rõ ràng mọi chuyện, giải quyết mối ân oán này thôi.

Nghe vậy Quân cũng lên tiếng.

- Hai người cứ làm theo lời cổ đi.

Ông Hai thấy vậy thì nhìn Quân gật đầu rồi ra hiệu cho Lan Anh lấy dây trói anh lại. Còn ông thì cẩn thận hơn, ông lấy ra vài lá bùa và cuộn chỉ ngũ sắc tạo một kết giới xung quanh Quân đề phòng Kiều My liều mình phá vỡ kết giới kia mà làm hại anh. Xong đâu đó ông nhìn cả hai rồi nói.

- Xong rồi, bây giờ thì hai người nói rõ giải quyết ân oán với nhau đi.

Nói rồi ông cùng Lan Anh bước chậm rãi về phía Tư Sẹo vẫn còn đang run bần bật dưới gầm giường.

Một lúc lâu sau thì Quân lên tiếng gọi, nghe Quân gọi hai người nhanh chóng lại gần. Vừa nhìn thấy ông và Lan Anh thì Kiều My liền nói.

- Mọi việc đã xong rồi, ân oán cũng đã giải quyết rồi. Cũng đến lúc tui phải xuống âm ti mà trình báo DIÊM VƯƠNG GIA để nhận tội rồi.

Lúc này ông Hai nhìn kỹ thì thấy âm khí xung quanh cô đã vơi dần rồi từ từ thân ảnh cô không còn cái dáng vẻ đáng sợ nữa, cô vừa nói vừa đưa tay nhặt cái đầu dưới đất đặt lên cổ rồi nhìn cả ba người nở một nụ cười tươi mãn nguyện. Trước mắt ông bây giờ là vong hồn của một cô gái xinh đẹp, cô khoác lên mình bộ váy trắng tinh xảo. Mái tóc dài cũng không còn rối bù nữa.

- Đạo nhân tiên sinh, tui biết ông là người học đạo và có tấm lòng từ bi. Tui chỉ xin ông giúp tui một việc cuối cùng.

Đang thẫn thờ suy nghĩ, chợt nghe Kiều My nói thì ông liền đáp

- Có việc gì cô cứ nói, giúp được thì Hai ta sẽ giúp hết sức.

- Vậy thì phiền ông ngày mai hãy cùng anh Quân đến nơi chôn xác tui mà làm lễ và giúp tui được mồ yên mả đẹp. Giờ thì ông giúp tui xuống đó nhận tội với DIÊM VƯƠNG GIA.

- Được rồi ta hứa sẽ giúp cô hoàn thành tâm nguyện này.

Nói rồi ông lấy ra một đạo bùa đốt lên đồng thời gỡ bỏ kết giới rồi nói.

- Đây sẽ giấy thông hành cho cô xuống đó để trình tội.

Thấy vậy Kiều My liền cuối đầu cảm tạ rồi hoá thành một làn khói bám vào lá bùa đang cháy. Trước khi lá bùa bốc cháy hết cả ba người còn nghe giọng nói lảnh lót của cổ vọng lại.

- Anh Quân, em mong anh sẽ nuôi dưỡng con của chúng ta nên người. Em đi đây!

Kể từ đó về sau không còn ai ở xứ cù lao này thấy ông Hai, Lan Anh và Quân đâu nữa. Sau đêm đó cả ba người đều bỏ đi khỏi căn nhà. Và từ đó căn nhà lại được bỏ hoang một lần nữa!

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.