Boss Trở Thành Chồng

Chương 522 :

    trước sau   
Mắpctst củppkca gãrimk nhỏyhnu con cóffnt chúdzbdt sárxtzng lêrimkn.

Nhưnrymng rấgddmt nhanh, mắpctst củppkca hắpctsn liềvusjn ảppkcm đfdsltygmm xuốxyffng, hừvusj lạtygmnh mộrxtzt tiếcuzcng hắpctsn nóffnti, “Màjkbey đfdslvusjng hòhftong dụhoat tao, tao nóffnti cho màjkbey biếcuzct, tao sẽfdsl khôiqzfng bịqeghjkbey dụhoat đfdslâvzvzu!”

vzvzm trạtygmng Tôiqzf Tốxyff trầbtihm xuốxyffng, chiêrimku nàjkbey cũorqung khôiqzfng đfdslưnrymvcccc?

“Mấgddmy anh bắpctst cóffntc tôiqzfi khôiqzfng phảppkci vìkqdi tiềvusjn hay sao?

“Khôiqzfng phảppkci……”, gãrimk nhỏyhnu con che miệawedng lạtygmi, giậbtgon dữspgv trừvusjng mắpctst nhìkqdin Tôiqzf Tốxyff, “Màjkbey đfdslvusjng hòhftong lôiqzfi kéqofno tao!”

vzvzm trạtygmng Tôiqzf Tốxyff lạtygmi trầbtihm xuốxyffng!


Vậbtgoy làjkbe khôiqzfng phảppkci vìkqdi tiềvusjn!

rimk nhỏyhnu con sợvccc sẽfdsl lạtygmi bịqeghiqzf Tốxyff dụhoat hắpctsn nóffnti chuyệawedn nêrimkn tranh thủppkc chạtygmy đfdslếcuzcn bêrimkn giưnrymxsagng, nhìkqdin nhìkqdin gãrimkbrry bắpctsp đfdslang ngủppkc, nhẹqvcs nhàjkbeng từvusj đfdslbtihu giưnrymxsagng lấgddmy chiếcuzcc túdzbdi xárxtzch củppkca Tôiqzf Tốxyff, mụhoatc đfdslímmrbch củppkca hắpctsn rấgddmt rõvusjjkbeng, mởqvcsffntp tiềvusjn ra xem, mắpctst hắpctsn liềvusjn lậbtgop tứslkyc sárxtzng lêrimkn!

Trong chiếcuzcc bóffntp tiềvusjn đfdslyhnu rựjoybc củppkca Tôiqzf Tốxyffjkbe mộrxtzt xấgddmp tiềvusjn màjkbeu đfdslyhnu rấgddmt dàjkbey, khôiqzfng chỉwwgv vậbtgoy màjkbehfton cóffnt rấgddmt nhiềvusju thẻonii! Cóffnt thẻonii mua sắpctsm, thẻonii hộrxtzi viêrimkn, màjkbe nhiềvusju nhấgddmt chímmrbnh làjkbe thẻonii ngâvzvzn hàjkbeng!

rimk nhỏyhnu con thiếcuzcu đfdsliềvusju chỉwwgv muốxyffn chảppkcy cảppkcnrymxymnc miếcuzcng.

Hắpctsn léqofnn lúdzbdt nhìkqdin gãrimkbrry bắpctsp, thấgddmy hắpctsn ta đfdslang ngủppkc say nhưnrym chếcuzct liềvusjn nhanh chóffntng lấgddmy hơbrryn mộrxtzt nửvsyma xấgddmp tiềvusjn bỏyhnujkbeo trong túdzbdi xárxtzch củppkca mìkqdinh!

rimkjkbey thậbtgot tham tiềvusjn!

Vậbtgoy thìkqdi xửvsymliih dễvcccbrryn nhiềvusju!

Ábrrynh mắpctst Tôiqzf Tốxyffffnte lêrimkn, hạtygm thấgddmp giọhftong xuốxyffng, “Tôiqzfi vớxymni anh cóffnt thểliih giao dịqeghch vớxymni nhau!”

rimk nhỏyhnu con khôiqzfng nóffnti gìkqdi.

iqzf Tốxyff gặxymnp khôiqzfng ímmrbt ngưnrymxsagi giốxyffng nhưnrym vậbtgoy nêrimkn biếcuzct phảppkci xửvsymliih chúdzbdng nhưnrym thếcuzcjkbeo, côiqzf nhẹqvcs nhàjkbeng nóffnti, “Trong bóffntp củppkca tôiqzfi cóffnt 4 tấgddmm thẻonii, mộrxtzt thẻoniijkbe thẻonii tiềvusjn lưnrymơbrryng củppkca tôiqzfi, bêrimkn trong cóffnt 200 ngàjkben! Còhfton cóffnt 1 thẻoniijkbe tiềvusjn mừvusjng tuổjhfsi củppkca con tôiqzfi, bêrimkn trong cóffnt 50 ngàjkben! Còhfton cóffnt 1 thẻonii……làjkbe tiềvusjn mừvusjng tuổjhfsi củppkca ôiqzfng nộrxtzi chồhftong tôiqzfi cho hồhftoi đfdslbtihu nătlvtm,bêrimkn trong cóffnt 1 triệawedu! Tấgddmm cuốxyffi cùgjeang làjkbe thẻonii đfdslen……làjkbe thẻonii phụhoat củppkca chồhftong tôiqzfi, cóffnt thểliih quẹqvcst thỏyhnua thímmrbch!

rimk nhỏyhnu con lậbtgop tứslkyc dừvusjng tay, bárxtzn tímmrbn bárxtzn nghi nhìkqdin Tôiqzf Tốxyff, “Chồhftong màjkbey làjkbe ai?”

Mắpctst Tôiqzf Tốxyff liềvusjn lóffnte sárxtzng, tiếcuzcp tụhoatc lắpctsc lưnrym, “Chồhftong tôiqzfi chắpctsc làjkbe anh đfdslãrimk nghe qua! Tổjhfsng giárxtzm đfdslxyffc Quốxyffc tếcuzc Hoàjkben Vũorqu – Tiêrimku Lătlvtng! 3 nătlvtm trưnrymxymnc chúdzbdng tôiqzfi đfdslãrimkliih giấgddmy đfdslătlvtng kýliih kếcuzct hôiqzfn, hôiqzfn lễvccc cửvsymjkbenh tạtygmi Tam Ábrry......”

“Màjkbey gạtygmt tao, màjkbey rõvusjjkbeng vừvusja từvusjnrymxymnc ngoàjkbei trởqvcs vềvusj.”


“Khôiqzfng sai, tôiqzfi đfdslúdzbdng làjkbe vừvusja từvusjnrymxymnc ngoàjkbei trởqvcs vềvusj! 3 nătlvtm trưnrymxymnc trong hôiqzfn lễvccc đfdslãrimk xảppkcy ra mộrxtzt sốxyff chuyệawedn ngoàjkbei ýliih muốxyffn, vìkqdi mộrxtzt sốxyffliih do nêrimkn tôiqzfi đfdslãrimk tứslkyc giậbtgon màjkbe xuấgddmt ngoạtygmi, bâvzvzy giờxsag mớxymni trởqvcs vềvusj! Nhưnrymng màjkbe, khôiqzfng cầbtihn nóffnti nhữspgvng cárxtzi khárxtzc, cárxtzi thẻonii đfdslen trong tay ngưnrymơbrryi làjkbe thậbtgot, màjkbe sốxyff tiềvusjn trong thẻonii đfdslóffntorqung làjkbe thậbtgot! Anh phảppkci biếcuzct, Tiêrimku Lătlvtng làjkbe đfdsltygmi gia giàjkbeu cóffnt bậbtgoc nhấgddmt Châvzvzu Ábrry, thẻonii phụhoat củppkca anh ta…… cho dùgjea anh cóffnt mua márxtzy bay mua tàjkbeu thủppkcy, mua biệawedt thựjoyb bao tiểliihu tam……sau đfdslóffnt sốxyffng phóffntng túdzbdng sung sưnrymxymnng cảppkc đfdslxsagi cũorqung khôiqzfng xàjkbei hếcuzct tiềvusjn trong đfdslóffnt đfdslưnrymvcccc!”

Mắpctst củppkca gãrimk nhỏyhnu con lậbtgop tứslkyc sárxtzng lêrimkn!

“Ngưnrymxsagi chếcuzct vìkqdi tiềvusjn, chim chếcuzct vìkqdi ătlvtn! Anh tựjoyb suy nghĩppkc xem cóffnt muốxyffn cưnrymvcccc mộrxtzt lầbtihn khôiqzfng! Nóffnti thẳrzgsng ra, làjkbem lưnrymu manh nhưnrym anh thìkqdi mộrxtzt thárxtzng kiếcuzcm đfdslưnrymvcccc bao nhiêrimku tiềvusjn? Lầbtihn nàjkbey anh bắpctst cóffntc tôiqzfi, nếcuzcu đfdslliih cảppkcnh sárxtzt bắpctst đfdslưnrymvcccc, nửvsyma đfdslxsagi sau xem nhưnrym xong, đfdslãrimk vậbtgoy còhfton khôiqzfng đfdslưnrymvcccc ai coi trọhftong! Nhưnrymng nếcuzcu nhưnrym anh hợvcccp tárxtzc vớxymni tôiqzfi, xem nhưnrymjkbenrymvcccc mộrxtzt várxtzn, nếcuzcu thắpctsng thìkqdi cao cao tạtygmi thưnrymvcccng, sốxyffng sung sưnrymxymnng cảppkc đfdslxsagi, nếcuzcu thua thìkqdiorqung chỉwwgv ngồhftoi tùgjea thôiqzfi!”

rimk nhỏyhnu con đfdslgddmu tranh tưnrymnrymqvcsng, rấgddmt nhanh đfdslãrimk cắpctsn chặxymnt rătlvtng quay sang nhìkqdin Tôiqzf Tốxyff, “Màjkbey muốxyffn làjkbem gìkqdi? Tao nóffnti cho màjkbey biếcuzct, bâvzvzy giờxsag tao khôiqzfng thểliih thảppkcjkbey ra đfdslưnrymvcccc!Vảppkc lạtygmi màjkbey phảppkci cho tao mộrxtzt chúdzbdt gìkqdi đfdslóffnt coi nhưnrymhftong tin đfdslãrimk!”

“Đaiddưnrymơbrryng nhiêrimkn rồhftoi! Tôiqzfi sẽfdsl khôiqzfng cóffntffnti màjkbe khôiqzfng làjkbem đfdslâvzvzu! Cho tôiqzfi mưnrymvcccn đfdsliệawedn thoạtygmi củppkca anh đfdsli, tôiqzfi sẽfdsl ngay lậbtgop tứslkyc chuyểliihn khoảppkcn cho anh!”

rimk ta lậbtgop tứslkyc léqofnn lúdzbdt đfdslưnryma đfdsliệawedn thoạtygmi cho Tôiqzf Tốxyff.

Tay củppkca Tôiqzf Tốxyff bịqegh tróffnti chặxymnt, gãrimk ta nhìkqdin nhìkqdin gãrimkbrry bắpctsp vẫpctsn đfdslang ngárxtzy nhưnrym sấgddmm, léqofnn lúdzbdt thárxtzo dâvzvzy tróffnti cho Tôiqzf Tốxyff, mộrxtzt tay củppkca Tôiqzf Tốxyff đfdslãrimkffnt thểliih hoạtygmt đfdslrxtzng, “Tao cảppkcnh cárxtzo màjkbey, đfdslvusjng cóffnt nghĩppkc tớxymni việawedc bỏyhnu trốxyffn! Ngưnrymu ca rấgddmt lợvccci hạtygmi, bịqegh anh ấgddmy bắpctst đfdslưnrymvcccc xem nhưnrymjkbey chếcuzct chắpctsc!”

iqzf Tốxyff ngưnrymvcccc lạtygmi chímmrbnh làjkbe muốxyffn chạtygmy trốxyffn!

Nhưnrymng gãrimk nhỏyhnu con chỉwwgv nớxymni lỏyhnung mộrxtzt tay cho Tôiqzf Tốxyff, ngưnrymxsagi côiqzf thìkqdi vẫpctsn bịqegh tróffnti chặxymnt trêrimkn ghếcuzc, lúdzbdc nàjkbey cóffnt muốxyffn chạtygmy cũorqung khôiqzfng chạtygmy đfdslưnrymvcccc!

iqzf rủppkc mắpctst xuốxyffng, đfdslưnryma tay nhậbtgon lấgddmy đfdsliệawedn thoạtygmi củppkca gãrimk ta.

iqzf nhanh chóffntng khóffnta thẻonii đfdslen lạtygmi, tấgddmm thẻoniijkbey làjkbe 3 nătlvtm trưnrymxymnc khi côiqzf đfdsli Mỹiqzf, Tiêrimku Lătlvtng đfdslãrimk đfdslưnryma cho côiqzf nhưnrymng mộrxtzt xu trong đfdslóffntiqzforqung khôiqzfng đfdslhoatng đfdslếcuzcn!

iqzf Tốxyff thởqvcsjkbei, nhanh chóffntng khóffnta thẻonii đfdslen củppkca Tiêrimku Lătlvtng lạtygmi! Dưnrymxymni árxtznh mắpctst gấgddmp gárxtzp củppkca gãrimk nhỏyhnu con, côiqzf chuyểliihn 200 ngàjkben cho hắpctsn!

Hắpctsn ta nhanh chóffntng nhìkqdin màjkben hìkqdinh đfdsliệawedn thoạtygmi.


Rấgddmt nhanh, đfdsliệawedn thoạtygmi củppkca hắpctsn đfdslãrimkffnt thôiqzfng bárxtzo, tàjkbei khoảppkcn nhâvzvzn hàjkbeng củppkca hắpctsn vừvusja nhậbtgon đfdslưnrymvcccc 200 ngàjkben nhâvzvzn dâvzvzn tệawed!

Hắpctsn ra nhìkqdin qua con sốxyffjkbei ngoằllvqng đfdslóffnt, cătlvtng thẳrzgsng nuốxyfft nưnrymxymnc miếcuzcng!

iqzf Tốxyff vừvusja nhìkqdin đfdslãrimk hiểliihu ngay, gãrimkjkbey đfdslãrimk bịqegh sựjoyb tham lam chiếcuzcm hếcuzct lýliih trímmrb rồhftoi!

“Chuyểliihn thêrimkm đfdsli!”

“Tôiqzfi cũorqung muốxyffn chuyểliihn nhiềvusju hơbrryn, nhưnrymng giớxymni hạtygmn mỗxkwfi thárxtzng tôiqzfi chỉwwgvffnt thểliih chuyểliihn khoảppkcn 200 ngàjkben, tôiqzfi cũorqung khôiqzfng cóffntrxtzch nàjkbeo khárxtzc!”

Trêrimkn trárxtzn củppkca hắpctsn ta đfdslãrimk ưnrymxymnt đfdslpctsm mồhftoiqzfi!

rxtzi cảppkcm giárxtzc đfdslang đfdslslkyng trưnrymxymnc mộrxtzt núdzbdi vàjkbeng nhưnrymng chỉwwgvffnt thểliih cầbtihm hai cụhoatc vàjkbeng, cảppkcm giárxtzc nàjkbey dùgjeajkbe ai cũorqung sẽfdsl phảppkci gàjkbeo théqofnt khóffnt chịqeghu!

“Nhưnrymng màjkbe, tôiqzfi cóffnt thểliihffnti cho anh biếcuzct mậbtgot mãrimk củppkca thẻonii phụhoat, anh cóffnt thểliih đfdslếcuzcn ngâvzvzn hàjkbeng rúdzbdt ímmrbt nhiềvusju tiềvusjn......”

“Đaiddiềvusju kiệawedn làjkbekqdi? Màjkbey mau nóffnti đfdsliềvusju kiệawedn đfdsli!”

“Rấgddmt đfdslơbrryn giảppkcn, nóffnti cho tôiqzfi biếcuzct! Tạtygmi sao mấgddmy anh lạtygmi bắpctst cóffntc tôiqzfi!”

“Tao cũorqung khôiqzfng biếcuzct! Màjkbey đfdslvusjng cóffnt nhìkqdin tao nhưnrym vậbtgoy, tao thậbtgot sựjoyb khôiqzfng biếcuzct, chỉwwgvjkbe mệawednh lệawednh ởqvcs trêrimkn đfdslưnryma xuốxyffng, nóffnti làjkbe chỉwwgv cầbtihn bắpctst cóffntc màjkbey làjkbe đfdslưnrymvcccc, Ngưnrymu ca đfdslãrimk thôiqzfng bárxtzo lêrimkn trêrimkn rồhftoi, đfdslrxtzn chừvusjng 2 ngàjkbey nữspgva sẽfdslffnt ngưnrymxsagi xuốxyffng đfdslâvzvzy nhậbtgon ngưnrymxsagi!”

Xem ra ngưnrymxsagi bắpctst cóffntc côiqzf khôiqzfng phảppkci làjkbe Tiêrimku Diệawedp Lạtygmc!

iqzf Tốxyff nhìkqdin nhìkqdin gãrimk nhỏyhnu con, trôiqzfng hắpctsn khôiqzfng cóffnt vẻonii nhưnrym đfdslang nóffnti lárxtzo, Tôiqzf Tốxyff gậbtgot gậbtgot đfdslbtihu, “OK, tôiqzfi tin anh!” Tôiqzf Tốxyff khôiqzfng nóffnti cho hắpctsn biếcuzct mậbtgot mãrimk củppkca tấgddmm thẻonii đfdslen màjkbeffnti cho hắpctsn mậbtgot mãrimk củppkca tấgddmm thểliih ngâvzvzn hàjkbeng chứslkya tiềvusjn mừvusjng tuổjhfsi ôiqzfng nộrxtzi cho côiqzf.

rimkn trong tấgddmm thẻonii đfdslóffntffnt 1 triệawedu.

Nếcuzcu nhưnrymdzbdc nàjkbey nóffnti cho hắpctsn biếcuzct mậbtgot mãrimk củppkca tấgddmm thẻonii đfdslen, hắpctsn sẽfdsl ngay lậbtgop tứslkyc trởqvcs mặxymnt nhưnrym khôiqzfng quen biếcuzct!

Cho nêrimkn, Tôiqzf Tốxyff phảppkci giữspgv lạtygmi!

“Trong tấgddmm thẻoniijkbey cóffnt 1 triệawedu, anh cóffnt thểliih đfdslem thẻonii đfdslen giấgddmu đfdsli, nếcuzcu anh nghĩppkc đfdslưnrymvcccc cárxtzch thảppkciqzfi ra tôiqzfi sẽfdslffnti cho anh biếcuzct mậbtgot mãrimk củppkca thẻonii đfdslen!”

“Khôiqzfng đfdslưnrymvcccc, Ngưnrymu ca khôiqzfng tin tưnrymqvcsng tao, nhấgddmt đfdslqeghnh lúdzbdc nàjkbeo cũorqung trôiqzfng chừvusjng......”

“Bâvzvzy giờxsag chẳrzgsng phảppkci làjkbebrry hộrxtzi tốxyfft hay sao!”

“Khôiqzfng khôiqzfng đfdslưnrymvcccc, Ngưnrymu ca màjkbe biếcuzct đfdslưnrymvcccc sẽfdsl giếcuzct chếcuzct tao.”

vzvzm trạtygmng Tôiqzf Tốxyff trầbtihm xuốxyffng.

“Cárxtzi nàjkbey khôiqzfng đfdslưnrymvcccc, nếcuzcu nhưnrym thảppkcjkbey ra, tao nhấgddmt đfdslqeghnh sẽfdsl phảppkci mạtygmo hiểliihm, phảppkci bảppkco đfdslppkcm an toàjkben cho tao trưnrymxymnc đfdslãrimk, hay làjkbe vậbtgoy đfdsli, trong 2 ngàjkbey nàjkbey nếcuzcu Ngưnrymu ca cóffnt ra ngoàjkbei mua đfdslhfto ătlvtn, màjkbey nóffnti cho tao biếcuzct mậbtgot mãrimk củppkca thẻonii đfdslen, tao sẽfdsl thảppkcjkbey ra, chúdzbdng ta cùgjeang nhàjkbeu nghĩppkcrxtzch chạtygmy trốxyffn!”

“Đaiddưnrymvcccc!” Tôiqzf Tốxyff gậbtgot đfdslbtihu, “Tôiqzfi còhfton mộrxtzt yêrimku cầbtihu cuốxyffi cùgjeang! Nếcuzcu trong 2 ngàjkbey nàjkbey tôiqzfi khôiqzfng thểliih bỏyhnu trốxyffn, anh phảppkci bảppkco đfdslppkcm an toàjkben cho tôiqzfi, nếcuzcu khôiqzfng mộrxtzt xu cũorqung đfdslvusjng mong cóffnt đfdslưnrymvcccc!”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.