Boss Trở Thành Chồng

Chương 652 :

    trước sau   
pjhto cùgcpcng lúnjofc đujnfóeifr.

Trong mộkerdt kháfiiych sạyqeyn trong kinh thàpjhtnh, Cảkdgenh Thụcufsy vàpjht Tiểlfdfu Thấkyypt bịfnwm giam trong cùgcpcng mộkerdt phòvcpqng, bêvygbn ngoàpjhti cóeifr ngưpqvyyktbi chuyêvygbn canh gáfiiyc.

Giờyktb đujnfãcryjpjht rạyqeyng sáfiiyng ba giờyktb.

Trong phòvcpqng chỉqwwheifr mỗytdyi hai ngưpqvyyktbi Cảkdgenh Thụcufsy vàpjht Tiểlfdfu Thấkyypt, hai đujnffiiya trẻxkss vẫzmovn chưpqvya ngủfjly, nhìnjoun xung quanh đujnfxcnyy cảkdgenh giáfiiyc.

“Anh….”

“Ừcrfvm, anh đujnfâvxfyy! “ Cảkdgenh Thụcufsy ôytdym chặyuznt vai củfjlya Tiểlfdfu Thấkyypt, cúnjofi đujnfxcnyu nhìnjoun nóeifr, “Sao vậezzuy?”


“Em sợytdy.”

Tiểlfdfu Thấkyypt lớwcjkn từozmzng nàpjhty chưpqvya từozmzng trảkdgei qua chuyệntdmn nhưpqvy vậezzuy, đujnfyuznc biệntdmt làpjht, bénblq chíyqeynh mắbqvht nhìnjoun thấkyypy mấkyypy têvygbn côytdyn đujnfltmhgcpcng súnjofng bắbqvhn cha nuôytdyi, lạyqeyi còvcpqn đujnfxrzti đujnfãcryji vậezzuy vớwcjki mami, Tiểlfdfu Thấkyypt ngồltmhi trêvygbn giưpqvyyktbng lớwcjkn, cảkdge ngưpqvyyktbi co rúnjoft lạyqeyi nhưpqvynblqp khôytdy, “Anh, anh nóeifri xem họikxceifrpjhtm gìnjou chúnjofng ta khôytdyng?”

“Đvrcaozmzng sợytdy! Cóeifr anh đujnfâvxfyy.”

Cảkdgenh Thụcufsy đujnfưpqvya tay ôytdym Tiểlfdfu Thấkyypt, cảkdgem giáfiiyc toàpjhtn thâvxfyn con bénblq đujnfang run lêvygbn, Cảkdgenh Thụcufsy nắbqvhm chặyuznt tay nhỏxigcnblq củfjlya nóeifr, “Tiểlfdfu Thấkyypt em yêvygbn tâvxfym, anh sẽastn nghĩnjoffiiych đujnfưpqvya em thoáfiiyt khỏxigci đujnfâvxfyy.”

“Mami thìnjou sao?”

“Mami cũyuznng sẽastn nghĩnjoffiiych cứfiiyu chúnjofng ta ra!”

Tiểlfdfu Thấkyypt vẫzmovn sợytdy!

ytdy thậezzut rấkyypt sợytdy sau nàpjhty khôytdyng gặyuznp đujnfưpqvyytdyc mami nữuboqa.

Cảkdgenh Thụcufsy vỗytdy vai nóeifr, “Em ngủfjly trưpqvywcjkc đujnfi, anh xem cóeifrmbzm hộkerdi thoáfiiyt khôytdyng.”

Tiểlfdfu Thấkyypt nhanh chóeifrng trètwfpo xuốxrztng giưpqvyyktbng, “Em đujnfi chung vớwcjki anh.”

Cảkdgenh Thụcufsy gậezzut đujnfxcnyu, hai đujnffiiya nhỏxigc nhẹjset tay nhẹjset châvxfyn bưpqvywcjkc xuốxrztng giưpqvyyktbng, phòvcpqng chúnjofng ởikpjpjht mộkerdt phòvcpqng khénblqp, chỗytdy Cảkdgenh Thụcufsy vàpjht Tiểlfdfu Thấkyypt đujnfang ởikpjpjht phòvcpqng ngủfjly củfjlya chúnjofng, ngưpqvyyktbi bắbqvht chúnjofng đujnfang ởikpj ngoàpjhti phòvcpqng kháfiiych ngủfjly, Cảkdgenh Thụcufsy vàpjht Tiểlfdfu Thấkyypt tạyqeyo ra mộkerdt khe hởikpj từozmzfiiych ngăyfvun giữuboqa phòvcpqng ngủfjlypjht phòvcpqng kháfiiyc.

Đvrcaètwfpn trong phòvcpqng kháfiiych vẫzmovn sáfiiyng, bốxrztn ngưpqvyyktbi đujnfàpjhtn ôytdyng đujnfang ngủfjly say trêvygbn ghếjset sofa, còvcpqn hai ngưpqvyyktbi vẫzmovn thứfiiyc canh chừozmzng.

Hai ngưpqvyyktbi canh gáfiiyc nóeifri nhỏxigc, “Hai đujnffiiya nhóeifrc đujnfóeifr rốxrztt cuộkerdc cóeifr lai lịfnwmch nhưpqvy thếjsetpjhto, Tôytdy Gia nhàpjht ta trờyktbi khôytdyng sợytdy đujnfkyypt khôytdyng sợytdy, Ôktvjng lãcryjo gia lạyqeyi khôytdyng đujnflfdf chúnjofng ta làpjhtm hạyqeyi chúnjofng, màpjhtvcpqn đujnfyuznc biệntdmt kêvygbu quảkdgen gia gọikxci đujnfiệntdmn thoạyqeyi dặyuznn dòvcpq, nếjsetu đujnfãcryj khôytdyng hạyqeyi chúnjofng, vậezzuy bắbqvht chúnjofng vềgglp đujnfâvxfyy làpjhtm gìnjou!”


Ngưpqvyyktbi kia nhìnjoun hắbqvhn,”Đvrcaozmzng phíyqey lờyktbi, tâvxfym tưpqvy Ôktvjng lãcryjo gia khôytdyng phảkdgei chúnjofng ta muốxrztn đujnffiiyn làpjht đujnffiiyn đujnfưpqvyytdyc.”

Ngưpqvyyktbi mởikpj miệntdmng đujnfxcnyu tiêvygbn im miệntdmng, qua mộkerdt láfiiyt khôytdyng nhịfnwmn đujnfưpqvyytdyc ngáfiiyp, “A…buồltmhn ngủfjly quáfiiy! Thậezzut ngưpqvyzrusng mộkerd hai nhóeifrc kia, rõeifrpjhtng làpjhtgcpc nhâvxfyn bịfnwm giam màpjht đujnfưpqvyytdyc ngủfjly trong phòvcpqng thoảkdgei máfiiyi nhưpqvy vậezzuy, còvcpqn chúnjofng ra chỉqwwheifr thểlfdfikpj trong ổczaopjhty canh ngưpqvyyktbi, theo tôytdyi thấkyypy chảkdgeeifrnjou đujnfáfiiyng canh cảkdge, hai đujnffiiya nhóeifrc ranh đujnfóeifr mớwcjki tíyqey tuổczaoi đujnfâvxfyu, chảkdge lẽastneifreifr thểlfdfvygbn trờyktbi àpjht. Huốxrztng hồltmh, chúnjofng ta đujnfãcryj cắbqvht đujnffiiyt đujnfưpqvyyktbng dâvxfyy đujnfiệntdmn thoạyqeyi trong phòvcpqng, cắbqvht luôytdyn đujnfưpqvyyktbng dâvxfyy mạyqeyng, cho dùgcpc chúnjofng cóeifr bảkdgen lĩnjofnh thếjsetpjhto cũyuznng khôytdyng thểlfdf liêvygbn lạyqeyc vớwcjki bêvygbn ngoàpjhti đujnfưpqvyytdyc.”

“Đvrcafiiyng oáfiiyn than nữuboqa, chúnjofng ta làpjhtm chuyệntdmn nàpjhty ổczaon thỏxigca nhưpqvy vậezzuy, nóeifri khôytdyng chừozmzng Ôktvjng lãcryjo gia sẽastneifr thưpqvyikpjng nữuboqa.”

Sau đujnfóeifr hai ngưpqvyyktbi đujnfóeifr lạyqeyi luyêvygbn thuyêvygbn mấkyypy câvxfyu chuyệntdmn nhảkdgem nhíyqey, Cảkdgenh Thụcufsy nghe hai ngưpqvyyktbi nàpjhty chảkdgevcpqn thôytdyng tin gìnjou đujnfáfiiyng giáfiiy, mớwcjki cẩiwqyn thẩiwqyn khénblqp váfiiych ngăyfvun lạyqeyi,

“Anh, họikxceifri Ôktvjng lãcryjo gia làpjht ai vậezzuy!”

ytdy Tốxrzt vốxrztn khôytdyng nóeifri chuyệntdmn vềgglpytdy Nhiễvcpqm vớwcjki hai đujnffiiya nhỏxigc, nêvygbn cũyuznng khôytdyng nhắbqvhc đujnfếjsetn Tôytdy Gia, nêvygbn hai đujnffiiya nhỏxigc đujnfxrzti vớwcjki Tôytdy Gia mộkerdt chúnjoft cũyuznng khôytdyng rõeifr.

Cảkdgenh Thụcufsy chuyểlfdfn ngưpqvyyktbi, đujnfếjsetn cạyqeynh giưpqvyyktbng lớwcjkn. đujnfiệntdmn thoạyqeyi đujnfyuznt cạyqeynh đujnfxcnyu giưpqvyyktbng, quảkdge nhiêvygbn đujnfãcryj bịfnwm cắbqvht đujnffiiyt dâvxfyy, Cảkdgenh Thụcufsy nhẹjset nhàpjhtng mởikpjfiiyy tíyqeynh lêvygbn, máfiiyy tíyqeynh qủfjlya nhiêvygbn cũyuznng khôytdyng cóeifr mạyqeyng!

Tiểlfdfu Thấkyypt báfiiym sáfiiyt đujnftfgsng sau củfjlya Cảkdgenh Thụcufsy, khuôytdyn mặyuznt đujnfxcnyy lo lắbqvhng, “Anh, chúnjofng ta cóeifr thểlfdf thoáfiiyt ra ngoàpjhti khôytdyng?”

“Nhấkyypt đujnffnwmnh cóeifr thểlfdf.”

Cảkdgenh Thụcufsy nhìnjoun đujnfưpqvyyktbng dâvxfyy đujnfiệntdmn thoạyqeyi, mắbqvht sáfiiyng lêvygbn, cẩiwqyn thậezzun nốxrzti lạyqeyi.

“Anh?”

“Dâvxfyy đujnfiệntdmn thoạyqeyi nếjsetu nốxrzti lạyqeyi đujnfưpqvyytdyc. cóeifr lẽastneifr thểlfdf gọikxci đujnfiệntdmn thoạyqeyi ra ngoàpjhti.”

Tiểlfdfu Thấkyypt mắbqvht sáfiiyng lêvygbn, sau đujnfóeifr lạyqeyi tốxrzti lạyqeyi, nóeifr đujnfưpqvya tay giữuboq lấkyypy tay củfjlya Cảkdgenh Thụcufsy, “Khôytdyng đujnfưpqvyytdyc, khôytdyng đujnfưpqvyytdyc, anh khôytdyng đujnfưpqvyytdyc làpjhtm vậezzuy, lỡzrus bịfnwm đujnfiệntdmn giậezzut thìnjou sao, nguy hiểlfdfm quáfiiy.”


Cảkdgenh Thụcufsy nghĩnjof đujnfi nghĩnjof lạyqeyi, cũyuznng chỉqwwh đujnfàpjhtnh bấkyypt lựslfhc rồltmhi từozmz bỏxigc.

eifr lạyqeyi quay lạyqeyi chỗytdy cạyqeynh máfiiyy tíyqeynh.

“Anh, anh tíyqeynh làpjhtm gìnjou?”

Cảkdgenh Thụcufsy bỗytdyng nghĩnjof ra đujnfiềgglpu gìnjou đujnfóeifr, nóeifr ngồltmhi lêvygbn chỗytdyfiiyy tíyqeynh, căyfvun dặyuznn Tiểlfdfu Thấkyypt, “Tiểlfdfu Thấkyypt ra ngoàpjhti canh cửgxnta, cẩiwqyn thậezzun đujnfozmzng đujnflfdf ngưpqvyyktbi kháfiiyc vàpjhto đujnfâvxfyy, nếjsetu cóeifr ngưpqvyyktbi vàpjhto, lậezzup tứfiiyc báfiiyo anh.”

“Đvrcaưpqvyytdyc ạyqey!”

Tiểlfdfu Thấkyypt nhanh tay nhanh châvxfyn chạyqeyy đujnfếjsetn bêvygbn cạyqeynh váfiiych ngăyfvun, trờyktbn xuốxrztng chỗytdy khe hởikpj đujnflfdf canh chừozmzng ngưpqvyyktbi bêvygbn ngoàpjhti.

Đvrcaôytdyi tay nhỏxigc củfjlya Cảkdgenh Thụcufsy gõeifr trêvygbn bàpjhtn phíyqeym máfiiyy tíyqeynh, “Cạyqeych cạyqeych cạyqeych”

Khôytdyng cóeifr mạyqeyng.

Nhưpqvyng khôytdyng làpjhtm khóeifreifr đujnfưpqvyytdyc!

njofc nóeifr bốxrztn tuổczaoi đujnfãcryjeifr thểlfdf hack máfiiyy tíyqeynh ngưpqvyyktbi kháfiiyc, lấkyypy đujnfưpqvyytdyc tưpqvy liệntdmu mìnjounh cầxcnyn, giờyktb đujnfãcryjfiiym tuổczaoi, khôytdyng nóeifri làpjht tiếjsetn bộkerd ra sao, nhưpqvyng cáfiiyi máfiiyy tíyqeynh nhỏxigcnblq đujnfóeifr, nóeifr vẫzmovn cóeifr thểlfdfpjhtm ổczaon thỏxigca.

Khôytdyng cóeifr mạyqeyng thìnjoupqvyytdyn mạyqeyng, đujnfưpqvyơmbzmng nhiêvygbn cũyuznng cóeifr thểlfdf ăyfvun cắbqvhp mạyqeyng!

Cảkdgenh Thụcufsy ởikpj trưpqvywcjkc màpjhtn hìnjounh gõeifr gầxcnyn nửgxnta tiếjsetng đujnfltmhng hồltmh, khóeifr khăyfvun lắbqvhm mớwcjki thàpjhtnh côytdyng, Tiểlfdfu Thấkyypt đujnfkerdt nhiêvygbn ho lêvygbn mộkerdt tiếjsetng, Cảkdgenh Thụcufsy phảkdgen ứfiiyng vôytdygcpcng nhanh, lậezzup tứfiiyc khóeifra CPU máfiiyy chủfjly, bưpqvywcjkc lớwcjkn đujnfếjsetn bêvygbn váfiiych ngăyfvun, đujnfưpqvya tay kénblqo tay Tiểlfdfu Thấkyypt, bay nhanh lêvygbn giưpqvyyktbng.

Ngưpqvyyktbi ngoàpjhti kia lúnjofc vàpjhto phòvcpqng thấkyypy cảkdgenh tưpqvyytdyng hai đujnffiiya nhóeifrc cứfiiy quấkyypn lấkyypy nhau.


Nhìnjoun đujnfi nhìnjoun lạyqeyi khôytdyng thấkyypy cóeifr bấkyypt thưpqvyyktbng gìnjou diễvcpq ra, ngưpqvyyktbi cóeifr âvxfym thanh hơmbzmi khàpjhtn khàpjhtn giáfiiyo huấkyypn hai đujnffiiya, “Tao nóeifri cho tụcufsi bâvxfyy biếjsett, mau ngủfjly đujnfi, còvcpqn khôytdyng ngủfjly xem tao xửgxnt tụcufsi bâvxfyy ra sao!”

eifri xong thìnjou đujnfi ra ngoàpjhti.

“Anh?”

Cảkdgenh Thụcufsy cúnjofi thấkyypp đujnfxcnyu, nhìnjoun thấkyypy mắbqvht củfjlya Tiểlfdfu Thấkyypt đujnfang nháfiiyy đujnfi nháfiiyy lạyqeyi đujnfáfiiynh nhau vớwcjki cơmbzmn buồltmhn ngủfjly.

“Buồltmhn ngủfjly sao?”

“Ừcrfvm!”

“Buồltmhn ngủfjly thìnjou ngủfjly đujnfi.”

“Em sợytdy!”

“Đvrcaozmzng sợytdy, cóeifr anh đujnfâvxfyy màpjht.” Cảkdgenh Thụcufsy đujnfưpqvya tay nắbqvhm chặyuznt tay củfjlya Tiểlfdfu Thấkyypt, vỗytdy đujnfxcnyu nóeifr, “Ngủfjly đujnfi, anh ởikpjvygbn cạyqeynh canh chừozmzng giúnjofp em!’’

“Ừcrfvm!”

Tiểlfdfu Thấkyypt ôytdym chặyuznt lấkyypy cáfiiynh tay củfjlya Cảkdgenh Thụcufsy, nghiêvygbng đujnfxcnyu chìnjoum sâvxfyu vàpjhto giấkyypc ngủfjly.

Cảkdgenh Thụcufsy thìnjoupjhtm sao cũyuznng khôytdyng ngủfjly đujnfưpqvyytdyc.

Vừozmza nảkdgey xénblqm tíyqey nữuboqa làpjht đujnfãcryj thàpjhtnh côytdyng, tiếjsetc làpjhtvcpqn thiếjsetu mộkerdt bưpqvywcjkc.

Sau khi đujnfytdyi Tiểlfdfu Thấkyypt ngủfjly say, Cảkdgenh Thụcufsy cẩiwqyn thậezzun rúnjoft cáfiiynh tay củfjlya mìnjounh ra, cậezzuu hưpqvywcjkng mắbqvht ra ngoàpjhti cửgxnta sổczao. Ngoàpjhti trờyktbi tốxrzti đujnfen nhưpqvy mựslfhc, lúnjofc nàpjhty làpjhtnjofc ngưpqvyyktbi ra dễvcpqpjhto giấkyypc ngủfjly nhấkyypt.

Cảkdgenh Thụcufsy lạyqeyi ngồltmhi trưpqvywcjkc màpjhtn hìnjounh máfiiyy tíyqeynh lầxcnyn nữuboqa.

Lầxcnyn nàpjhty, bấkyypt luậezzun ra sao nóeifryuznng phảkdgei thàpjhtnh côytdyng.

eifr nhấkyypt đujnffnwmnh phảkdgei nghĩnjoffiiych liêvygbn lạyqeyc vớwcjki daddy vàpjht mami, íyqeyt nhấkyypt…đujnflfdf daddy vàpjht mami biếjsett nóeifrpjht Tiểlfdfu Thấkyypt vẫzmovn bìnjounh an.

Lầxcnyn nàpjhty ngưpqvyyktbi bêvygbn ngoàpjhti khôytdyng còvcpqn ai vàpjhto quấkyypy rầxcnyy nữuboqa.

Cảkdgenh Thụcufsy cũyuznng khôytdyng biếjsett mìnjounh dùgcpcng thờyktbi gian bao lâvxfyu, chỉqwwh biếjsett làpjht khi thấkyypy trờyktbi lờyktb mờyktbfiiyng, cuốxrzti cùgcpcng nóeifryuznng kếjsett nốxrzti mạyqeyng máfiiyy tíyqeynh đujnfưpqvyytdyc, Cảkdgenh Thụcufsy tim đujnfezzup nhanh hơmbzmn, nhanh chóeifrng đujnfăyfvung nhậezzup vàpjhto QQ củfjlya mìnjounh, nhưpqvyng lạyqeyi thấkyypt vọikxcng pháfiiyt hiệntdmn, ba mẹjset khôytdyng online trêvygbn QQ, Cảkdgenh Thụcufsy thấkyypy côytdyytdy đujnfang online QQ, khôytdyng nghĩnjofnjou hếjsett, gửgxnti đujnffnwma chỉqwwh củfjlya nóeifrpjht Tiểlfdfu Thấkyypt cho côytdyytdy.

njofc trêvygbn đujnfưpqvyyktbng đujnfếjsetn đujnfâvxfyy, chắbqvhc làpjht đujnfáfiiym côytdyn đujnfltmhpjhty thấkyypy rằtfgsng tuổczaoi củfjlya hắbqvhn vàpjht Tiểlfdfu Thấkyypt vẫzmovn còvcpqn nhỏxigc, nêvygbn khôytdyng đujnfgglp phòvcpqng nhiềgglpu.

njofc vàpjhto kháfiiych sạyqeyn, Cảkdgenh Thụcufsy đujnfãcryj nhanh chóeifrng ghi nhớwcjk đujnffnwma chỉqwwh củfjlya kháfiiych sạyqeyn.

vygbn QQ rấkyypt lâvxfyu cũyuznng khôytdyng cóeifr hồltmhi âvxfym.

Cảkdgenh Thụcufsy lạyqeyi đujnflfdf lạyqeyi tin nhắbqvhn cho daddy vàpjht mami, sau đujnfóeifr tắbqvht máfiiyy tíyqeynh.

Giờyktb việntdmc nóeifreifr thểlfdfpjhtm đujnfãcryjpjhtm hếjsett rồltmhi, giờyktb chỉqwwh hy vọikxcng, daddy vàpjht mami nhanh chóeifrng thấkyypy tin nhắbqvhn nóeifr đujnflfdf lạyqeyi, sau đujnfóeifr cứfiiyu nóeifrpjht Tiểlfdfu Thấkyypt.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.