Boss Trở Thành Chồng

Chương 645 :

    trước sau   
“Hốnpjgi hậwwnen rồazsji, hốnpjgi hậwwnen chếrmkpt tớtxcv rồazsji!”

Tiểgwfhu Hy thởwssexxjmi

Đutndátosang tiếrmkpc bâwssey giờydje hốnpjgi hậwwnen cũilncng khôllzcng tátosac dụlrydng gìiago nữkqxca!

“Àlqfpi.....tớtxcv nghe cátosai ýjkag củchsda Triệebkxu Tịwssenh, hìiagonh nhưloii bốnpjg mẹvepmllzcn Nguyêoyxtn thừsmrra nhậwwnen côllzc ta làxxjm con dâwsseu củchsda Tôllzcn Gia rồazsji, tìiagonh hìiagonh nhưloii thếrmkpxxjmy cóllzc chúlonat khóllzc giảiagoi quyếrmkpt àxxjm!”

Khôllzcng phảiagoi thếrmkp sao!

llzc Tốnpjg đliebãhnps từsmrrng trảiagoi qua sâwsseu đliebwwnem mùchsdi vịwsse bịwsse bốnpjg mẹvepmoyxtn nam phảiagon đliebnpjgi!


llzclonac đliebóllzc bịwsse Tiêoyxtu mẫnpjgu hạuaxvi thảiagom hạuaxvi nhưloii thếrmkp, Tiêoyxtu Quốnpjgc Cưloiiydjeng còebkxn xem làxxjm thátosai đliebxklm trung lậwwnep, Tiểgwfhu Hy so vớtxcvi tìiagonh trạuaxvng củchsda côllzcebkxn tồazsji tệebkxganln, xem ra, bốnpjgxxjm mẹvepm củchsda Tôllzcn Nguyêoyxtn đliebbsodu làxxjm toàxxjmn sứpqstc phảiagon đliebnpjgi bọixsun họixsuwsseoyxtn nhau

“Vậwwney thìiago cậwwneu cóllzc dựazsjauabnh nhưloii thếrmkpxxjmo?”

Trưloiiơganlng Hâwssen nhỏsmrr tiếrmkpng hỏsmrri, côllzcilncng khôllzcng biếrmkpt bảiagon thâwssen cóllzc đliebưloiivepmc coi nhưloii may mắtzsln, khôllzcng cóllzc gặtosap phảiagoi tìiagonh cảiagonh nhưloii củchsda Tốnpjg Tốnpjgxxjm Tiểgwfhu Hy, nếrmkpu nhưloii bốnpjg mẹvepm củchsda Lãhnpsnh Mạuaxvc còebkxn sốnpjgng, chắtzslc cũilncng khẳkgupng đliebwssenh sẽgsqu muốnpjgn chia cắtzslt côllzcxxjmhnpsnh Mạuaxvc

smrrm....

Trưloiiơganlng Hâwssen nhanh chóllzcng giũilnc bỏsmrr suy nghĩjsiwxxjmy, nghĩjsiw đliebếrmkpn cóllzc hay khôllzcng cóllzcxxjmm cátosai gìiago, đliebbskcng nàxxjmo côllzcwssey giờydjechsdng Lãhnpsnh Mạuaxvc vẫnpjgn tốnpjgt

“Còebkxn cóllzc thểgwfh dựazsjauabnh nhưloii thếrmkpxxjmo àxxjm” Tiểgwfhu Hy dựazsja vàxxjmo ghếrmkp sopha, thởwsse mộxklmt hơganli dàxxjmi, “đliebbskcng nàxxjmo quâwssen đliebếrmkpn tưloiitxcvng chặtosan nưloiitxcvc đliebếrmkpn đliebbsodt ngăjsiwn thôllzci, chỉpbkg cầlonan Tôllzcn Nguyêoyxtn vàxxjm tớtxcv hai ngưloiiydjei cóllzc đliebchsd kiêoyxtn đliebwssenh, tớtxcv khôllzcng tin, hai ngưloiiydjei bọixsun tớtxcvwssey giờydjeebkxn chưloiia nhậwwnen giấbsody kếrmkpt hôllzcn, hàxxjmng nàxxjmy đliebbsodu cuốnpjgn ởwsseoyxtn nhau, thựazsjc tếrmkp khôllzcng đliebưloiivepmc, đliebvepmi đliebếrmkpn khi tớtxcvllzc em béldwm rồazsji, hai ngưloiiydjei bọixsun tớtxcv do con kếrmkpt hôllzcn rồazsji, thìiago khôllzcng tin bọixsun họixsu khôllzcng muốnpjgn chátosau nữkqxca”

ilncng đliebúlonang!

Đutndbskcng nàxxjmo chỉpbkg cầlonan hai ngưloiiydjei bọixsun họixsu đliebchsd kiêoyxtn đliebwssenh làxxjm đliebưloiivepmc rồazsji

Chỉpbkg cầlonan làxxjm bốnpjg mẹvepm đliebazsj, thìiago khôllzcng thểgwfh đliebnpjgi khátosang vớtxcvi con củchsda bảiagon thâwssen thờydjei gian quátosaxxjmi, chỉpbkg cầlonan bọixsun họixsuebkxn yêoyxtu con cátosai củchsda mìiagonh, cuốnpjgi cũilncng cũilncng phảiagoi nhưloiivepmng bộxklm

......

lonac ăjsiwn cơganlm, mộxklmt bàxxjmn đliebbsodu làxxjm từsmrrng cặtosap từsmrrng đliebôllzci ngồazsji vớtxcvi nhau

Chỉpbkgllzc Mộxklm Bạuaxvch mộxklmt thâwssen mộxklmt mìiagonh

llzc Tốnpjg nhớtxcv đliebếrmkpn An Nhiêoyxtn, muốnpjgn hỏsmrri mộxklmt chúlonat, nhưloiing lạuaxvi lo lắtzslng lậwwnep trưloiiydjeng củchsda côllzc khôllzcng tốnpjgt đliebgwfh miệebkxng hỏsmrri


Vẫnpjgn làxxjm Trưloiiơganlng Hâwssen nhìiagon ra, côllzc hỏsmrri Mộxklm Bạuaxvch, “Mộxklm Bạuaxvch, lầlonan trưloiitxcvc anh dẫnpjgn côllzctosai têoyxtn An Nhiêoyxtn đliebóllzc, An Nhiêoyxtn hôllzcm nay làxxjmm sao màxxjm khôllzcng đliebếrmkpn cùchsdng anh vậwwney?”

tosanh tay đliebang gắtzslp thứpqstc ăjsiwn củchsda Mộxklm Bạuaxvch sữkqxcng lạuaxvi!

Tiếrmkpp sau, anh nhưloii khôllzcng cóllzc chuyệebkxn gìiago gắtzslp thứpqstc ăjsiwn lêoyxtn, nóllzci nhẹvepm nhàxxjmng, “anh vàxxjm An Nhiêoyxtn....đliebãhnps ly hôllzcn rồazsji, bâwssey giờydjellzcbsody mộxklmt mìiagonh trởwsse vềbsod Anh rồazsji”

Trưloiiơganlng Hâwssen giậwwnet mìiagonh, “xin lỗvceri xin lỗvceri”

Mộxklm Bạuaxvch lắtzslc đlieblonau, “khôllzcng cóllzciago, đliebbsodu đliebãhnps qua rồazsji”

Khôllzcng khíauabllzc chúlonat ngưloiivepmng ngùchsdng

Tiêoyxtu Lăjsiwng vàxxjmhnpsnh Mạuaxvc nhanh chóllzcng thay đliebmuwgi chủchsd đliebbsod, chuyệebkxn nàxxjmy coi nhưloii thếrmkpxxjm qua

llzc Tốnpjg thìiago khôllzcng còebkxn hứpqstng thúlona ăjsiwn tiếrmkpp

Lầlonan trưloiitxcvc An Nhiêoyxtn tìiagom đliebếrmkpn côllzc, côllzc biếrmkpt An Nhiêoyxtn vàxxjm Mộxklm Bạuaxvch giữkqxca hai ngưloiiydjei bọixsun họixsullzc vấbsodn đliebbsod rấbsodt lớtxcvn, nhưloiing khôllzcng nghĩjsiw rằbskcng hàxxjmnh đliebxklmng củchsda hai ngưloiiydjei bọixsun họixsu lạuaxvi nhanh nhưloii vậwwney, nóllzci ly hôllzcn làxxjm ly hôllzcn, màxxjm chỉpbkg nghĩjsiw đliebếrmkpn nguyêoyxtn nhâwssen màxxjm hai ngưloiiydjei bọixsun họixsu ly hôllzcn....cóllzc thểgwfhllzc liêoyxtn quan đliebếrmkpn côllzc, Tôllzc Tốnpjgxxjmng thêoyxtm khóllzc chịwsseu

Sau bữkqxca ăjsiwn

llzc Tốnpjgiagom cơganl hộxklmi, đliebgwfh Mộxklm Bạuaxvch cùchsdng côllzc ra ngoàxxjmi mộxklmt chúlonat

“Tôllzc Tốnpjg?”

“Anh vàxxjm An Nhiêoyxtn....thậwwnet sựazsj ly hôllzcn rồazsji?”


“Ừliebm!”

Nhắtzslc đliebếrmkpn An Nhiêoyxtn, sắtzslc mặtosat Mộxklm Bạuaxvch cóllzc chúlonat chátosan nảiagon

Tốnpjg Tốnpjg nhìiagon dátosang vẻazsjxxjmy củchsda Mộxklm Bạuaxvch, so vớtxcvi lầlonan tụlryd tậwwnep trưloiitxcvc, Mộxklm Bạuaxvch nhìiagon cóllzc vẻazsj gầlonay đliebi mộxklmt chúlonat, anh vẫnpjgn mặtosac chiếrmkpc átosao sơganl mi trắtzslng, thêoyxtm đliebóllzcxxjm chiếrmkpc quầlonan màxxjmu đlieben, nhìiagon rấbsodt phong đliebxklm ngờydjei ngờydjei, sạuaxvch sẽgsqu khôllzcng nóllzci lêoyxtn lờydjei, nhưloiing giữkqxca cặtosap màxxjmy khôllzcng còebkxn cóllzc sựazsjbsodm átosap nhưloii trưloiitxcvc đliebâwssey, trong đliebôllzci mắtzslt càxxjmng làxxjm sựazsj lạuaxvc lõganlng

llzc Tốnpjg nhìiagon anh ấbsody nhưloii thếrmkpxxjmy ngưloiivepmc lạuaxvi cảiagom thấbsody thởwsse phàxxjmo nhẹvepm nhõganlm

“Mộxklm Bạuaxvch, anh thựazsjc chấbsodt, râwsset yêoyxtu An Nhiêoyxtn đliebúlonang khôllzcng?”

Mộxklm Bạuaxvch cưloiiydjei đliebau khổmuwg, “anh cũilncng khôllzcng biếrmkpt”

Anh ngồazsji trêoyxtn chiếrmkpc ghếrmkpwsse giữkqxca bãhnpsi cỏsmrr, hai tay chốnpjgng đliebwwne lấbsody đlieblonau, bấbsodt lựazsjc nóllzci, “anh vốnpjgn dĩjsiw nghĩjsiw rằbskcng anh khôllzcng yêoyxtu côllzcbsody, lúlonac vừsmrra mớtxcvi phâwssen chia cóllzctosac kiểgwfhu khôllzcng thíauabch ứpqstng, anh đliebang nghĩjsiw, cóllzc thểgwfh chỉpbkgxxjm vấbsodn đliebbsod thóllzci quen, quyen vớtxcvi việebkxc côllzcbsody ởwsseoyxtn tai anh chi chi cha cha, bêoyxtn cạuaxvnh đliebxklmt nhiêoyxtn khôllzcng cóllzc con ngưloiiydjei nàxxjmy nữkqxca, khẳkgupng đliebwssenh sẽgsqu khôllzcng thíauabch ứpqstng. Nhưloiing bâwssey giờydje, đliebbsodu đliebãhnps trôllzci qua lâwsseu nhưloii thếrmkp rồazsji, anh vẫnpjgn khôllzcng thíauabch ứpqstng đliebưloiivepmc, anh bâwssey giờydjeilncng khôllzcng biếrmkpt bảiagon thâwssen hiệebkxn đliebang nghĩjsiwtosai gìiago nữkqxca”

llzc Tốnpjg ngồazsji xuốnpjgng bêoyxtn cạuaxvnh anh

Chỉpbkg cầlonan cóllzc thểgwfh, côllzciagonh nguyệebkxn cốnpjg gắtzslng cóllzc thểgwfh giúlonap thátosao gỡwwnelonat thắtzslt trong lòebkxng củchsda Mộxklm Bạuaxvch

“Anh....tạuaxvi sao lạuaxvi đliebazsjng ýjkag ly hôllzcn vớtxcvi An Nhiêoyxtn, em nhìiagon ra, côllzcbsody vôllzcchsdng yêoyxtu anh”

“Anh biếrmkpt. chuyệebkxn ly hôllzcn làxxjmllzcbsody đliebưloiia ra, côllzcbsody nóllzci.....hiệebkxn tạuaxvi ởwsseoyxtn cạuaxvnh anh quátosa đliebau khổmuwg, vìiago vậwwney anh cho côllzcbsody tựazsj do”

llzc Tốnpjg trong ngựazsjc nhưloii mắtzslc kẹvepmt mộxklmt cụlrydc mátosau lớtxcvn

llzc thậwwnet sựazsj hậwwnen khôllzcng thểgwfhiagom mộxklmt thanh gỗvcerganloyxtn Mộxklm Bạuaxvch mộxklmt cátosai, đliebgwfh giúlonap anh ấbsody cóllzc thểgwfh cảiagonh tỉpbkgnh đliebưloiivepmc


chsdng làxxjm ngưloiiydjei phụlryd nữkqxc, côllzc cảiagom nhậwwnen bảiagon thâwssen cóllzc thểgwfh đliebtosan ra suy nghĩjsiw củchsda An Nhiêoyxtn

An Nhiêoyxtn yêoyxtu anh ấbsody nhiềbsodu nhưloii thếrmkp, côllzc đliebưloiia ra lờydjei ly hôllzcn cũilncng cóllzc thểgwfhxxjmllzc thàxxjmnh phầlonan thàxxjmnh thậwwnet trong đliebóllzc, bởwssei vìiago khôllzcng cóllzc ngưloiiydjei phụlryd nữkqxcxxjmo cóllzc thểgwfh đliebóllzcn nhậwwnen chồazsjng củchsda mìiagonh trong lòebkxng cóllzc ngưloiiydjei khátosac

Nhưloiing màxxjm, An Nhiêoyxtn đliebưloiia ra lờydjei ly hôllzcn, càxxjmng nhiềbsodu hơganln làxxjm.....

Sợvepm rằbskcng làxxjm muốnpjgn thăjsiwm dòebkx

Thăjsiwm dòebkxwssem ýjkag củchsda Mộxklm Bạuaxvch!

llzcbsody đliebang đliebtosat cọixsuc!

Nếrmkpu nhưloii trong lòebkxng Mộxklm Bạuaxvch cóllzcllzcbsody, khẳkgupng đliebwssenh sẽgsqu nghĩjsiwtosach giữkqxc lạuaxvi, nhưloiing Mộxklm Bạuaxvch khôllzcng cóllzc, khôllzcng nhữkqxcng khôllzcng giữkqxc lạuaxvi, còebkxn thảiago tay ra

ilncng chẳkgupng trátosach An Nhiêoyxtn thấbsodt vọixsung bỏsmrr đliebi

llzc Tốnpjg muốnpjgn mắtzslng Mộxklm Bạuaxvch, nhưloiing nhìiagon mặtosat củchsda anh tổmuwgn thưloiiơganlng suy sụlrydp tinh thầlonan, lạuaxvi cóllzc chúlonat khôllzcng nhẫnpjgn tâwssem, cuốnpjgi cùchsdng chỉpbkgllzc thểgwfh thởwssexxjmi, “vậwwney thìiago An Nhiêoyxtn sau khi quay vềbsod Anh anh cóllzc liêoyxtn lạuaxvc vớtxcvi côllzcbsody khôllzcng?”

“Anh cóllzc liêoyxtn lạuaxvc vớtxcvi côllzcbsody, nhưloiing côllzcbsody thay sốnpjg đliebiệebkxn thoạuaxvi rồazsji, anh còebkxn đliebi sang Anh tìiagom côllzcbsody mộxklmt lầlonan, côllzcbsody cũilncng từsmrr trong nhàxxjm chuyểgwfhn đliebi luôllzcn, anh hỏsmrri bạuaxvn bèuhmj củchsda côllzcbsody, cũilncng khôllzcng cóllzc ngưloiiydjei nàxxjmo nóllzci cho anh, khôllzcng nhữkqxcng nhưloii thếrmkp, đliebếrmkpn nhữkqxcng phưloiiơganlng phátosap liêoyxtn lạuaxvc khátosac cóllzc thểgwfh liêoyxtn lạuaxvc, cũilncng toàxxjmn bộxklm đliebbsodu khôllzcng liêoyxtn lạuaxvc đliebưloiivepmc vớtxcvi côllzcbsody rồazsji....” Mộxklm Bạuaxvch ôllzcm lấbsody đlieblonau, “Tôllzc Tốnpjg, lầlonan nàxxjmy côllzcbsody sợvepm rằbskcng làxxjm hạuaxv quyếrmkpt tâwssem rồazsji, nhấbsodt đliebwssenh sẽgsqu khôllzcng tha thứpqst cho anh nữkqxca rồazsji”

“Anh muốnpjgn côllzcbsody tha thứpqst cho anh khôllzcng?”

“Tấbsodt nhiêoyxtn!”

llzc Tốnpjg truy hỏsmrri, “tạuaxvi sao?”


Tạuaxvi sao?

Mộxklm Bạuaxvch mởwsse mởwsse miệebkxng, nhưloiing trảiago lờydjei khôllzcng đliebưloiivepmc

Anh chỉpbkg biếrmkpt bảiagon thâwssen tổmuwgn thưloiiơganlng An Nhiêoyxtn, muốnpjgn cầlonau xin côllzcbsody tha thứpqst, nhưloiing rồazsji sau đliebóllzc thìiago sao?

llzc Tốnpjgilncng éldwmp hỏsmrri anh, “nếrmkpu nhưloiillzcbsody lúlonac nàxxjmy xuấbsodt hiệebkxn trưloiitxcvc mặtosat anh, nóllzci vớtxcvi anh côllzcbsody đliebãhnps tha thứpqst cho anh rồazsji, nhưloii thếrmkp trong lòebkxng anh sẽgsqu dẽgsqu chịwsseu hơganln khôllzcng?”

Sẽgsqu khôllzcng!

Anh vẫnpjgn chưloiia cóllzc nhậwwnen thứpqstc đliebưloiivepmc bảiagon thâwssen muốnpjgn cátosai gìiago

llzc Tốnpjgllzci nhẹvepm nhàxxjmng, “Mộxklm Bạuaxvch, nếrmkpu nhưloii anh khôllzcng yêoyxtu An Nhiêoyxtn, thìiago sẽgsqu khôllzcng nghĩjsiwtosach tìiagom côllzcbsody, anh khôllzcng yêoyxtu côllzcbsody, thìiago cho dùchsdllzcbsody tha thứpqst cho anh, bọixsun anh cũilncng khôllzcng thểgwfhwsseoyxtn nhau, nếrmkpu nhưloii nhưloii vậwwney, còebkxn khôllzcng bằbskcng đliebgwfh An Nhiêoyxtn mộxklmt mìiagonh yêoyxtn tĩjsiwnh vun đliebtzslp vếrmkpt thưloiiơganlng củchsda bảiagon thâwssen, nóllzci khôllzcng chừsmrrng đliebvepmi đliebếrmkpn mộxklmt ngàxxjmy, côllzcbsody lạuaxvi gặtosap đliebưloiivepmc châwssen mệebkxnh thiêoyxtn tửloii, cóllzc thểgwfh quêoyxtn đliebi vếrmkpt thưloiiơganlng củchsda cuộxklmc tìiagonh nàxxjmy mang đliebếrmkpn”

Châwssen mệebkxnh thiêoyxtn tửloii!

Cảiago ngưloiiydjei Mộxklm Bạuaxvch cứpqstng đliebơganl!

An Nhiêoyxtn....côllzcbsody sẽgsqullzc mộxklmt ngàxxjmy ởwsseoyxtn ngưloiiydjei đliebàxxjmn ôllzcng khátosac?

Mộxklm Bạuaxvch phátosat hiệebkxn, anh nghĩjsiw đliebếrmkpn chuyệebkxn nàxxjmy, trong lòebkxng khóllzc chịwsseu vôllzcchsdng

llzc Tốnpjg tiếrmkpp tụlrydc nóllzci, “đliebưloiiơganlng nhiêoyxtn, nếrmkpu nhưloii anh yêoyxtu côllzcbsody, anh đliebãhnps nhậwwnen thứpqstc đliebưloiivepmc bảiagon thâwssen khôllzcng thểgwfh khôllzcng cóllzcllzcbsody, vậwwney thìiago anh phảiagoi đliebi tìiagom côllzcbsody, khôllzcng quảiagon làxxjm châwssen trờydjei góllzcc biểgwfhn, chỉpbkg cầlonan anh cóllzcebkxng đliebi tìiagom, khẳkgupng đliebwssenh cóllzc thểgwfhiagom đliebưloiivepmc An Nhiêoyxtn, vấbsodn đliebbsodxxjm An Nhiêoyxtn quan tâwssem nhấbsodt thứpqstc chấbsodt chỉpbkgllzc mộxklmt, đliebóllzc chíauabnh làxxjm anh cóllzcoyxtu côllzcbsody khôllzcng, nếrmkpu nhưloii anh hiểgwfhu rõganlwssem ýjkag củchsda bảiagon thâwssen, biếrmkpt đliebưloiivepmc ngưloiiydjei mìiagonh yêoyxtu làxxjmllzcbsody, anh phảiagoi nóllzci tìiagonh cảiagom trong nộxklmi tâwssem củchsda mìiagonh cho côllzcbsody nghe, côllzcbsody nhấbsodt đliebwssenh sẽgsqu tha thứpqst cho anh!”

“yêoyxtu côllzcbsody, thìiago đliebi tìiagom côllzcbsody!”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.