Boss Trở Thành Chồng

Chương 549 :

    trước sau   
Câu nói vừa được nói ra!

Cả phòng khách đều khó hiểu và yên tĩnh lại!

Tất cả mọi người đều nhìn chằm chằm vào mẹ Tiêu, Tiêu Quốc Cường liên tục tăng lên, ngón tay của ông ta chỉ vào mẹ Tiêu và run rẩy, mặt đỏ bừng, “Cút! Cút ra ngoài! Nhà tôi không hoan nghênh bà!”

“Không nhất định không đi!”

mẹ Tiêu đặt mông xuống ngồi, nhìn thấy Tiêu Quốc Cường tức giận như vậy thì trong lòng cô ta lại càng cảm thấy vui sướng, bà ta đang cố tình, cố tình khiêu khích họ. Bà ta đã không sống tốt qua ngày, vậy thì không ai được sống tốt cả!

Đôi tay mẹ Tiêu ôm lấy ngực, một dáng vẻ nhàn nhã!


Tô Tố nhìn vào ánh mắt rất lạnh lùng và dữ dội của bà ấy! Bà ta sờ đầu Cảnh Thuỵ, nhỏ tiếng nói, “Đưa Tiểu Thất lên lầu chơi.”

Cảnh Thuỵ vẫn còn bị sốc.

Thái lão lão….bị ung thư?

“Mami….”

“Ngoan! Con đưa Tiểu Thất lên lầu chơi, đợi đến tôi mami sẽ nói rõ ràng với các con, được không?”

Trong lòng Cảnh Thuỵ chìm xuống!

Mami….thậm chí không phản đối!

Nếu như là giả, mami và daddy chắc chắn sẽ phản đối, nhưng chuyện này….một người hiểu chuyện như Cảnh Thuỵ lập tức đã hiểu, cậu ta kéo tay Tiểu Thất, “Đi, chúng ta lên lầu.”

“Anh hai….”

“Lên lầu nói.”

“Ồ!”

Mẹ Tiêu nhìn hình bóng của hai đứa nhỏ, lạnh lùng cười, “đồ thấp hèn!”

Hình bóng Cảnh Thuỵ và Tiểu Thất cứng đơ, nhanh chóng hai người bước đi càng lớn và rời xa phòng khách.


Câu nói này của mẹ Tiêu gây ra sự tức giận của mọi người!

Lần này, ngay cả lão gia tử cũng tức giận, “Trương Thục Phần! Cô có tin, cô nói thêm một câu vô nghĩa thì tôi sẽ để lính gác ném cô ra ngoài không!”

Ngay cả hai đứa trẻ cũng không bỏ qua, đơn giản là quá độc ác rồi!

Mẹ Tiêu còn muốn nói gì, Tiêu Diệp Lạc kéo cánh tay bà ta ra ngoài, cô cầu xin, “Mẹ, con cầu xin mẹ, đừng nói nữa được không!”

“Mắc gì không nói! Đúng thật là hai đứa nhỏ thấp hèn mà, còn để người khác nói! Mọi người có mặt ở đây đều biết rõ hiểu rõ, hai đứa súc sinh đó là kết hôn mới có sao? Không phải! Hai đứa đó rõ ràng là đứa con riêng bất hợp pháp, nói trắng là là mẹ của chúng nó ở ngoài cuộc sống riêng lăng loàng và sinh ra cái loài này! Cô ta có thể làm ra điều này thì sao tôi không thể nói!”

“Mẹ…..”

Tiêu Lăng đột nhiên đứng dậy, “Đủ rồi! Tôi nhớ, ba năm trước tôi đã nói với và rồi, bà đối với tôi đúng thực là công ơn nuôi dưỡng, nhưng bà đã giết chết đứa con của tôi, một mạng người thay một mạng người, tôi không nợ bà nữa! Trong năm qua tôi luôn gửi tiền cho bà, không phải vì cảm giác tội lỗi trong lòng nhưng là vì tôi thấy bà một mình tội nghiệp cho nên mới làm như vậy. Nhưng điều này không có nghĩ rằng tôi có thể chịu đựng bà một lần nữa sỉ nhục vợ tôi và con tôi!”

Mẹ Tiêu khuôn mặt không quan tâm, “Hơ, bị tôi nói trúng tim đen rồi cho nên mới tức giận như vậy?”

“Bà!”

Tiêu Lăng không thể tin được, mẹ Tiêu tại sao lại biến thành thế này!

“Đủ rồi!” Tô Tố kéo lấy tay Tiêu Lăng, kéo anh ta đến ghế sofa ngồi xuống, đối mặt với sự giận dữ của Tiêu Lăng, Tô Tố một chút cũng không giận dữ. Bởi vì giận dữ với một người như vậy chỉ khiến cho đối phương vui mừng hơn.

Cô ta nhẹ nhàng nhìn mẹ Tiêu, khoé miệng nhếch lên một nụ cười lạnh nhạt, “Tiêu Lăng ơi, anh đôi co với một người điên làm gì, nói trắng ra là trong lòng bà ta không được cân bằng! Để em đoán xem suy nghĩ của bà ấy….cõ lẽ là đang nghĩ rằng cuộc sống tôi sống qua ngày không êm đẹp, các ngươi cũng đừng mong sẽ sống qua ngày. Hơ hơ…..nói trắng ra là ganh tị cuộc sống tốt đẹp của chúng ta, miệng của bà ta nói ra ác ý, anh mà tức giận thì trúng kế của bà ta rồi, cách tốt nhất của chúng ta là phớt lờ bà ấy đi, sau đó tiếp tục sống hạnh phúc cho bà ta xem!”

Tô Tô trong ba năm qua, từ một nhân viên nhỏ ngồi đến ghế giám đốc điều hành, trong ba năm đã đọc rất nhiều sách về quản lý cấp dưới của mình và nhiều hơn nữa là việc nghiên cứu tâm lý của người khác.


Mẹ Tiêu loại người này là loại cẩu bì cao dược điển hình, ai dính vào thì người đó không cởi ra được!

Tô Tố không tức giận, nhìn sang hướng mẹ Tiêu, nụ cười càng ngày càng rực rỡ, “Đúng rồi, tôi quên nói với và một chuyện, tôi là Tiêu Lăng chưa bao giờ làm qua thủ tục ly hôn, những giấy chứng nhận ly hôn đều là giả! Hai chúng tôi đã quyết định kỹ rồi, sau này sống tốt qua ngày, chúng tôi sau này sẽ sống hạnh phúc hơn bất kỳ ai! Trong lòng bà chỉ quan tâm đến nguyền rủa, nguyền rủa đi, dù sao ân dưỡng tâm độc của bà cũng không ảnh hưởng đến hạnh phúc của chúng tôi!”

Mẹ Tiêu quả nhiên không bình tĩnh, thở khí như con bò tót nhìn chằm chằm vào Tô Tố, trong mắt đều là chất độc.

“Đừng nhìn tôi như vậy, thực ra thì tôi nghĩ bà tốt nhất nên tìm một chiếc gương để soi lại dáng vẻ của mình, tự xem bộ mặt thật của mình kinh tởm cỡ nào! Không phải bà chửi ba là một người tiêu cực sao? Để tôi nói nguyên nhân cho bà, bất kỳ một người đàn ông nào đối mặt với người phụ nữ như vậy đều muốn xa lánh! Hãy để tôi đoán tâm lý của bà một lần nữa….ưm…..bà ở trong nhà cũ la hét, cảm xúc ngoài tầm kiểm soát, thực ra là tìm cảm giác tồn tại?”

Nhìn thấy lông mày mẹ Tiêu nhăn lại, Tô Tố tiếp tục cười và nói, “Xem ra không phải tìm cảm giác tồn tại, vậy chắc là bà muốn thu hút sự chú ý của ba!”

Mẹ Tiêu lông mày đột nhiên giật nhảy lên.

“Xem ra tôi đoán đúng rồi, cher cher, thủ đoạn của bà thực sự quá low rồi, thật sự! Tôi nói cho bà biết, bà làm như vậy, ngoài trừ việc đẩy người đàn ông mà bà yêu thương càng xa hơn thì không còn khả năng nào khác!”

Mẹ Tiêu cuối cùng trở nên tức giận, bà từ trên ghế sofa vội vã muốn lao qua, nhưng bị cánh tay của Tiêu Diệp Lạc nắm chặt, bà ta nói, “Cô im miệng! Im miệng! Cô có tư cách gì dạy dỗ tôi!”

“Mẹ, con xin mẹ, mẹ đừng như vậy được không!”

“Diệp Lạc, con buông tay ra, buông tay ra! Hôm nay mẹ phải giết người phụ nữ này, nếu như không phải cô ta, nếu như không phải cô ta thì mọi thứ đều tốt rồi, con sẽ cùng Tiêu Lăng bên nhau, mẹ và ba con cũng không ly hôn, cho nên tất cả thảm kịch đều là vì người phụ nữ này, hôm nay mẹ phải giết chết cô ta!”

“Mẹ! mẹ điên rồi!”

“Mẹ không điện!” mẹ Tiêu điên dại gào thét, “Mẹ không điên! Diệp Lạc, tất cả đều là vì con, mẹ làm mọi thứ đều là tốt cho con. Mọi người đều không hiểu mẹ, không sao! Nhưng tại sao thậm chí con cũng không hiểu cho mẹ!”

Tiêu Diệp Lạc ôm lấy phía sau hông của mẹ Tiêu, để ngăn cô ấy lao vào Tô Tố.

“Mẹ, con nói với mẹ một lần nữa! Con không thích anh Tiêu Lăng rồi, một chút cũng không thích, con không cần mẹ phải đối xử tốt với con như vậy, với cái tốt này! Con không cần, không cần!”

Mẹ Tiêu đột nhiên dừng lại mọi cử động, cô quay lại người lại nhìn, ánh mắt buồn rầu, “Diệp Lạc, ngay cả con cũng không thích mẹ rồi đúng không? Con cũng theo những người này rồi đúng không, cảm thấy bộ dạng của mẹ thật đáng ghét phải không?”

“Mẹ…..”

“Tôi biết, tôi biết rồi, bây giờ tất cả các ngươi đều hận tôi, tất cả đều không thích tôi, tôi biết rồi….”

“Mẹ, con không có!”

Mẹ Tiêu không thể nghe lời nói của người khác, cô ta đột nhiên đẩy Tiêu Diệp Lạc ra, tức giận và nói, “Con cũng giống như bọn họ, là người xấu, mẹ vì con mà trả ra quá nhiều điều, con không biết ơn mà còn còn đối xử với mẹ như vậy, con khiến mẹ thất vọng quá!”

Tiêu Diệp Lạc cười trong cay đắng, ai đến nói với cô ta, tại sao mọi chuyện lại thành ra như vậy!

Cô ta ban đầu đưa mẹ đến là để nói chia tay với ba và ông nội, tại sao mẹ đến đây đột nhiên tình trạng mất soát như vậy!

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.