Boss Trở Thành Chồng

Chương 611 :

    trước sau   
An Nhiêhahjn nhìftxan thấqkgay Mộpftf Bạikboch, nụtlpmxdkcjowji trêhahjn mặpftft từhvty từhvty tan biếofcnn, côvcmvxdkcjowji lạikbonh nhạikbot nhìftxan vàftxao Tôvcmv Tốupvn, “Mộpftf Bạikboch anh ấqkgay khẳmyvrng đaruexauunh làftxa lo lắitydng tôvcmvi sẽgrbcitydi nhữqigfng lờjowji tổgpxbn thưxdkcơqebkng côvcmv, côvcmv xem anh ấqkgay đarueếofcnn vộpftfi vàftxang lắitydm kìftxaa!”

vcmv Tốupvn thởrqafftxai, “Côvcmv tạikboi sao khôvcmvng đarueqigfn làftxa anh ấqkgay đarueang lo cho côvcmv?”

Lo cho côvcmv?

ftxam sao cóityd thểvjlz đarueưxdkcwgpmc!

Mộpftf Bạikboch đaruei đarueếofcnn bêhahjn cạikbonh hai ngưxdkcjowji, nhìftxan lêhahjn sắitydc mặpftft củmrlva Tôvcmv Tốupvn trưxdkcscekc, lạikboi nhìftxan sang sắitydc mặpftft củmrlva An Nhiêhahjn, chỉelpjftxa mộpftft cửuybg đaruepftfng nho nhỏqcdd nhưxdkc thếofcn, lọxwlvt vàftxao trong mắitydt An Nhiêhahjn đarueãryqwxdkcơqebkng đarueưxdkcơqebkng khôvcmvng mấqkgay dễwnvr chịxauuu rồthvci!

vcmv sớscekm nêhahjn biếofcnt đarueưxdkcwgpmc!


Chỉelpj cầgpxbn côvcmvrqafhahjn Tôvcmv Tốupvn, áqigfnh mắitydt đaruegpxbu tiêhahjn củmrlva Mộpftf Bạikboch nhấqkgat đaruexauunh sẽgrbcxdkcscekng lêhahjn ngưxdkcjowji Tôvcmv Tốupvn.

An Nhiêhahjn thu lạikboi cảiqnfm xúfuqlc trêhahjn mặpftft, nâwnvrng châwnvrn đaruegpxbm củmrlva bộpftf đaruegpxbm lêhahjn, lạikbonh nhạikbot nhìftxan vàftxao Mộpftf Bạikboch, giốupvnng nhưxdkc đarueang nhìftxan mộpftft ngưxdkcjowji lạikbo vậpuqdy, “Hai ngưxdkcjowji nóitydi chuyệhahjn đaruei, em đaruei dạikboo mộpftft láqigft.”

vcmv Tốupvn nháqigfy mắitydt liêhahjn tụtlpmc vớsceki Mộpftf Bạikboch!

Mộpftf Bạikboch thấqkgay Tôvcmv Tốupvn khôvcmvng sao, lúfuqlc nàftxay mớsceki bưxdkcscekc nhanh đarueuổgpxbi theo An Nhiêhahjn.

Mộpftf Bạikboch nắitydm lấqkgay cáqigfnh tay củmrlva An Nhiêhahjn, vẻlzxg mặpftft bấqkgat lựwjvrc, “An Nhiêhahjn, hai chúfuqlng ta đaruehvtyng cãryqwi nhau nữqigfa đarueưxdkcwgpmc khôvcmvng, hai chúfuqlng ta cũrzkvng nhau sốupvnng mộpftft cuộpftfc sốupvnng tốupvnt, sau nàftxay chỉelpjityd hai chúfuqlng ta thôvcmvi, nhưxdkc vậpuqdy vẫjowjn khôvcmvng đarueưxdkcwgpmc sao?”

An Nhiêhahjn khôvcmvng muốupvnn cãryqwi nhau vớsceki anh, cưxdkcjowji nhẹupvnitydi, “Chỉelpjityd hai chúfuqlng ta thôvcmvi? Vậpuqdy trong lòhjatng anh cũrzkvng chỉelpjitydftxanh em phảiqnfi khôvcmvng?”

Mộpftf Bạikboch im lặpftfng khôvcmvng nóitydi.

An Nhiêhahjn cưxdkcjowji đarueitydng, “Xem! Anh ngay cảiqnf gạikbot em cũrzkvng khôvcmvng làftxam đarueưxdkcwgpmc! Kếofcnt hôvcmvn thờjowji gian lâwnvru đarueếofcnn vậpuqdy, chẳmyvrng sợwgpm……chẳmyvrng sợwgpm anh gạikbot em cũrzkvng đarueưxdkcwgpmc, nhưxdkcng anh chưxdkca từhvtyng làftxam nhưxdkc thếofcn, anh khiếofcnn em biếofcnt đarueưxdkcwgpmc rõcravftxang trong lòhjatng anh còhjatn cóityd ngưxdkcjowji phụtlpm nữqigf kháqigfc, hơqebkn nữqigfa anh mãryqwi mãryqwi sẽgrbc khôvcmvng quêhahjn đarueưxdkcwgpmc côvcmvqkgay! Mộpftf Bạikboch, nếofcnu nhưxdkc trong lòhjatng anh khôvcmvng từhvty bỏqcddvcmvqkgay đarueưxdkcwgpmc, vậpuqdy anh tạikboi sao lạikboi còhjatn theo đarueuổgpxbi em, khôvcmvng lẽgrbc đarueàftxan ôvcmvng nàftxao cũrzkvng nhưxdkc thếofcn? Tìftxanh yêhahju vàftxavcmvn nhâwnvrn cóityd thểvjlz chia cắitydt đarueưxdkcwgpmc sao!”

“An Nhiêhahjn……”

“Em khôvcmvng làftxam đarueưxdkcwgpmc! Em đarueúfuqlng thậpuqdt khôvcmvng làftxam đarueưxdkcwgpmc! Tìftxanh yêhahju vàftxavcmvn nhâwnvrn củmrlva em khôvcmvng thểvjlzftxao chia cắitydt đarueưxdkcwgpmc! Nếofcnu nhưxdkc anh khôvcmvng cho em tìftxanh yêhahju đarueưxdkcwgpmc, vậpuqdy chúfuqlng ta ngay cảiqnfvcmvn nhâwnvrn cũrzkvng khôvcmvng cầgpxbn phảiqnfi cóityd nữqigfa! Mộpftf Bạikboch, anh nêhahjn biếofcnt chắitydc, nhữqigfng lờjowji em vừhvtya nóitydi đaruecfesu thậpuqdt cảiqnf, em nóitydi qua làftxa sẽgrbc ly hôvcmvn vậpuqdy sẽgrbc hạikbo quyếofcnt tâwnvrm phảiqnfi rờjowji xa anh! Lầgpxbn trưxdkcscekc anh đaruei nưxdkcscekc Anh tìftxam em, lýqtkz do màftxa em theo anh vềcfes, khôvcmvng phảiqnfi làftxa muốupvnn cho anh cơqebk hộpftfi đaruevjlzftxam lạikboi từhvty đaruegpxbu, màftxaftxa muốupvnn sau khi vềcfesxdkcscekc, em cùpkjmng ngưxdkcjowji màftxa anh yêhahju ởrqafpkjmng mộpftft nơqebki, đaruevjlz anh hiểvjlzu rõcrav đarueưxdkcwgpmc, trọxwlvng lưxdkcwgpmng giữqigfa em vàftxavcmvqkgay trong lòhjatng anh! Bâwnvry giờjowj, em cũrzkvng thấqkgay rõcrav hếofcnt rồthvci, anh đaruehvtyng nóitydi nữqigfa, anh vẫjowjn chưxdkca thấqkgay rõcravftxang!”

“An Nhiêhahjn, anh xin lỗfuqli……”

Ba chữqigfftxa anh cho côvcmv từhvty đarueóityd đarueếofcnn giờjowj đaruecfesu làftxa anh xin lỗfuqli, mãryqwi mãryqwi khôvcmvng thểvjlz thay đaruegpxbi thàftxanh “anh yêhahju em”!

An Nhiêhahjn đarueãryqw nhìftxan thôvcmvng suốupvnt, côvcmv nhẹupvn nhàftxang đarueseaey tay củmrlva Mộpftf Bạikboch đarueang nắitydm cáqigfnh tay củmrlva côvcmv ra, “Mộpftf Bạikboch, buôvcmvng tay đaruei!’


“Em bâwnvry giờjowj……đarueúfuqlng thậpuqdt hạikbo quyếofcnt tâwnvrm muốupvnn rờjowji xa anh rồthvci?”

An Nhiêhahjn nhắitydm mắitydt lạikboi, che đaruei tròhjatng mắitydt đarueqcdd hoe củmrlva mìftxanh, “Đitydúfuqlng vậpuqdy! Ởjmophahjn anh……đarueúfuqlng thậpuqdt làftxa rấqkgat đarueau khổgpxb, cho nêhahjn Mộpftf Bạikboch, coi nhưxdkcftxa em cầgpxbu xin anh, tha cho em mộpftft con đarueưxdkcjowjng sốupvnng đaruei! Đitydupvn kịxauu sẽgrbc khiếofcnn cho ngưxdkcjowji phụtlpm nữqigf mấqkgat đaruei lýqtkz trícfes, em khôvcmvng muốupvnn trởrqaf thàftxanh nhưxdkc thếofcn đarueóityd, cho nêhahjn, buôvcmvng tay đaruei, bâwnvry giờjowj buôvcmvng tay, đarueupvni vớsceki hai chúfuqlng ta đaruecfesu tốupvnt cảiqnf! Sau nàftxay anh cóityd thểvjlz thoảiqnfi máqigfi đaruei yêhahju thầgpxbm ngưxdkcjowji anh yêhahju, còhjatn em……em sẽgrbc vềcfesxdkcscekc Anh, vềcfes đarueếofcnn bêhahjn cạikbonh ba mẹupvn, em sẽgrbcrqafhahjn đarueóityd từhvty từhvtyxdkcwnvrng thưxdkcơqebkng, em tin rằpvhrng……cũrzkvng cóityd mộpftft ngàftxay em sẽgrbc quêhahjn đarueưxdkcwgpmc anh.”

Tha cho côvcmv mộpftft con đarueưxdkcjowjng sốupvnng……

jmophahjn anh thìftxa ra đarueupvni vớsceki côvcmv lạikboi đarueau khổgpxb đarueếofcnn nhưxdkc vậpuqdy!

Mộpftf Bạikboch nhìftxan thấqkgay khuôvcmvn mặpftft nhỏqcdd nhắitydn củmrlva côvcmv, hìftxanh nhưxdkc……từhvty sau khi vềcfesxdkcscekc, anh khôvcmvng còhjatn nhìftxan thấqkgay trêhahjn mặpftft côvcmv xuấqkgat hiệhahjn qua nụtlpmxdkcjowji nàftxao, cho dùpkjmftxaxdkcjowji cũrzkvng làftxa kiểvjlzu nụtlpmxdkcjowji nhạikbot nhòhjata, giốupvnng nhưxdkcftxa mộpftft cơqebkn gióitydityd thểvjlz thổgpxbi tan đarueưxdkcwgpmc vậpuqdy, Mộpftf Bạikboch đaruepftft nhiêhahjn cóityd chúfuqlt hoàftxai niệhahjm đarueếofcnn An Nhiêhahjn phóitydng khoáqigfng bưxdkcscekng bỉelpjnh trưxdkcscekc kia, lúfuqlc cưxdkcjowji hai tay chốupvnng hôvcmvng, ha ha cưxdkcjowji lớscekn tiếofcnng, lúfuqlc cưxdkcjowji rấqkgat dễwnvrftxang ảiqnfnh hưxdkcrqafng nhữqigfng ngưxdkcjowji xung quanh.

ftxawnvry giờjowj, côvcmv vềcfesxdkcscekc chỉelpj trong khoảiqnfng thờjowji gian ngắitydn nàftxay, khôvcmvng nhữqigfng trêhahjn mặpftft khôvcmvng cóityd nụtlpmxdkcjowji, ngay cảiqnf thâwnvrn hìftxanh cũrzkvng ốupvnm đaruei khôvcmvng ícfest, trêhahjn ngưxdkcjowji đarueang mặpftfc bộpftf lễwnvr phụtlpmc màftxau hồthvcng, hiệhahjn lêhahjn cảiqnfm giáqigfc trốupvnng rỗfuqlng, đarueôvcmvi máqigfrzkvng ốupvnm nhiềcfesu đaruei, hiệhahjn lêhahjn mộpftft đarueôvcmvi mắitydt to bấqkgat thưxdkcjowjng, nếofcnu nhưxdkc khôvcmvng phảiqnfi đarueãryqw trang đarueiểvjlzm rồthvci, sắitydc mặpftft củmrlva côvcmvfuqlc nàftxay chắitydc chắitydn sẽgrbcftxang trắitydng bệhahjch vôvcmv huyếofcnt.

Mộpftf Bạikboch tựwjvr hỏqcddi lòhjatng mìftxanh!

Anh rốupvnt cuộpftfc vẫjowjn muốupvnn hãryqwm hạikboi mộpftft ngưxdkcjowji con gáqigfi tốupvnt đarueupvnp nàftxay đarueếofcnn nhưxdkc thếofcnftxao mớsceki thôvcmvi?

Nhưxdkcng, tạikboi sao chỉelpj cầgpxbn nghĩtlpm đarueếofcnn An Nhiêhahjn từhvtyfuqlc nàftxay sẽgrbc từhvty cuộpftfc đaruejowji anh biếofcnn mấqkgat, trong lòhjatng anh lạikboi cảiqnfm giáqigfc nhứofcnc nhốupvni đarueau đaruescekn đarueếofcnn thếofcn!

Mộpftf Bạikboch từhvtyng chúfuqlt mộpftft buôvcmvng tay An Nhiêhahjn ra.

Trong lòhjatng An Nhiêhahjn cũrzkvng thuậpuqdn theo đaruepftfng táqigfc buôvcmvng tay củmrlva anh, từhvty từhvty lắitydng chìftxam xuốupvnng.

Sớscekm đarueãryqw biếofcnt đarueưxdkcwgpmc kếofcnt cụtlpmc nhưxdkc thếofcnftxay……

Tuy rằpvhrng rõcravftxang biếofcnt đarueưxdkcwgpmc, trong lòhjatng tạikboi sao vẫjowjn cảiqnfm thấqkgay đarueau thếofcn!


“An Nhiêhahjn……anh xin lỗfuqli, ba năpftfm mấqkgay nàftxay……làftxa anh đarueãryqwftxam lãryqwng phícfes thờjowji gian em.”

An Nhiêhahjn nhếofcnch nhếofcnch méryqwp miệhahjng.

“Anh khôvcmvng biếofcnt làftxa em ởrqafhahjn anh lạikboi đarueau khổgpxb đarueếofcnn nhưxdkc vậpuqdy…..làftxa tháqigfi đaruepftf củmrlva anh mậpuqdp mờjowj khôvcmvng rõcrav, cho nêhahjn khiếofcnn em hiểvjlzu lầgpxbm sâwnvru sắitydc nhưxdkc vậpuqdy, nóitydi thẳmyvrng ra, làftxa anh xin lỗfuqli em.”

“Cóityd thểvjlzftxao đaruehvtyng nóitydi lờjowji xin lỗfuqli nữqigfa đarueưxdkcwgpmc khôvcmvng, ba năpftfm nay hơqebkn em nghe đaruemrlv rồthvci.”

Mộpftf Bạikboch ngâwnvry ngưxdkcjowji!

Thìftxa ra anh đarueãryqwitydi qua nhiềcfesu lờjowji xin lỗfuqli đarueếofcnn thếofcn!

Mộpftf Bạikboch cưxdkcjowji đarueitydng!

Tạikboi vìftxa anh pháqigft hiệhahjn, anh đarueúfuqlng thậpuqdt rấqkgat cóityd lỗfuqli vớsceki An Nhiêhahjn, ngoàftxai câwnvru xin lỗfuqli ra khôvcmvng ngờjowj anh cũrzkvng khôvcmvng biếofcnt nêhahjn nóitydi nhữqigfng gìftxa.

“An Nhiêhahjn, bấqkgat kếofcn nhưxdkc thếofcnftxao, cùpkjmng anh tham gia hếofcnt hôvcmvn lễwnvrvcmvm nay đarueưxdkcwgpmc khôvcmvng?”

An Nhiêhahjn pháqigft hiệhahjn, côvcmv khôvcmvng tàftxai nàftxao từhvty chốupvni đarueưxdkcwgpmc yêhahju cầgpxbu cầgpxbu củmrlva Mộpftf Bạikboch, côvcmv gậpuqdt đaruegpxbu, “Đitydưxdkcwgpmc!”

Mộpftf Bạikboch đarueưxdkca tay, tay củmrlva An Nhiêhahjn vẫjowjn đaruevjlz trong lòhjatng bàftxan tay củmrlva côvcmv, Mộpftf Bạikboch đarueưxdkca tay cầgpxbm lấqkgay tay An Nhiêhahjn khoáqigfc lêhahjn cáqigfnh tay anh, lúfuqlc nàftxay nhạikboc tiếofcnn hàftxanh hôvcmvn lễwnvr đarueãryqw bắitydt đaruegpxbu vang lêhahjn, An Nhiêhahjn cóityd chúfuqlt hoang mang, giốupvnng nhưxdkcvcmvm nay làftxavcmvn lễwnvr củmrlva côvcmv vớsceki Mộpftf Bạikboch vậpuqdy.

“Vẫjowjn nêhahjn nóitydi vớsceki em mộpftft câwnvru anh xin lỗfuqli em, mộpftft bữqigfa tiệhahjc hôvcmvn lễwnvrrzkvng khôvcmvng thểvjlz cho em.”

“Nhưxdkc vậpuqdy cũrzkvng tốupvnt……lúfuqlc ởrqafhahjn nhau khôvcmvng ai biếofcnt, lúfuqlc chia tay cũrzkvng khôvcmvng ai biếofcnt.”


Mộpftf Bạikboch trong lòhjatng càftxang nhứofcnc đarueếofcnn lợwgpmi hạikboi!

An Nhiêhahjn đaruepftft nhiêhahjn hỏqcddi, “Mộpftf Bạikboch, em vớsceki Tôvcmv Tốupvn, đarueúfuqlng làftxa rấqkgat giốupvnng sao?”

Giốupvnng đarueếofcnn khiếofcnn anh ba năpftfm nay chưxdkca từhvtyng nhẫjowjn tâwnvrm từhvty chốupvni qua côvcmv.

“Khôvcmvng! Thậpuqdt ra hai ngưxdkcjowji khôvcmvng giốupvnng chúfuqlt nàftxao!”

fuqlc thuởrqaf ban đaruegpxbu, anh đarueícfesch thựwjvrc cảiqnfm thấqkgay An Nhiêhahjn vàftxavcmv Tốupvnityd chúfuqlt giốupvnng nhau, nhưxdkcng lúfuqlc ởrqafhahjn nhau anh mớsceki hiểvjlzu rõcrav, hai ngưxdkcjowji họxwlvftxa hai cáqigf thểvjlz đaruepftfc lậpuqdp nhau, Tôvcmv Tốupvnhahjn tĩtlpmnh dịxauuu dàftxang, tícfesnh củmrlva An Nhiêhahjn đarueanh đarueáqigf nồthvcng nhiệhahjt, căpftfn bảiqnfn làftxa khôvcmvng cùpkjmng mộpftft loạikboi ngưxdkcjowji.

Anh cũrzkvng khôvcmvng biếofcnt bảiqnfn thâwnvrn anh suy nghĩtlpm nhưxdkc thếofcnftxao, cùpkjmng An Nhiêhahjn cóityd thểvjlz trảiqnfi qua ba năpftfm mấqkgay!

ityd thểvjlz……

Bảiqnfn thâwnvrn anh cũrzkvng bịxauucfesnh nồthvcng nhiệhahjt củmrlva An Nhiêhahjn ảiqnfnh hưxdkcrqafng rồthvci, cho nêhahjn mớsceki khôvcmvng cảiqnfm thấqkgay côvcmv đaruepftfc!

ftxa anh còhjatn tưxdkcrqafng rằpvhrng An Nhiêhahjn cóityd thếofcn cứofcn nhưxdkc thếofcniqnfnh hưxdkcrqafng anh.

Nhưxdkcng bâwnvry giờjowj anh mớsceki pháqigft hiệhahjn, anh khôvcmvng ngờjowj đarueem mộpftft côvcmvqigfi nồthvcng nhiệhahjt nhưxdkc vậpuqdy, đarueseaey vàftxao đaruexauua ngụtlpmc, trởrqaf thàftxanh ngưxdkcjowji nhưxdkc anh vậpuqdy màftxa tồthvcn tạikboi.

Mộpftf Bạikboch thởrqafftxai, “An Nhiêhahjn……”

“Đitydhvtyng nóitydi lờjowji xin lỗfuqli em nữqigfa.”

“Lờjowji xin lỗfuqli cóityd nhiềcfesu đarueếofcnn mấqkgay cũrzkvng khôvcmvng thểvjlzpkjm đarueitydp đarueưxdkcwgpmc nhữqigfng lỗfuqli lầgpxbm củmrlva anh……An Nhiêhahjn, anh hứofcna vớsceki em, hôvcmvm nay sau khi hôvcmvn lễwnvr kếofcnt thúfuqlc, anh……” Mộpftf Bạikboch khổgpxb cựwjvrc, nóitydi ra từhvtyng chữqigf từhvtyng câwnvru mộpftft, “Lúfuqlc hôvcmvn lễwnvr kếofcnt thúfuqlc, anh……trảiqnf em……tựwjvr do!”

xdkcscekc mắitydt củmrlva An Nhiêhahjn “xoạikbot” mộpftft cáqigfi rơqebki xuốupvnng, nghẹupvnn ngàftxao nóitydi, “Đitydưxdkcwgpmc!”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.